Chương 34: Thật Đẹp

Cơn nóng của mùa hè bị sự mát lạnh của lá xanh hồ nước quét sạch, cậu nhớ đến vào ban đêm, sẽ có gió thổi qua lớp voan mỏng dưới ánh trăng.

Du Hà ngẩn ngơ tại chỗ, trả lời cô: "Thật đẹp."

Thịnh Kiêu ném cái váy cho cậu: "Giúp tôi giặt sạch, sáng mai sang bên cạnh tìm thím Triệu, mượn máy may của thím may viền tinh xảo."

Du Hà ôm cái váy, ừ một tiếng.

Ngoài một viền hoa sen không cân xứng, cô còn làm một cái váy toàn thân có viền hoa sen dưới.

Váy đen nhỏ của Hepburn, mãi mãi không bao giờ lỗi thời.

Chỉ là cô không thể làm thành kiểu dây đeo, mà thành áo cộc tay.

Bên trong làn váy lại may thêm một lớp màn chụp màu trắng có viền hoa sen, đi đường lắc lư, làn váy đẹp như hoa nở trong hồ nước vậy.

Thực ra váy làm rất thô sơ, tay nghề của Thịnh Kiêu không tốt, cô chỉ có thể làm ra một hình dáng.

Nhưng lúc cô ướm thử váy lên người, trông như đang phát sáng vậy.

Du Hà cẩn thận ngâm hai cái váy đang phát sáng vào nước, ngón tay nhẹ nhàng ma sát làm sạch, rất sợ làm hỏng.

Đợi Du Hà phơi xong màn chụp và váy của cô, Thịnh Kiêu mới phát hiện, Du Hà không có quần áo.

Cô đứng trong sân, có chút do dự: "Cậu có quần áo mới không?"

Lúc khó khăn thì cái gì cũng có thể lấy ra làm quần áo, xé cái ga trải giường của cậu cũng được.

Du Hà suy nghĩ một lúc, nói: "Tôi có."



Từ trong tủ cậu lấy ra hai bộ quần áo.

Hai bộ quân phục màu xanh.

Chu Đại Quý nói ổn rồi sẽ đính hôn cho Du Hà, nên ông ấy đã đặt cho Du Hà một bộ quân phục xanh.

Ông ấy thật lòng coi Du Hà như con trai của mình, rất vui vẻ khi cậu có thể lấy vợ sinh con.

Còn chuẩn bị cho Thịnh Nghênh Đệ một bộ quần áo màu đỏ.

Cái màu đỏ này, trông vừa tục vừa xấu, Du Hà cười một tiếng, gấp cái váy này lại một lần nữa, cẩn thận thu vào.

Cậu lấy bộ quân phục xanh ra, lúc đó Chu Đại Quý rất vui, khuôn mặt thật thà đầy vẻ vui mừng, kéo cậu đi lên thị trấn mua vải làm quần áo.

Còn hỏi cậu: "Tiểu Hà, cha cho làm cho một bộ quân phục nhé."

"Cái này đẹp, trong thành phố bọn họ đều mặc cái này."

Du Hà nhớ lại, lúc đó cha suy nghĩ gì?

Có phải đang nghĩ mình lại cứu được một cô gái, còn con trai lại sắp lấy được vợ.

Dường như Du Hà không quan tâm vợ mình sẽ là ai, chỉ nói: "Cha, cha cũng mua một cái đi."

Chu Đại Quý dường như đang cười, cười rất vui vẻ.

Khuôn mặt của Du Hà rất thanh tú, khi mặc lên một bộ quân phục xanh vừa vặn lộ ra khí chất chính trực và đẹp trai, Thịnh Kiêu hừ một tiếng: "Trông rất tinh thần đấy."