Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tôi Mù Mặt Nhưng Tôi Nhan Khống

Chương 13

« Chương TrướcChương Tiếp »
Editor: CO6TINY

Đúng 6 giờ 30, một chiếc ô tô dừng lại trước cổng trường.

Một người phụ nữ trong chiếc váy liền thân màu đỏ sẫm, tay xách chiếc túi mới nhất mùa này, trang điểm tinh tế, tô son đỏ nhưng không hề lòe loẹt, ngược lại trông càng tăng thêm khí chất, nhìn vào có phần kiêu sa lạnh lùng.

Bà mỉm cười xuống xe, chỉnh lái tóc tém bên tai mình, lộ ra vài phần thông minh tao nhã.

Vừa khớp giờ tan học, người phụ nữ đi về phía cổng trường, thu hút sự chú ý của không ít học sinh.

"Alo, mẹ đến trường rồi, văn phòng giáo viên của bọn con ở đâu?" Người phụ nữ vừa gọi điện thoại vừa nhìn thời gian.

"Tầng ba?" Người phụ nữ gật đầu, "Được, lát nữa mẹ hỏi người ta là được."

......

Đường Uất Thanh đang đứng dưới lầu phòng học, tay cầm điện thoại.

"Mẹ có chắc mình vào rồi không?" Đường Uất Thanh nhìn quanh, "Mẹ mặc đồ gì?"

Đối diện không biết đã nói cái gì, Đường Uất Thanh bó tay nói: "Cũng không phải mẹ không biết, con mù mặt mà, ngày nào mẹ cũng trang điểm, sao con biết hôm nay mẹ ra sao được."

"Váy liền áo màu đỏ, thắt lưng trắng..." Đường Uất Thanh nghẹn họng, "Sao con biết chiếc túi mới nhất của X trông thế nào được."

Đường Uất Thanh nói: "Bỏ đi, lát nữa mẹ tự lên nhé, căn phòng trong cùng ở tầng ba ấy."

Đường Uất Thanh nói xong, cúp điện thoại, đang định quay người lên lầu đột nhiên nhìn thấy một người phụ nữ không hề ăn khớp đứng chính giữa một đám học sinh.

Người phụ nữ kéo một học sinh bên cạnh hỏi vài câu, sau đó đi về phía Đường Uất Thanh.

Đường Uất Thanh quan sát đối phương, váy đỏ liền thân, thắt lưng màu trắng, trên tay còn đeo một cái túi xách.

Chuẩn rồi.

Xác suất xuất hiện một phụ nữ ăn mặc giống nhau như đúc là bao nhiêu chứ?

Đường Uất Thanh tin chắc vào nhận định của mình, gọi một tiếng: "Mẹ."

Hoắc An vừa hỏi thăm đường đến văn phòng:?

Không nhận ra bên kia đang rối rắm, Đường Uất Thanh thả lỏng, "Con cứ tưởng phải một lát nữa mẹ mới đến chứ."

Nhìn nam sinh ôn nhu tuấn tú trước mặt này, Hoắc An cứ ngỡ mình đang nằm mơ, "Hửm?"

Đây là con trai bà?

Nhưng bà chỉ có duy nhất một đứa con trai thôi mà, lớn lên cũng đâu phải thế này?

Mặc dù đứa trẻ này trông rất dễ mến, nhưng bà chắc chắn đây không phải con trai của mình đâu!

Đường Uất Thanh xoay người, "Là ở lầu ba, con dẫn mẹ lên."

Đường Uất Thanh hơi nhíu mày nói: "Thật ra cũng không phải chuyện gì lớn, nhưng có chút chuyện muốn nhờ mẹ giúp một tay."

Hoắc An sững sờ, không phản ứng kịp, theo phản xạ gật đầu.

Mặc dù Đường Uất Thanh cảm thấy hôm nay mẹ mình có vẻ ít nói hơn thường ngày, nhưng nghĩ đến tính tình của mẹ, phỏng chừng muốn giữ hình tượng trưởng thành chín chắn đây mà, nên cũng không để ý mấy.



"Một người bạn của con đánh nhau với một tên XX khác, mặc dù không có gì to tát, nhưng người kia chưa biết chừng sẽ lôi vết thương ra làm ầm lên." Đường Uất Thanh hơi nhíu mày, "Mẹ có lẽ rất thành thạo trên mặt này, con hi vọng bạn học kia của con......."

"Nói đơn giản, tên đó quấy rối nữ sinh, bạn học kia của con thấy việc bất bình ra tay tương trợ, kết quả còn bị vạ lây."

Hoắc An nhìn nam sinh trước mặt cau mày lo lắng, như con thú nhỏ mềm mại, trong lòng cũng mềm nhũn, nghĩ một lát nếu không có chuyện gì, cũng có thể tìm hiểu, thuận tiện giúp một tay, "Bạn học kia tên gì?"

"Tô Bách." Đường Uất Thanh nói, bước chân đột ngột dừng lại.

"..."

???

Giọng mẹ cậu có vẻ cao hơn, còn nhẹ nhàng hơn một chút.

"Mẹ..." Đường Uất Thanh chậm rãi quay đầu lại, vẻ mặt có phần cứng ngắc.

Giọng không khớp.

Đường Uất Thanh bây giờ rất hy vọng mẹ mình đột nhiên đổi giọng, cũng không mong muốn chính mình nhận lầm người đâu.

Cậu bắt đầu hối hận bởi sự xúc động của mình vừa rồi rồi.

Lẽ ra nên hỏi đối phương có phải bà Liễu mẹ mình không đã chứ.

Ngay khi bầu không khí đang căng cứng, một giọng nói trong trẻo từ phía trên truyền đến, có chút nghi ngờ, "Mẹ?"

Đường Uất Thanh sững cả người, như cái máy cũ kĩ chậm rãi ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt hoa đào xinh đẹp của Tô Bách.

Tô Bách nhìn ánh mắt có phần kinh ngạc xen lẫn bối rối của Đường Uất Thanh, sững người một giây, sau đó sải bước đi xuống cầu thang, nắm lấy tay Đường Uất Thanh, có phần đề phòng nhìn Hoắc An đối diện, "Sao vậy?"

Hoắc An nhìn Đường Uất Thanh, sau đó nhìn Tô Bách, đầy đầy đều là dấu hỏi, "Tiểu Bách, đây là..."

Tô Bách nhìn Hoắc An, "Bạn con, Đường Uất Thanh."

Đầu óc Đường Uất Thanh trở nên trống rỗng, nhưng cậu vẫn nắm chặt lấy ống tay áo của Tô Bách như cầu cứu, "Tô Bách, đây là mẹ của cậu?"

Tô Bách khó hiểu, nhưng cũng gật đầu, "Ừm."

Đường Uất Thanh: "..."

Cái cảm giác muốn độn thổ quen thuộc này.

Từ khi lên tiểu học, cậu không còn nhận sai mẹ nữa mà.

Đường Uất Thanh như bị một đòn trí mạng đánh gục, Tô Bách cau mày, "Rốt cuộc là sao..."

Hắn chưa kịp nói xong, ở lối lên cầu thang đã xuất hiện một phụ nữ mặc váy đỏ liền thân, nhìn thấy ba người họ, bà hơi kinh ngạc, duỗi tay vuốt lại mái đầu gợn sóng của mình, cười vô cùng tự tin, "Aiya, bánh trôi nhỏ, sao hôm nay còn xuống đón mẹ đây."

Đường Uất Thanh: "..."

Hai vị phu nhân bốn mắt nhìn nhau, hơi sửng sốt.

Đều là váy đỏ liền thân.

Thắt lưng trắng.

Trên tay còn cầm một chiếc túi tinh xảo.

Ăn mặc gần như giống hệt nhau.



Đường Uất Thanh: "..."

Hóa ra trên đời thực sự có những sự trùng hợp như thế này đây.

Hoắc An bật cười, nhanh chóng bắt chuyện với mẹ Liễu.

"Chào chị, tôi là Hoắc An, mẹ của Tô Bách." Hoắc An nói xong, liền đưa tay ra trước.

Đường Uất Thanh ngượng ngùng muốn tìm cái lỗ chui xuống, nhưng vẫn đi lên, mặt vô cảm túm lấy quần áo của mẹ mình.

"Chào chị, tôi là mẹ Đường Uất Thanh, Liễu Phương Phi." Mẹ Liễu mỉm cười bắt tay Hoắc An.

"Aiz, đây không phải là chiếc túi mới nhất của hãng X sao?" Hoắc An nói.

Mẹ Liễu hai mắt sáng lên, "Đúng đó, cuối cùng tôi cũng mua được. Của chị... là mẫu mới của hãng Tiểu N đây sao."

"Ừ, tôi thích phong cách đơn giản này hơn."

Đường Uất Thanh nhìn hai người phụ nữ đang trò chuyện ở đó, nhìn sang Tô Bách.

Hai người đối mắt nhìn nhau, Tô Bách túm lấy Đường Uất Thanh, ghé vào lỗ tai cậu, nhẹ giọng hỏi: "Vừa rồi không có chuyện gì chứ."

Đường Uất Thanh không muốn chủ động nhắc tới, "... Không có."

Nhưng Liễu Phương Phi biết rõ tính tình con trai mình, vỗ tay một cái, "Phải rồi, hôm nay chúng ta ăn mặc giống quá, con trai tôi không phải nhận sai người đấy chứ."

Đuôi mày Đường Uất Thanh nhướng lên, quay đầu lại.

Sững sờ xong, Hoắc An bật cười, "Quả thực, hôm nay chúng ta ăn mặc hơi giống nhau."

"Con trai tôi bị mù mặt, không nhận rõ mọi người đâu." Liễu Phương Phi nói, vừa cười vừa nói đùa, "Lúc nhỏ không ít lần nhận sai mẹ nữa mà."

Hoắc An nhìn Đường Uất Thanh, mang theo trêu chọc, "Thảo nào, đứa nhỏ này vừa lên đã gọi tôi là mẹ, tôi còn tự hỏi con trai mình khi nào lại ngoan như vậy cơ đấy."

Liễu Phương Phi cười bất đắc dĩ, nhìn bộ dạng co quắp mất tự nhiên của con trai, "Ngại quá, con trai tôi từ nhỏ không biết chạy theo sau mông người ta nhận mẹ bao nhiêu lần rồi, nếu mà đếm, chắc cũng đếm không hết đâu."

Hoắc An bị chọc cười.

"Tôi thực sự rất thích Tiểu Đường, nếu có thể sinh thêm một đứa nữa, cũng muốn như nó."

Hai người nói chuyện rất hợp cạ, như kiểu vừa gặp đã thân, nếu không phải Tô Bách nhắc giáo viên còn đang chờ trong văn phòng, hai người này xem chừng còn muốn hẹn nhau đi mua sắm rồi.

Đường Uất Thanh mặt đơ như khúc gỗ, nghe bà Liễu Phương Phi lôi hết chuyện mình tiểu ra quần hồi nhỏ ra, sống không còn chi luyến tiếc.

Tâm tình Tô Bách trông rất tốt, nhìn Đường Uất Thanh, "Mẹ tôi rất thích cậu."

"Uhm..." Khóe miệng Đường Uất Thanh giật giật, "Có lẽ do vừa gặp mặt tôi đã gọi dì là mẹ thì phải."

Tô Bách bật cười thành tiếng, "Vậy lần sau tôi cũng gọi dì một tiếng mẹ, có qua có lại mà."

Đường Uất Thanh nheo mắt, trộm nhéo Tô Bách một cái.

*Tác giả có lời muốn nói:

Để Tiểu Đường nhà chúng ta ra mắt mẹ vợ tương lai trước nào~

Editor: CO6TINY
« Chương TrướcChương Tiếp »