Chương 84

Lương tiên sinh đã thấy được những giấc mơ, ký ức và nguyện vọng của người thiếu niên trong căn phòng mà tổng giám đốc Hoắc để lại trước khi rời đi.

Mất cả gối đầu.

“Có được cũng phải có mất.” Đoàn Minh vỗ bả vai cậu: “Thật sự không phải là cậu bán đi sao?”

Lương Tiêu bị oan giữa trời tháng sáu tuyết rơi, giơ súng nước tập kích người đại diện.

Đoàn Minh lau nước trên mặt, mở tủ quần áo ra, cận thận nhìn xung quanh.

Từ phòng ngủ chính đến phòng ngủ phụ đều có sẵn đồ dùng vệ sinh cá nhân và chăn gối, thậm chí còn được chuẩn bị rất chu đáo, có cả một vài thanh chắn để đảm bảo an toàn khi sử dụng bồn tắm.

Chỉ có những chiếc gối là mất tích một cách bí ẩn, một cái cũng không sót lại.

“Ai đã lấy cái này… Ngay cả một cái cũng không để lại.”

Đoàn Minh có chút khó hiểu, mở điện thoại di động: “Tôi gọi khách sạn mang lên một cái khác nhé?”

Lương Tiêu nhìn đồng hồ: “Quá muộn rồi, không cần.”

Khoảng thời gian này cậu ngủ đều là gối lên Tổng giám đốc Hoắc, cũng không dùng gối đầu, suy nghĩ một lúc lâu thế nhưng không thể gợi lên bất kỳ ấn tượng nào: “Nói không chừng là mấy cái gối đầu này bất mãn với việc bị tôi coi thường lâu ngày nên đã đứng dậy chạy khỏi giường.”

Đoàn Minh: “... Ngày mai khách sạn hỏi chuyện gì đã xảy ra, tôi có thể giải thích như vậy không?”

Lương Tiêu ho một tiếng, sau đó ngậm miệng lại.

Đoàn Minh thật sự nghĩ không ra, cũng không muốn uổng phí đầu óc: “Quên đi, ngày mai tôi liên hệ với bên kia hỏi một chút, xem có phải Tổng giám đốc Hoắc thu dọn nhầm hành lý hay không.”

Sáng nay quản gia phụ trách đưa Lương Tiêu và Hoắc Lan đến sân bay, phòng bên này là đội trưởng vệ sĩ phụ trách dẫn người thu dọn, muốn hỏi chuyện hành lý, đại khái phải liên hệ với đội ngũ vệ sĩ.

Đoàn Minh lật nhóm trao đổi công việc của nhà họ Hoắc, mở ra tìm kiếm: “Thư cảm ơn của cậu gửi cho Tổng giám đốc Hoắc thì sao?”

Lương Tiêu: “Gửi đi.”

Đoàn Minh ngạc nhiên: “Gửi cái gì vậy?”

“Tôi đã nhận được quà rồi, vô cùng thích, vô cùng hạnh phúc, cảm động đến mức rơi nước mắt…”

Lương Tiêu đọc cho anh ấy: “Vậy gối đầu của tôi đâu?”

Đoàn Minh: “…”

Đoàn Minh có hơi đau răng, ấn đầu, hít sâu một hơi: “… Lỗi của tôi.”

Quản gia trước khi đi đã nhiều lần cảnh cáo, Tổng giám đốc Hoắc và Lương tiên sinh đã phát triển ra một phương thức kết giao hoàn toàn mới mà bọn họ không dễ dàng nhúng tay vào.

Đoàn Minh bất cẩn không nghe lời người lớn dạy bảo, hiện tại hối hận hiển nhiên cũng đã không kịp: “Không phải cảm ơn thôi sao, hỏi Tổng giám đốc Hoắc làm gì?”

Lương Tiêu rất ngượng ngùng: “Nếu là do Tổng giám đốc Hoắc không nỡ, muốn mang theo chút quà lưu niệm liên quan đến tôi đi, vừa hay cái gối đầu được chọn…”

Lương Tiêu có bao nhiêu mạnh dạn, lỗ tai nóng lên, ưỡn ngực ngẩng đầu: “Khi tôi nói câu này thì có bảy phần cảm động, hai phẩy chín phần vui vẻ còn lại chỉ có không phẩy một phần tình thú.”

Đoàn Minh bị bản đồ thống kê hình quạt chấn động của cậu làm kinh hãi, há miệng không nói ra, sờ sờ trán Lương Tiêu.

Lương Tiêu cảm thấy suy đoán của mình rất có đạo lý, gạt tay người đại diện ra: “Không đúng sao?”

“.... Đúng.”

Đoàn Minh: “Chúng ta nói về chuyện khởi nghĩa gối đầu đi.”

So sánh hai phương án, tính logic và khả năng thực hiện cuộc khởi nghĩa gối đầu hiển nhiên là tốt hơn một chút.

Lương Tiêu thẹn quá hóa giận, giơ súng nước ném người đại diện ra khỏi phòng.

“Chắc là lúc thu dọn đồ đạc đã truyền sai thông tin, đội ngũ trợ lý của Tổng giám đốc Hoắc bên kia đã mắc sai lầm.”

Đoàn Minh nhanh tay lẹ mắt, xốc mấy túi đồ ăn vặt lên, tựa nửa người bên khung cửa sổ: “Sáng mai tôi sẽ liên hệ với bên kia xác nhận một chút, cậu nghỉ ngơi thật tốt, thật sự không được lấy chăn quấn vào người, cẩn thận một chút đừng bỏ gối...”

Đoàn Minh nhanh chóng né một cột nước, đóng cửa lại cho cậu, xuống lầu rời đi.

Cú đánh cuối cùng của Lương Tiêu đã thất bại, ở trong phòng khách nghẹn thở một lúc lâu, tiếc nuối cất súng đi rồi trở về phòng ngủ phụ.

Điện thoại di động không có động tĩnh, đại khái là đã quá muộn, Hoắc Lan cũng đã nghỉ ngơi.

Lương Tiêu giơ điện thoại di động lướt xem một lúc rồi xem lại mấy tin tức kia, từng chữ từng chữ lẩm bẩm đọc một lần, bấm vào phần đánh giá nhân vật yêu thích.

Ánh đèn ngủ ấm áp, đã bị nhồi nhét còn đầy ắp hơn bình thường.

Lương Tiêu thu dọn một xấp giấy ghi chú, từ lúc muốn ăn cơm đến ngủ ngon, cẩn thận dọc theo đường thẳng dán ở đầu giường.

Lương Tiêu nằm trên giường, ngửa đầu nhìn ghi chú, xoa người qua lại vài lần, không cẩn thận chạm đến vết thương bên sườn, hít sâu một hơi, thuận tay xoa vài cái.

Áo sơ mi của Hoắc Lan vẫn còn trong tủ quần áo, những thứ còn lại đều là kiểu quần áo thoải mái, xếp thành một hàng ngay ngắn.

Khi vùi đầu vào còn có thể ngửi thấy khí mát mẻ của tuyết mới dịu nhẹ trong lành.

Lương Tiêu ấn sườn nhảy xuống giường, ngồi xổm trong tủ quần áo so sánh trong lòng, cảm thấy hình ảnh Tổng giám đốc Hoắc của bọn họ vùi mặt vào gối đầu cũng không phải là không thể xuất hiện.

......

Không có nhiều khả năng xuất hiện.

Lương Tiêu cố gắng hết sức tưởng tượng một lúc, nhưng cuối cùng cũng không để trí tưởng tượng bay quá xa, ngáp một cái, tắt điện thoại di động cất đi.

Ngay cả khi không có gối đầu, vấn đề cũng không quá nghiêm trọng.

Lương Tiêu luôn dễ thích nghi, mang theo vịt nhỏ màu vàng giặt giũ đàng hoàng, ôm bộ đồ ngủ của Tổng giám đốc Hoắc cuộn thành một quả bóng tròn, gối đầu ngủ.

Nhà họ Hoắc.

“.... Đó có lẽ là những gì đã xảy ra.”

Đội trưởng đội vệ sĩ kéo quản gia đến góc tường, hạ thấp giọng: “Người nào không có mắt, phụ trách thu dọn lại lấy mất cái gối đầu của Lương tiên sinh?!”

Trước khi trở về thu dọn hành lý, Tổng giám đốc Hoắc còn cố ý dặn dò rằng không có nhiều đồ cần mang theo. Đội trưởng vệ sĩ vẫn cảm thấy rất kỳ quái, tại sao số lượng hành lý và kích thước lại có sự sai lệch lớn như vậy.

Nhất thời sơ suất, cư nhiên xảy ra loại xích mích này.

Đội trưởng đội vệ sĩ đến bây giờ vẫn chưa tìm ra là ai làm, càng nghĩ càng tức giận: “Tôi phải nhờ Tổng giám đốc Hoắc để kiểm tra! Hôm nay người đại diện liên lạc với tôi thì tôi mới nhận ra, tại sao chúng tôi phải mang nhiều xe đến như vậy!”

Quản gia thở dài, nhìn anh ta một cách khó hiểu.

Đội trưởng đội vệ sĩ bị ông ấy nhìn thì không hiểu: “Làm sao vậy?”

“Không sao đâu.” Quản gia hỏi: “Cậu đã nói với Tổng giám đốc Hoắc chưa?”

Đội trưởng đội bảo vệ: “Nói rồi! Loại chuyện này sao có thể giấu Tổng giám đốc Hoắc được?”

Quản gia cuối cùng cũng biết sáng nay tại sao lại có tuyết rơi trong phòng ngủ, hít sâu một hơi, ấn đầu: “Vậy thì cậu…”

Quản gia cúi đầu, nhìn thoáng qua vali bên chân đội trưởng đội vệ sĩ: “… Không sao đâu.”

Đây không phải là lần đầu tiên đội trưởng đội bảo vệ được điều đến phụ trách bộ phận ngoại vi, anh ta cảm thấy hẳn là điều động công việc bình thường, ở đâu cũng tỏa sáng phát nhiệt như nhau, cũng không để trong lòng: “Làm sao có thể không có việc gì? Việc này nói là sai lầm ở tiểu nhân, nói lớn hơn chính là có tâm tư riêng! Nếu không có gì thì mang gối về làm gì?”

Hai người đứng cách phòng làm việc không xa, quản gia kịp thời đưa tay ra che miệng người đội trưởng đội vệ sĩ.

“Nói không chừng là bán!”

Đội trưởng đội bảo vệ kiên định không chịu khuất phục, cố sức nói xong: “Hiện tại gối khách sạn năm sao cũng rất đáng giá, nếu bán đi, nhất định phải điều tra trên thị trường…”

“Không cần điều tra.” Quản gia đau đầu, kéo anh ta đi: “Trên thị trường không có.”

Đội trưởng đội bảo vệ ngạc nhiên: “Vậy thì ở đâu? Ai đã lấy nó?”

Đội trưởng đội vệ sĩ sững sờ: “Vậy chúng ở nơi nào? Vậy ai đã cầm chúng?”

Quản gia: “…”

Đều đặt trong phòng ngủ của Tổng giám đốc Hoắc, xếp chỉnh tề thành một hàng theo tư thế đứng quân đội. Nếu Tổng giám đốc Hoắc cảm thấy công việc hôm nay của mình đã hoàn thành tốt, anh sẽ chọn một người ra ngoài và ở cùng trong năm phút.

Quản gia thật sự nói không nên lời, vịn trán trầm mặc một lúc: “Tôi cầm.”

Đội trưởng đội bảo vệ rùng mình nhìn cậu: “Ông lấy cái đấy làm gì?”

Quản gia cũng không biết, nhưng quản gia trung thành và tận tâm, không do dự: “Đội ngũ trợ lý đã mua một máy nén chân không... nhất thời ngứa ngáy chân tay.”

Đội trưởng đội bảo vệ không ngờ đối tác cũ mấy chục năm lại là loại người này, không thể tưởng tượng nổi trừng mắt nhìn ông ấy: “Ngứa ngáy chân tay nên ông đã nén toàn bộ gối đầu của Lương tiên sinh lại? Thế mà ông không để lại cho người ta một cái?!”

Quản gia lúc đó cũng hỏi Tổng giám đốc Hoắc như vậy, nhưng hình ảnh Tổng giám đốc Hoắc một mình trầm mặc giận dỗi bóc hạch đào trong tuyết quá khiến lòng người mềm lòng, quản gia thật sự không thể yên lòng.

Sáng nay quản gia đã liên hệ với khách sạn, lợi dụng giảm giá thành viên thẻ đen mua tất cả gối mang về, sau đó thông báo cho khách sạn mau chóng thay một đôi mới cho Lương tiên sinh. Nhìn đội trưởng vệ sĩ còn mờ mịt thêm loạn, đau đầu không chịu nổi, ngay cả hành lý cùng cùng ném hết xuống lầu.

Hôm nay biệt thự vô cùng yên tĩnh, nhân viên đi qua đi lại cũng vô cùng ít.

Hai người lôi kéo xô đẩy đi tới cửa, thấy động tĩnh bên ngoài, mới nhận thấy có gì đó không ổn.

Quản gia không để ý ném người ra ngoài, buông tay, nhíu chặt mày: “Chuyện gì vậy? Cậu mang đồ đi đâu vậy?”

“Quản gia…” Người phụ trách ngoại vi lên tiếng trả lời: “Chúng tôi không biết đặt ở đâu, cũng không thể chất đống ở cửa như vậy.”

Ngoại trừ mấy năm nhà họ Hoắc xảy ra chuyện, sau đó đến nay chưa từng có tình huống nào như vậy, người phụ trách ngoại vi cũng tiến thoái lưỡng nan, thấp giọng nói: “Nói là sắp đến thanh minh, đến đưa cho tiên sinh phu nhân, thà rằng không nhận…”

Quản gia lạnh lùng: “Nếu là đưa cho tiên sinh phu nhân thì hãy đưa nó đến nghĩa trang, tỏ lòng thành kính. Buổi chiều Tổng giám đốc Hoắc cũng sẽ đi.”

Người phụ trách có chút khó xử: “Nếu có người gửi lại ——”

“Gửi lại thì lại để cho bọn họ đưa đến nghĩa trang!” Đội trưởng đội bảo vệ lấy lại tinh thần, trầm giọng quát lớn: “Đưa đến nhà họ Hoắc để làm gì?”

Người phụ trách nói thêm: “Chúng tôi đã thuyết phục rồi, họ nói rằng tất cả đều là một gia đình, đánh gãy chân còn chừa gân, đưa về nhà cũng là nỗi buồn ...”

“Ai đau buồn không được rõ ràng. Những gì người thân họ hàng nói cũng khá rõ đấy… Bây giờ bọn họ đều là trưởng lão của Tổng giám đốc Hoắc.”

Quản gia cầm lấy danh sách lễ lật qua, sắc mặt trầm xuống, đang muốn nói chuyện, bị bóng người xuống lầu làm cho lòng căng thẳng: “Tổng giám đốc Hoắc.”

Quản gia ném danh sách lễ vật, hạ thấp giọng gọi người, chuẩn bị dọn đồ đạc mau chóng dời đi.

Vẻ mặt của Hoắc Lan bình tĩnh, tựa hồ cũng không bị giỏ hoa giấy trái cây trước mắt lay động tâm trạng: “Buổi chiều cùng xe đi, sau đó gửi lại, tất cả đều chuyển đến nghĩa trang.”

Người phụ trách vội vàng gật đầu: “Vâng.”

Tinh Quan còn có công việc chờ xử lý, Hoắc Lan còn phải đến công ty trước một chuyến: “Không cần phái người đón tôi, tôi tự lái xe qua.”

Quản gia có chút chần chờ: “Tổng giám đốc Hoắc ——”

Hoắc Lan lạnh lùng cắt đứt ông ấy: “Chuyện trong gia đình không phiền ông.”

Quản gia ngậm miệng lại, không nói thêm nữa, cúi đầu ở lại cửa.

Hoắc Lan không ở lại lâu nữa, quay người lên xe.

Đội trưởng đội bảo vệ cùng quản gia nhìn xe đi xa, có chút lo lắng, túm lấy quản gia: “Tổng giám đốc Hoắc… Không có chuyện gì đúng không?”

“Không sao đâu.”

Quản gia lắc đầu: “Tâm trạng của Tổng giám đốc Hoắc không tốt thì sẽ thích ở một mình.”

Nếu công ty không có nhiều chuyện phải làm, có lẽ Hoắc Lan sẽ ở một mình ở trong phòng làm việc nhỏ từ Giang Nam chuyển về. Nhưng trước mắt, Hoắc Lan cũng sẽ không bởi vì tâm tình cá nhân của mình mà có thể trì hoãn bất cứ công việc nào.

“Lỗi của chúng tôi.” Người phụ trách ngoại vi tự trách: “Cuối tháng ba đã có người lục đυ.c đưa đến, chúng tôi nghĩ dù sao Tổng giám đốc Hoắc cũng không trở về, sẽ không phiền lòng nên ngài ấy không kiểm soát nhiều…”

“Tôi cũng không ngờ tới.” Quản gia thở dài: “Đúng là ngoài ý muốn.”

Mỗi lần Thanh Minh, Hoắc Lan cũng không thể gấp rút trở về Đế Đô, mấy năm nay Hoắc thị rất cần trung hung, Hoắc Lan cũng không ít lần đi khảo sát gia dịch ở nước ngoài, nếu không kịch trở về sẽ để cho người nhà họ Hoắc ở lại chuẩn bị lễ tế.

Bọn họ vốn tưởng rằng lần này cũng sẽ không sai biệt lắm, nên mọi thứ đều đã chuẩn bị như trước, ai cũng không nghĩ tới Long Đào lại không chịu nổi như vậy.

“Tặng thứ này có ích lợi gì?” Đội trưởng đội bảo vệ nghĩ không ra, nhíu chặt mày: “Vì để Tổng giám đốc Hoắc phiền lòng? Đám người phân gia kia rốt cuộc muốn giày vò cái gì?”

“Đơn giản là trong khoảng thời gian này không có vốn lưu động, chịu không nổi khổ, ai nấy đều chạy tới nhắc nhở Tổng giám đốc Hoắc, tốt xấu gì thì bọn họ cũng là trưởng bối.”

Quản gia nhìn tờ lễ vật kia: “Ngay cả thân phận cũng là từ chỗ tiên sinh phu nhân biến đổi... Tổng giám đốc Hoắc vừa mới trở về, lúc tiền bạc còn chật vật, sao lại không thấy đám trưởng bối gãy xương còn gân bọn họ?”

Quản gia còn nhớ rõ chuyện năm đó, tức giận cũ và mới cùng phát tác: “Năm đó Tổng giám đốc Hoắc một mình ở Giang Nam, khi xung đột pheromone sốt cao không hạ, sao không thấy bọn họ quan tâm? Lúc Tổng giám đốc Hoắc phân hóa trong mưa lớn thì bọn họ ở nơi nào?”

Đội trưởng đội bảo vệ hiểu rõ, cẩn thận suy nghĩ một chút, sắc mặt cũng trầm xuống: “Nên thu dọn sạch sẽ.”

“Châu chấu mùa thu, không nhảy được bao lâu.”

Quản gia hít sâu một hơi thở ra, bình tĩnh lại: “Trước tiên cất đồ đạc đi đã, buổi chiều cùng xe đi đến nghĩa trang... Đặt ở đây thì có lợi ích gì.”

Người phụ trách vòng vây ngoại vi không ngừng gật đầu, gọi vài người đến chuyển đồ đạc đi.

Quản gia lo lắng Hoắc Lan, trở về muốn gọi điện thoại cho bộ phận thư kí, vừa nhấc chân đã bị đội trưởng đội bảo vệ ngăn lại.

Đội trưởng đội bảo vệ nhìn bốn phía, nhỏ giọng hỏi thăm ông ấy: “Ông nói lúc đố Tổng giám đốc Hoắc ở Giang Nam… Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Còn không phải là thời gian ở cùng Lương tiên sinh.”

Quản gia ấn trán, thở dài: “Lúc trước phu nhân sinh con thì pheromone xung đột, sinh bệnh nặng, sau đó thì từ từ bình phục, chúng tôi đều cho là không có vấn đề gì…”

Nhưng thật sự là không ai nghĩ tới, Tiểu Hoắc lan thật sự là người bị hại, cơ thể cũng có thể bị thương.

Thiếu niên Hoắc Lan kỳ thật đã mơ hồ có biểu hiện, đoạn thời gian đó trở về nhà mấy lần đều sốt cao, quản gia còn lo lắng hỏi anh có phải là do không hợp với khí hậu phương bắc nên đã cố ý ra lệnh cho nhà bếp đun sôi mấy ngày để bồi bổ cho chính anh, nếu muốn ăn món nào thì sẽ có món đó.

“Lúc đó ai cũng thiếu nhận thức về căn bệnh này.”

Quản gia thở dài: “Nếu bây giờ vừa phát hiện Tổng giám đốc Hoắc sốt cao, sức khỏe không tốt thì nên khẩn trương kiểm tra phát sinh của các tuyến.”

“Cái này rất nghiêm trọng?!”

Đội trưởng đội bảo vệ nghe được thì toàn thân mồ hôi lạnh: “May mà Tổng giám đốc Hoắc đã vượt qua.”

“Đúng vậy.” Quản gia cũng không dám suy nghĩ nhiều, thấp giọng: “Lúc đó không khéo, Lương tiên sinh vừa rời đi, Tổng giám đốc Hoắc ở một mình ở trong mưa hôn mê cả đêm… Nếu không chịu đựng được, tôi cũng không dám tưởng tượng.”

Đội trưởng đội bảo vệ sửng sốt một chút, do dự há miệng, không nói gì.

Hiếm khi quản gia thấy anh ta có dáng vẻ muốn nói lại thôi, hỏi: “Làm sao vậy?”

“Là ——” Đội trưởng đội bảo vệ từng phạm sai lầm một lần, cẩn thận xác nhận trước với ông ấy: “Để tạo bầu không khí sao? Vì vậy, làm cho Lương tiên sinh đau lòng...”

Quản gia tức giận: “Loại chuyện này làm bầu không khí gì? Tôi phát điên à?”

“Lương tiên sinh đã ở cùng một chỗ với Tổng giám đốc Hoắc!” Quản gia thẳng thắn hoài nghi anh ta dùng 2G để lướt web: “Lại nói tiếp, loại chuyện này làm sao có thể để Lương tiên sinh biết? Tổng giám đốc Hoắc cũng không cho phép chúng ta nói với Lương tiên sinh ——”

Đội trưởng đội bảo vệ bị ông ấy huấn luyện thì kinh ngạc: “Nhưng mà... Hôm đó trời không mưa.”

Quản gia: “…”

Quản gia tức giận đến đau tim: “Mấy năm nay có phải anh nhớ hết ngày nào mưa ngày nào không mưa đúng không?”

Năm đó Tiểu Hoắc Lan một mình ở trong hồ nước nhặt được thư, tốt xấu gì sự việc cũng xảy ra ở biệt thự nhà họ Hoắc, anh ta có thể nhớ rõ trời lúc đó không mưa đã được coi là một kỳ tích trong lịch sử làm nghề của vệ sĩ.

Thiếu niên Hoắc Lan phân hóa ở Giang Nam, đã nhiều năm về trước, nếu có thể thật sự nhớ ra thì đúng là lãng phí nghiêm trọng đối với nhân tài trong bộ đội đặc chủng.

“Chính Tổng giám đốc Hoắc nói lúc đó trời mưa! Tôi bịa ra chuyện này để làm gì?”

Quản gia tức giận đến không chịu nổi, cơ hồ nhịn không được muốn đổi tên cho anh ta: “Sau này cậu đừng gọi đội trưởng vệ sĩ nữa, cứ gọi là đội trưởng đội thời tiết sĩ đi.”

“Không.” Đội trưởng đội vệ sĩ bị ông ấy hét cho mặt đỏ tai hồng, một lúc sau mới trầm giọng thừa nhận: “Lúc đó tôi cũng ở Giang Nam.”

Quản gia ngạc nhiên: “Cái gì?”

“Lương tiên sinh đi, không phải chỉ cách sinh nhật của Tổng giám đốc Hoắc mấy ngày thôi sao?”

Đội trưởng đội vệ sĩ cũng biết không thể nói cho Lương tiên sinh, thấp giọng nói với quản gia: “Thời điểm phu nhân sinh Tổng giám đốc Hoắc có vấn đề về cơ thể, về sau mặc dù quên chuyện này, nhưng vào thời điểm này trong năm tâm trạng cũng có chút thay đổi…”

Quản gia biết chuyện này, nhíu chặt mày: “Tiên sinh sẽ dẫn phu nhân đi nghỉ mát giải sầu vào thời điểm này, tôi biết, năm ấy là tôi ở lại nhà họ Hoắc.”

“Đúng vậy.” Đội trưởng đội bảo tiêu thấp giọng: “Năm đó là tôi đi theo.”

“Mấy ngày đó phu nhân không biết vì cái gì, tâm thần đặc biệt không yên, luôn gặp ác mộng.”

Đội trưởng đội vệ sĩ nhớ lại: “Tiên sinh nghe nói một ngôi chùa ở Giang Nam có bùa hộ mệnh rất linh, có thể khiến hai người sinh tử đồng mệnh... Mang theo phu nhân cố ý leo lên núi cầu một đôi.”

Đội trưởng đội vệ sĩ: “Thời gian đó, chúng tôi thực sự ở Giang Nam.”

Quản gia giật mình, nhìn anh ta không nói gì.

“Bởi vì muốn leo núi, mấy ngày đó chúng tôi luôn theo dõi thời tiết, đều là trời nắng.”

Đội trưởng đội vệ sĩ cũng bị ông ấy huấn luyện cũng có chút hoài nghi, mở miệng cũng không cảm thấy chắc chắn, cố gắng nhớ lại: “Sau đó thời gian đó hẳn cũng là trời quang mây tạnh, nếu là trời mưa thì tiên sinh cũng sẽ không để phu nhân lên núi.”

Quản gia ngây người nhìn anh ta, bỗng nhiên nhớ tới cái gì, mặt trắng bệch.

Đội trưởng đội vệ sĩ áy náy không chịu nổi, cúi đầu: “Chúng tôi cũng không biết lúc đó Tổng giám đốc Hoắc lúc đó gặp nguy hiểm, nếu biết, nói cái gì cũng sẽ thuyết phục tiên sinh phu nhân tới đó...”

Quản gia không có thời gian cùng anh ta suy nghĩ lại cái này, túm lấy anh ta xác nhận thêm lần nữa: “Hôm đó trời không mưa.”

Đội trưởng đội vệ sĩ gật đầu: “Không mưa… Sao vậy?”

Quản gia mơ hồ toát ra một ý niệm trong đầu, hoảng hốt lắc đầu, mồ hôi lạnh toát ra: “Hỏng rồi.”

Đội trưởng vệ sĩ bị ông ấy làm cho hoảng sợ, có hơi hoảng sợ: “Cái gì hỏng rồi? Nghiêm trọng sao? Tôi gọi người chuẩn bị ——”

Quản gia xua tay, thấp giọng: “Tôi đi gọi điện thoại cho Đoàn tiên sinh.”

Quản gia túm lấy đội trưởng đội vệ sĩ, nhấn mạnh: “Chuyện này ngàn vạn lần đừng nói với Tổng giám đốc Hoắc.”

Đội trưởng đội vệ sĩ mờ mịt: “Tôi nói với Tổng giám đốc Hoắc cái này làm gì? Tổng giám đốc Hoắc lại không mưa...”

Quản gia không có cách nào giải thích với anh ta, một lúc lâu sau thời dài nặng nề, vội vàng rời đi.

Bên phân gia gửi tới rất nhiều đồ, thu dọn cũng tốn không ít thời gian, lúc quản gia dẫn người đến nghĩa trang, Hoắc Lan đã đứng trước mộ cha mẹ của anh.

Điện thoại của quản gia và người quản lý lần đầu tiên không thể suôn sẻ trao đổi thông tin, Đoàn Minh hỏi ba câu cũng không biết, đại khái là trường quay bên kia quá bận rộn, vội vàng trả lời vài câu rồi cúp điện thoại.

Trong lòng quản gia không yên tâm, đành phải đè xuống ý niệm trong đầu xuống, đi đến bên cạnh Hoắc Lan nhỏ giọng: “Tổng giám đốc Hoắc.”

Hoắc Lan gật đầu.

“Mọi thứ đã được mang tới.” Quản gia khẽ chờ ý kiến của anh: “Hơi nhiều một chút, chúng ta...”

“Giao cho người phụ trách nghĩa trang sắp xếp.”

Hoắc Lan nói: “Ông không cần lo lắng.”

Quản gia gật đầu, tìm người dặn dò vài câu, mang đồ đạc đi.

Hoắc Lan lẳng lặng đứng một lúc lâu, nhắm mắt lại.

“Không thể trách ngài...”

Quản gia đại khái biết suy nghĩ của anh, trầm mặc một lúc lâu, còn bình tĩnh lại cẩn thận lên tiếng: “Pheromone là cái gì, không phải ngài cùng phu nhân có thể quyết định, phu nhân sinh bệnh cũng không phải lỗi của ngài.”

Tiên sinh chưa bao giờ nói dối Tiểu Hoắc Lan, gặp phải thời điểm bệnh tình phu nhân không tốt, vô số lời trách móc giận chó đánh mèo nhiều vô số.

Quản gia tự biết người ngoài nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng, chỉ cố gắng khuyên anh: “Ngài đã làm đủ tốt rồi. Nếu như năm đó Hoắc thị phá sản thanh lý, có bao nhiêu người mất sạch tiền của trong một đêm…”

“Đội trưởng đội bảo tiêu nói. Tiên sinh cùng phu nhân đã xin bùa đồng mệnh.”

Quản gia: “Là để cho vận mệnh của hai người gắn kết cùng nhau, tâm nguyện của tiên sinh cùng phu nhân chính là cái này, cầu nhân đắc nhân, hiện tại nhất định sống rất hạnh phúc.”

Vẻ mặt của Hoắc Lan khẽ động, mở to hai mắt.

Sau khi phân hóa, thiếu niên Hoắc Điền không thể được hứa hẹn gặp phu nhân nữa. Quản gia đoán anh không biết cái này, kiên nhẫn giải thích: “Là một bùa trong miếu, nói là tâm thành sẽ linh. Có rất nhiều người cầu xin.”

Quản gia cố gắng dẫn anh phân tâm: “Ngài có muốn cầu xin lương tiên sinh một cái không? Đang ở đây ——”

Hoắc Lan khẽ nói: “Không muốn.”

Quản gia giật mình.

“Không cần sinh tử đồng mệnh.” Hoắc Lan nửa ngồi xổm xuống, nhìn bia mộ đã được lau sạch không nhiễm một hạt bụi: “Nếu có ngày tôi chết, em ấy cũng sẽ sống thật tốt.”

Quản gia không nghĩ tới anh lại nghĩ đến chuyện này, hoảng sợ: “Ngài ——”

“Tôi lập di chúc, qua một thời gian sẽ đi công chứng.”

Hoắc Lan: “Công ty đều sẽ có vị trí thích hợp, tài sản của tôi thuộc sở hữu của Lương tiên sinh, sẽ không phân chia thứ cấp dựa trên quan hệ họ hàng,”

“Ngài đột nhiên nghĩ tới cái này làm gì?” Quản gia có chút gấp gáp: “Hiện tại sức khỏe của ngài rất tốt, bình an không bệnh không tai, trong tình cảnh của chúng ta cũng sẽ không có bắt cóc hay gϊếŧ ngài…”

Hoắc Lan nhíu mày: “Đừng nói nữa, không may mắn.”

Quản gia: “…”

Quản gia nghẹn lại, yếu ớt nói: “Vâng, ngài nói ngài... Di chúc.”

“Chỉ là chuẩn bị phòng ngừa chuyện không may. Sau mỗi năm, tôi sẽ dựa trên sự thay đổi của công ty để thực hiện điều chỉnh, nhưng phân chia tài sản sẽ không thay đổi.”

Hoắc Lan: “Biệt thự thuộc sở hữu của Lương tiên sinh, cho thuê hay bán là do Lương tiên sinh toàn quyền quyết định. ”

Quản gia to gan: “Lương tiên sinh... Tại sao ngài không thể sống một mình?”

“Nếu tôi chết, người cũng sẽ bị sa thải.” Hoắc Lan cau mày: “Biệt thự để trống không, em ấy sợ quỷ thì phải làm thế nào?”

Quản gia không tránh được nữa, ngồi xổm xuống bên cạnh anh, tâm phục khẩu phục: “…Đúng vậy.”

Quản gia đại khái đoán được suy nghĩ của anh, nhẹ giọng thử nghiệm: “Ngài có phải vì chuyện phi cơ của phu nhân mà gặp sự cố hay không, cảm thấy vạn nhất có gì ngoài ý muốn, phải chuẩn bị trước?”

Sắc mặt của Hoắc Lan trầm xuống.

“...” Quản gia kỳ thật không thể lý giải được việc phân loại vận khí tốt xấu của anh, nhưng vẫn là câm miệng, không nói nữa, chờ Hoắc Lan tiếp tục dặn dò.

Hoắc Lan tĩnh lặng một hồi: “Nếu em ấy cố ý muốn sống trong biệt thự, khi đốt giấy tôi sẽ nói cho em ấy biết.”

Quản gia há miệng, không lên tiếng.

Quản gia bí mật lấy ra trong túi một quả óc chó, đặt trước mặt Tổng giám đốc Hoắc không xa: “… Được.”

Tầm mắt Hoắc Lan dừng lại trên quả hạch đào kia, cố gắng nhịn một lúc lâu, còn thăm dò, nắm trong tay: “Ông không có ý tứ, tôi tự mình nói cho em ấy biết.”

Quản gia cẩn thận suy nghĩ một chút, Tổng giám đốc Hoắc đích thân nói với Lương tiên sinh, nhắc nhở: “Ngài vừa nói Lương tiên sinh sợ quỷ...”

Quản gia nhìn bông tuyết nhỏ trên đỉnh đầu, không nói nhiều nữa, ngậm miệng lại.

“Muốn em ấy sống thật tốt, muốn làm cái gì cũng có thể làm, muốn mua cái gì cũng có thể mua, nếu… Không muốn chứng nhận cũng sẽ không chứng nhận nó.”

Hoắc Lan siết chặt quả óc chó kia, rũ mắt khẽ nói: “Tôi không muốn sinh tử đồng mệnh.”

Quản gia lẳng lặng nhìn anh, trong lòng chua xót: “Nhưng Lương tiên sinh có thể sẽ nhớ ngài.”

Hoắc Lan lắc đầu: “Em ấy mạnh mẽ hơn tôi rất nhiều.”

Lương Tiêu kỳ thực so với anh còn mạnh mẽ hơn, cho dù bị vận mệnh nghiền nát đè ép đến vết thương mệt mỏi, cũng có thể thở phào nhẹ nhõm rồi đứng lên nở nụ cười.

Hoắc Lan bị quản gia nhìn chằm chằm có hơi không thoải mái, nhíu mày: “Tôi sẽ không chết, chỉ là làm giả định.”

Trong hai ngày quản gia còn phải giúp anh đánh ra hai bản di chúc giả định rồi công chứng, thở không ra hơi: “Vâng.”

“Em ấy sẽ điều chỉnh mình rất tốt, cho dù nhớ ta, cũng sẽ không để mặc tình trạng này kéo dài quá lâu.”

Hoắc Lan: “Em ấy thật sự không cho phép mình yếu thế.”

Điện thoại di động đặt ở một bên rung lên hai lần, Hoắc Lan cũng không để ý tới, tiếp tục nói: “Thật sự nhớ tôi, em ấy cũng chỉ biết nhẫn nhịn một chút, sau đó sẽ không nghĩ đến chuyện này nữa.”

Quản gia lấy điện thoại di động: “Vâng.”

Hoắc Lan rũ mắt xuống.

Anh biết Lương Tiêu vì sốt cao mê man ngủ thϊếp do ảnh hưởng của mười năm trước, khóc đến khàn cả cổ liều mạng ôm lấy anh.

“Lần sau hãy nghĩ đến tôi.”

Ngực Hoắc Lan đau đến mức gần như chết lặng, khẽ nắm chặt nắm đấm: “Đại khái là em ấy có thể tự nhủ… Chịu đựng mười năm.”

Quản gia nhìn tin nhắn nhắc nhở: “… Vâng.”

Hoắc Lan nhịn không được nhíu chặt mày, không nói tiếp nữa, từ lúc bị cha mẹ ngoài ý muốn cùng gia đình ly tán trong chớp mắt, anh gần như bị ám ảnh: “Điện thoại của ai?”

Quản gia: “ Của Lương tiên sinh.”

Hoắc Lan hơi giật mình.

Hoắc Lan vô thức thẳng người, xốc thẳng quần: “Lương tiên sinh… nói gì vậy?”

“Lương tiên sinh nói.” Quản gia đọc: “Ngài ấy rất nhớ ngài, hỏi ngài có nghĩ đến ngài ấy không? Nếu không thì ngài ấy sẽ chịu đựng mười giây rồi sẽ hỏi lại ngài lần nữa.”