Chương 51: "Mẹ hắn bị bệnh qua đời sao?"

Lưu Họa Y liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, chiếc xe nhỏ màu đen chậm rãi chạy vào, là Lâm Thành Nhân về...

Lưu Họa Y vẫy tay từ biệt hắn, đi ra hai bước bỗng nhiên quay đầu lại, trước hắn hắn kịp phản ứng, in một cái hôn lên gò má hắn. Sau đó mắc cỡ đỏ mặt chạy đi.

Người đàn ông ở sau lưng cô, ánh mắt lúc sáng lúc tối, lộ ra một tia do dự khiến người ta khó hiểu.

Lúc Lưu Họa” trở lại biệt thự, Chú Hiểu đang đứng ở cửa, thấy cô chạy từ khu vực cấm trong biệt thự trở lại, sắc mặt hơi đổi một chút.

"Thiếu phu nhân đến khu vực cấm à?"

Lưu Họa” làm bộ như không hiểu, "Khu vực cấm nào?"

Chú Hiểu chỉ chỉ nơi cô vừa từ đó chạy trở về, "Hướng mà thiếu phu nhân mới vừa trở về chính là khu vực cấm của biệt thự."

Lưu Họa Y gật đầu một cái, cố làm ra vẻ giật mình: "Tôi không biết nơi đó là khu vực cấm."

"Thiếu phu nhân sau này đừng đi vào chỗ đó, nơi đó." Chú Hiểu vừa nói vừa nhìn cô một cái, "Có thứ không sạch sẽ. Là cả người trong biệt

thự cũng không địa phương có thể đi."

Lưu Họa Y trợn to cặp mắt, đồ không sạch sẽ?

Chú Hiểu, chú không biết là chú đang hù dọa tôi chứ ?.



Chẳng lẽ ông ấy nói đúng... Người đàn ông ngồi trong phòng vẽ đó...

"Ở bên trong từng xảy ra chuyện gì sao?” Lưu Họa Y dè đặt thử thăm dò.

"..." Chú Hiểu trong mắt xẹt qua một tia lưỡng lự, cuối cùng lắc đầu, thở dài nói: "Thiếu phu nhân đừng hỏi. Sự việc kia không thể nói được. Ở trong ngôi nhà này, bất kỳ ai cũng đều không được nhắc tới."

Lưu Họacái hiểu cái không, thẫn thờ gật đầu, trong lòng lại có một thứ cảm giác sợ hãi phút chốc dâng lên.

"Thiếu phu nhân nhớ kỹ nhé, sau này không nên đi lại trong khu vực cấm." Chú Hiểu nhắc nhở lần nữa.

Thấy thần sắc ông có vẻ nghiêm túc, Lưu Họa Y liền lập tức gật đầu.

Chú Hiểu chắp tay sau lưng đi về phía trước, dù hai bên tóc mai đã nhuốm bạc, không cho thấy điểm nào già nua, ông lại nói, "Thiếu phu nhân bây

giờ có bận chuyện gì không? Nếu như không bận rộn chuyện gì chi bằng trò chuyện với lão già này một chút nhé."

Lưu Họa Y gật đầu không suy nghĩ, Lâm Thành Công vẫn chưa trở về, cho nên có tài liệu chỉnh lý lại cũng không thể đưa cho hắn, dù sao một mình cô nhàn rỗi cũng vẫn là nhàn rỗi, không bằng đi nói chuyện với Chú Hiểu.

"Cậu hai từ hơn mười tuổi đã được thiếu gia đưa ra nước ngoài, mấy năm nay vẫn luôn sống và đi học bên đó. Lúc nhỏ hai người cũng rất thân với tôi, bây giờ khi bọn họ lớn lên, cũng hiểu chuyện hơn, chín chắn hơn, dần dần cũng không thân thiết với tôi nữa."

"Ba mẹ thiếu gia qua đời sớm, từ nhỏ đến lớn chỉ có ông nội bên cạnh. Cậu hai tuổi còn nhỏ, ông cụ tương đối dung túng, nhưng đối với đại thiếu gia thì nghiêm khắc hơn rất nhiều.".



"Tôi nhớ khi còn bé, đại thiếu gia thích nhất là tôi cũng cậu ấy chạy khắp nơi. Trước kia vui vẻ hay khổ sở gì cậu ấy cũng sẽ tìm tôi chia sẻ, có thể là từ sau khi phu nhân qua đời, tính tình thiếu gia mới thay đổi hoàn toàn như vậy.".

"Trở nên không thích vui cười, cũng không nói chuyện cùng bất kỳ ai. Tính tình càng ngày càng lạnh lùng ngoan độc, thủ đoạn trong công việc làm

ăn cũng ngày càng trở nên tàn nhẫn."

Lưu Họa Y lặng thinh nghe Chú Hiểu nói một tràng, tự đáy lòng nổi lên sự đồng tình đối với Lâm Thành Nhân nhiều hơn một chút.

Có lẽ là bởi vì bọn họ đồng bệnh tương lân chăng. Đều là mất mẹ từ lúc còn nhỏ.

"Mẹ hắn bị bệnh qua đời sao?"

Chú Hiểu lắc đầu một cái, ánh mắt nhìn cô lóe lên một tia thương tiếc, "Không phải. Phu nhân tự sát."

"..." Lưu Họa Y ngẩn ra, cắn chặt môi dưới, không dám hỏi lại.

"Thiếu gia chính mắt nhìn thấy mẹ chết bên cạnh cậu ấy. Cậu ấy còn nhỏ tuổi như vậy, lại bị giam trong căn phòng tối om, mình cậu ấy ở cùng với di thể phu nhân suốt ba ngày liền." Chú Hiểu trong mắt lóe lên một tia bị thương, "Thiếu phu nhân có biết không, ròng rã ba ngày liền không có bất kỳ người nào phát hiện, bởi vì thiếu gia ở trong phòng không khóc không phá, cho đến khi mùi tử khí trong phòng tỏa ra bên ngoài, người làm mở cửa ra mới phát hiện..."

Chú Hiểu nghẹn ngào một chút, tựa hồ hồi tưởng lại chuyện đau lòng, buồn bã ôm đầu.

"Thiếu gia ngủ bên cạnh thi thể phu nhân, lúc ông cụ tới đón cậu ấy đi, cậu ấy còn cười nói, mẹ

ngủ rất ngon, không nên ồn ào làm bà tỉnh giấc."