Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 33: Mặt mũi của cô thật lớn

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lúc này, Dư Trạch Nam đến gần anh cả của mình, chỉ thấy rằng anh ta đang đổ dồn sự chú ý vào bản tin trên TV.

Trong bản tin, ngài Tổng thống đương nhiệm xuất hiện trước mắt công chúng, tất cả mọi thứ đều đã được lên kế hoạch và hiện trường đều nằm trong tầm kiểm soát của anh.

Dư Trạch Hạo nhíu mày. Không ngờ Bạch Dạ Kình lại may mắn và mệnh lớn như vậy.

“Anh, em đang hỏi anh đấy!” Dư Trạch Nam giơ tay khua khua trước mặt anh ta nói: “Anh còn chưa nói cho em biết Hạ Tinh Thần có gì đặc biệt mà khiến em phải tự mình ra tay đối phó cô ấy.”

“Không phải là đối phó cô ấy, mà là cưới cô ấy!” Dư Trạch Hạo cầm lấy điều khiển từ xa, tắt TV rồi nghiêm túc trả lời câu hỏi của em trai mình.

Dư Trạch Nam nhướng mày nói: “Cô ấy cũng không phải là cô chủ cao quý gì, ba cô ấy cũng chỉ là một thị trưởng nhỏ bé mà thôi. Anh muốn em cưới cô ấy sao?”

“Vậy em có biết mẹ cô ấy là ai không?”

“Mẹ? Anh đang nói về Lý gì đó hay sao… Thông tin anh đưa cho em, em còn chưa xem kỹ.”

“Đó chỉ là mẹ kế của cô ấy. Tám năm trước, phu nhân Lan Đình nhờ anh tìm con gái của bà ấy ở nước S. Anh mất thời gian tám năm, cuối cùng cũng có manh mối.”

Dư Trạch Nam ngạc nhiên hỏi: “Ý của anh là… Hạ Tinh Thần chính là con gái của phu nhân Lan Đình?”

“Quả thực là như thế.”

Phu nhân Lan Đình là ai? Bà ấy là người nước S, nhưng bà ấy cũng là một nhân vật nổi tiếng trên thế giới. Giờ đây, tại Liên Hợp Quốc mạch máu quân sự và chính trị của nhiều quốc gia đang nằm trong tay bà ấy.

“Không thể ngờ rằng cô gái nhỏ đó lại có lai lịch như vậy. Bản thân cô ấy không rõ ràng sao?”

“Cô ấy bị thất lạc ở bên ngoài, tự nhiên sẽ không rõ ràng. Chuyện này, tạm thời anh sẽ không nói vấn đề này với phu nhân Lan Đình.”

“Sao anh không nói?”

“Hãy đợi đến khi em kết hôn với cô ấy và biến cô ấy trở thành thành viên của nhà họ Dư chúng ta. Nếu không, một khi lai lịch của cô ấy bị công khai, tất cả đàn ông đều có khả năng trở thành tình địch của em, bao gồm cả Bạch Dạ Kình.”

Dư Trạch Nam ‘hừ’ một tiếng phản bác nói: “Em nói này Phó tổng thống Dư, anh đối với em trai của mình không có lòng tin như vậy ư? Cho dù toàn bộ đất nước S đều trở thành tình địch của em, bao gồm cả Bạch Dạ Kình, em cũng muốn cưới cô ấy bằng sức hấp dẫn của mình. Vậy thì hoàn toàn không có vấn đề gì.”

“Đừng có khoác lác! Không có việc gì để làm thì đi chơi đi. Anh còn rất nhiều việc phải làm.”

“Được rồi, vậy em sẽ không làm phiền anh nữa. Nhưng mà, đừng quên chuyện em đã bàn giao.” Dư Trạch Nam liên tục dặn dò.

Nếu người phụ nữ nhỏ bé đó biết rằng công việc mình bị mất đã trở lại rồi thì chắc chắn sẽ rất vui đúng không?

Dư Trạch Nam đang ở trong tâm trạng vui vẻ khi anh ta nhớ lại cuộc hẹn mà anh ta đã hẹn với cô mười ngày sau. Mấy ngày nay chỉ đơn giản là đếm đầu ngón tay để đợi.



Ở phía Bộ Ngoại giao, cô không ngờ đến là cô sẽ nhận được hai cuộc điện thoại quan trọng cùng một lúc. Hơn nữa, hai cuộc gọi đều nhắm vào Hạ Tinh Thần.

Một cái là phía phủ Tổng thống yêu cầu cho cô một cơ hội khảo hạch khác; một cái là Phó tổng thống yêu cầu để cô trực tiếp vào Bộ Ngoại giao, thậm chí còn bỏ cả phần khảo hạch.

Người phụ trách của bộ phận nhân sự vô cùng ngạc nhiên và đem thông tin của Hạ Tinh Thần nhìn thử. Rốt cuộc nữ nhân này có bản lĩnh gì mà có thể có mặt mũi lớn như vậy khiến cho ngài Tổng thống và ngài Phó tổng thống đều ra tay?

Nhưng là, nhìn tới nhìn lui, nhìn trên nhìn xuống, ngoài việc đẹp hơn người bình thường một tý, còn lại cũng không thấy có gì đặc biệt.

Ở đây.

Hạ Tinh Thần vừa trở về từ phủ Tổng thống, sau khi thu dọn đồ đạc xong thì nhận được điện thoại của người phụ trách bộ phận nhân sự của Bộ Ngoại giao tự mình gọi điện thoại đến, vì vậy trong lòng rất vui mừng.

“Ý của cô là… Hiện tại, tôi có thể quay trở lại để thực hiện khảo hạch?”

“Vâng, cô Hạ. Tuy nhiên, nếu cô không muốn tham gia khảo hạch thì cô cũng có thể vào thẳng.”

Thực ra khi cô tham gia khảo hạch.

Nếu không tham gia khảo hạch thì việc này đã không còn ý nghĩa gì nữa. Dù sao, bất kể kết quả khảo hạch như thế nào, cuối cùng cũng chỉ là một chữ mà thôi, qua!

Người có thế lực lớn nhất của cả hai bên đều gọi điện thoại tới có ai dám làm khó cô? Không phải là tự tìm cái chết sao?

“Không, tất nhiên là tôi muốn tham gia khảo hạch. Tuy nhiên, tôi xin hỏi một chút, lần trước tôi đã không tham gia khảo hạch vì vậy tôi đã bị loại. Sao lần này tôi có thể quay trở lại đây thế?”

“Cô không cần hỏi, phía trên chúng tôi vừa mới nhận được thông báo.”

Thông báo phía trên?

Hạ Tinh Thần nghĩ, đó có thể là Bạch Dạ Kình?

Không phải… Anh ta thực sự tự mình gọi điện thoại cho Bộ Ngoại giao sao?

Nhưng cho dù có gọi điện thoại, vậy cũng có thể anh muốn bù đắp cho mình!

Hạ Tinh Thần nghĩ đến những lời nói thờ ơ mà lạnh lùng của anh ngày hôm đó, trong lòng cô vẫn có chút trống rỗng. Trong lúc nhất thời, cô cũng không biết đây rốt cuộc là cảm giác gì.



Ban đêm.

Cô vuốt tóc Hạ Đại Bạch cho đến khi đứa bé đi ngủ, tự mình đi tắm và dựa người vào giường đọc sách. Ngày mai cô sẽ tham gia khảo hạch.

Anh đã cho mình cơ hội này, vì thế cô nhất định phải nắm bắt lấy nó, cũng không muốn anh coi thường mình.

Chỉ có điều…

Bây giờ đã hơn chín giờ tối rồi mà anh vẫn chưa về.

Hôm nay, anh đã đứng trước giới truyền thông suốt hai tiếng, không biết thân thể của anh có chịu được không.

Trong suốt hai tiếng đồng hồ đó, mắt Hạ Tinh Thần không rời khỏi TV một phút nào, nhìn chằm chằm chương trình đang phát sóng trực tiếp. Trái tim treo ngược cổ họng giống như muốn nhảy ra ngoài bất cứ lúc nào. Sau khi kết thúc buổi phát sóng trực tiếp, trái tim cô cuối cùng cũng từ từ rơi xuống.

Có phải, hôm nay anh ấy định không trở lại phủ Tổng thống hay không?

Trong khi Hạ Tinh Thần đang suy nghĩ về điều đó, ngoài cửa một vài ngọn đèn sáng rọi vào cửa sổ.

Cô đứng dậy ngay lập tức và đi chân trần đến cửa sổ. Liếc nhìn anh, quả nhiên là đoàn xe của anh chạy vào trong biệt thự.

Hạ Tinh Thần vội vàng mở cửa phòng bước ra ngoài, đi vội vài bước lên cầu thang. Cô đi đến nửa cầu thang thì anh bước vào, theo sau là Lãnh Phi và một đoàn người.

Giống như là tâm linh tương thông, hoặc chỉ là sự trùng hợp, anh khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lập tức đυ.ng phải ánh mắt lo lắng của cô đang ở trên cầu thang.

“Cô Hạ, muộn thế này mà cô còn chưa ngủ sao?” Lãnh Phi chào cô trước.

Sau đó, cô mới nhận ra rằng hình như cô quá căng thẳng, cô chạy ra ngoài mà thậm chí không mang giày.

Anh có cảm thấy cô rất buồn cười không? Hoặc là nó khiến anh cảm thấy rất nặng nề?

Ánh mắt anh bình tĩnh, nhìn chằm chằm cô, khiến cô cảm thấy không được tự nhiên. Cuối cùng, cô mỉm cười nhìn Lãnh Phi rồi tìm một cái cớ cho mình: “Tôi vừa đọc sách, khát nước, vừa muốn xuống rót một cốc nước, không ngờ anh đã trở lại.”

“Cứ để người giúp việc đi rót nước là được rồi.” Bạch Dạ Kình mở miệng nói, giọng điệu trầm thấp. Anh quay đầu lại dặn dò nói: “Gửi cô Hạ một ly nước trên phòng.”

“Vâng, thưa ngài Tổng thống.”

Người hầu nhận được lời dặn dò, vội vàng vào bếp. Như vậy thì Hạ Tinh Thần dường như không có lý do gì để ở lại lâu hơn.

Cô ngượng ngùng nói: “Cảm ơn”, sau đó lại quay người đi lên lầu. So với tốc độ vội vã vừa rồi, tốc độ lần này chậm hơn rất nhiều.

Lãnh Phi bọn họ không ở lại phủ Tổng thống lâu, rất nhanh thì rời đi.

Bạch Dạ Kình mệt mỏi nên đuổi hết người giúp việc đi, một mình ngồi trong đại sảnh. Không có ai khác ở đó, lúc này trên khuôn mặt anh hiện lên sự mệt mỏi.
« Chương TrướcChương Tiếp »