Chương 39: Hàng xóm xấu bị tổng tài cự tuyệt.

Mở tấm hình ra, đập vào mắt Hứa Nam đầu tiên chính là dấu son môi đỏ tươi lại chói mắt, tiếp theo là hai nữ nhân trước mặt trong ảnh, mập mờ rúc vào nhau.

Mà Lâm Sanh mặt ngửa lên, môi khẽ nhếch, nhìn màn hình điện thoại, vẻ mặt ngu ngốc sững sờ, hình như còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

Dấu son môi đỏ tươi cách đó mấy cm là do La Hoan dùng đôi môi đỏ mọng rực như lửa quệt lên.

Cái tên kia một tay ôm cổ Lâm Sanh, ánh mắt diêm dúa lòe loẹt cong cong, hai mắt nheo lại, hiện ra nụ cười khıêυ khí©h đạt được mục đích.

Nhìn chừng 5 phút đồng hồ, mặt Hứa Nam không chút thay đổi, ném điện thoại, cầm bút ký tên trên bàn lên, vùi đầu vào đống văn kiện, tiếp tục trả lời các loại văn kiện.

Trong lúc ký tên, điện thoại ở bên cạnh đột nhiên brum brum rung lên, bút trong tay Hứa Nam mới vừa ký vào một khoản cuối cùng.

Thuận tay cầm điện thoại lên, nhìn thấy tin nhắn tiểu bảo mẫu gởi qua, Hứa Nam giật mình sửng sốt, có chút kinh ngạc, cũng có chút không thể tin nổi.

Mau trở lại? Muốn gả cho cô?

Tiểu bảo mẫu là đang cầu hôn với cô?

Muốn gả cho cô không có chút biểu hiện?

Một tin nhắn, liền đuổi cô?

Từ sau khi tiểu bảo mẫu bị trừ lương cả đời, cánh liền cứng cáp. Cô rời công ty bốn ngày, lại càng bày ra thái độ vò đã mẻ liền không sợ sứt, không thèm liên lạc với cô.

Bây giờ không hiểu sao lại cầu cô nhanh trở về, muốn gả cho cô, thật đúng là thú vị.

Lúc này, Tô Bối An định gõ cửa gọi người, nhưng nhìn thấy Hứa Nam ngồi bên trong, cô thay đổi chủ ý, tay định gõ cửa liền buông xuống, bước nhẹ tới.

Hứa Nam đang nằm sấp trên bàn làm việc, tay trái đỡ trán, tay phải cầm điện thoại, hơi cúi đầu, khóe miệng giương lên thật cao, mắt không chớp nhìn điện thoại.

Tô Bối An quen biết Hứa Nam lâu như vậy, cho tới bây giờ cô chưa từng thấy qua, gương mặt kia có thể cười như vậy, quả thực có thể dùng 3 chữ '(vẻ) mặt si hán' để hình dung.

Đi XS vỏn vẹn khoảng 1 tháng, Nam Nam nhà cô biến hóa thật lớn.

Không ổn, tình hình không ổn.

Lặng lẽ không tiếng động đi vào, Tô Bối An đi tới cạnh Hứa Nam, Hứa Nam lại không hề hay biết.

Dường như đang đắm chìm trong bầu không khí không thể giải thích được, cái không khí này làm cho thể xác và tinh thần sung sướиɠ, hấp dẫn toàn bộ sự chú ý của Hứa Nam, đối với chuyện phát sinh bên ngoài hoàn toàn không hề hay biết, nói ví dụ như chuyện Tô Bối An bước vào.

Tô Bối An tò mò, cúi người xuống, ánh mắt đặt trên điện thoại của Hứa Nam, màn hình đang sáng, là giao diện tin nhắn, phía trên ghi chú là 'Tiểu bảo mẫu'.

Mà nội dung tin nhắn 'Tiểu bảo mẫu' gởi tới, làm cho Tô Bối An nhìn thấy giật mình, nghẹn họng nhìn trân trối.

Đương sự vẫn còn bộ dạng ngẩn người.

Tô Bối An thực sự nhìn không nổi nữa, giơ tay dùng sức gõ gõ bàn, phát ra tiếng, Hứa Nam bất ngờ bị dọa giật mình, theo bản năng đóng điện thoại lại.

Còn chưa kịp quay đầu, bên tai truyền tới tiếng cười khẽ, đầy giễu cợt:

"Hứa tiểu thư, chị phải tin tưởng em, chị mau trở lại, em sẽ gả cho chị."

Hứa Nam giật mình trong lòng, thấy là Tô Bối An, trừng mắt nhìn, nhanh chóng trấn tĩnh lại, tỉnh bơ đặt điện thoại xuống, cầm văn kiện tiếp tục trả lời.

"Sao tới đây, cũng không gõ cửa."

Tô Bối An hài hước nói:

"Chỉ với cái bộ dạng ngốc nghếch vừa rồi của cậu, có gõ cửa cậu cũng không nghe thấy."

Hứa Nam nghe Tô Bối An nói vậy, bút trong tay ngừng lại, rất nhanh khôi phục lại như bình thường, không để lại dấu vết ký tên, buông văn kiện trả lời trong tay.

"Nè, Nam Nam, cậu..."

Nghe thấy Tô Bối An lớn tiếng nhiều chuyện, nhất định là tới hỏi chuyện tiểu bảo mẫu.

Hứa Nam ngẩng đầu nhìn Tô Bối An, đi trước một bước cắt đứt lời người kia, hỏi:

"Sao, đến tập đoàn LT thuận lợi không, gặp Lâm tổng rồi chứ?"

Nhắc tới LT, Tô Bối An liền phát hỏa, nhưng lại không thể làm gì, thở đài:

"Không quá thuận lợi, theo thời gian giao hẹn giữa 2 bên, chờ mình đến LT, vị Rồng thần thấy đầu không thấy đuôi Lâm tổng này, đã không ở công ty."

*Rồng thần thấy đầu không thấy đuôi" (神龙见首不见尾) là một câu thành ngữ, tùy ngữ cảnh mà ám chỉ những người giỏi giang có hành tung bí ẩn, hay những sự việc, con người mờ ám, bất định.

Hứa Nam nhíu mày:

"Khó làm vậy à?"

Tô Bới An khẽ hừ:

"Có chút khó, bất quá dục tốc bất đạt, để cùng LT thành lập quan hệ hợp tác, chúng ta chuẩn bị đánh trận lâu dài."

Hứa Nam nhướng mày:

"Chuẩn bị đánh 8 năm?"

Tô Bối An liếc nhìn Hứa Nam, tức giận nói:

"Ngược lại cũng không đến nỗi kháng chiến lâu như vậy."

Giọng dừng lại, ngón tay nhẹ nhàng gõ bàn:

"Nam Nam, từ một nguồn tin ngầm mình biết được lão tổng LT mấy ngày nay sẽ đến thành phố Z."

Hứa Nam thẳng người, dựa vào ghế, bút kẹp giữa ngón tay thon dài, chuyển động.

"Nghe ý của cậu, cậu muốn đem khối xương không gặm nổi ném cho mình đi gặm?"

"Thì cho cậu gặm, cậu mưu ma chước quỷ nhiều còn sợ không ứng phó được à, nếu không mình đổi hẹn với lão tổng, đến XS. Hai người gặp mặt."

"Cậu chắc chắn là có thể hẹn đến đó được?" Hứa Nam nhìn Tô Bối An, suy ngẫm, cười: "Nghe nói, cậu bị người ta cho leo cây, leo khoảng 10 lần?"

Tôi Bối An bụm mặt:

"Cậu đừng nói nữa, đây là nỗi sỉ nhục của Tô Bối An mình, chiến tích thê thảm."

Xoay xoay bút, Hứa Nam trầm ngâm một lúc, nói:

"Đối phương không đủ thành ý, chúng ta không cần thiết phải cùng LT hợp tác, cứ tìm những công ty khác."

Tô Bối An thở dài, nói:

"Buông bỏ LT, thì có nghĩa là bỏ qua một đại kim chủ, chúng ta có rất nhiều hạng mục chưa khởi động, nếu như cùng LT hợp tác, mượn tài nguyên và danh tiếng LT, nhất định sẽ làm ít công to."

"Chỉ cần cậu bắt được người kia, LT và XM thành lập quan hệ hợp tác, khởi động hạng mục đã định, đối với XM mà nói là một cơ hội tốt mở rộng."

Hứa Nam nhíu mày. Cân nhắc lợi và hại giữa 2 bên. Tô Bối An yên lặng đứng bên cạnh, nhìn Hứa Nam không nói không rằng, đợi Hứa Nam ra quyết định.

Từ trong trầm tư hoàn hồn, Hứa Nam gật đầu nói:

"Được, chỉ cần cậu có thể hẹn người ta tới, mình và người ta có thể gặp nhau." Dừng lại, dư âm vừa chuyển, "Nhưng, nếu người ta cho mình leo cây, mình tuyệt đối sẽ không gặp lần 2, người không có thành tín, hợp tác cũng chưa chắc có thành tín."

"Chủ tịch đại tập đoàn, trong mắt có vài người vô hình cũng là chuyện có thể lý giải, cậu là đại lão bản công ty, có người làm ăn như cậu à."

"Đây là vấn đề nguyên tắc." Hứa Nam dịch ghế, cầm văn kiện trên bàn: "Nếu công ty không còn chuyện gì khác, mai mình quay về XS."

Tô Bối An kéo ghế ở bên cạnh qua, ngồi cạnh Hứa Nam, trêu chọc.

"Cậu mới về có 4 ngày, tổng công ty bên này còn một đống chuyện chờ cậu xử lý, nhanh vậy muốn chuồn, bởi vì tiểu bảo mẫu kia của cậu?"'

Hứa Nam liếc ngang ai kia:

"Im miệng."

Tô Bối An cười híp mắt nói:

"Nam Nam, cậu thành thật khai báo cho mình, cậu với tiểu bảo mẫu kia của cậu, có phải có quan hệ không bình thường gì không?"

Hứa Nam cũng không ngẩng đầu lên:

"Không có."

Tô Bối An rõ ràng không tin, cô bất mãn gõ bàn một cái:

"Quan hệ chúng ta tốt như vậy, cũng không cần che giấu với mình, mới nhìn mình đã thấy, tin nhắn của người kia gởi cho cậu, bảo cậu về, còn muốn gả cho cậu."

"Cậu muốn biết như vậy, tụi mình là quan hệ gì?" Hứa Nam bắt đầu ngẩng đầu lên, Tô Bối An cho là Hứa Nam muốn tiết lộ chút gì đó, vội vàng ghé lỗ tai qua.

"Không nói cho cậu." Hứa Nam ấn lên trán Tô Bối An, đẩy người kia ra, bày ra khuôn mặt nghiêm túc:"Quy định của công ty, trong phòng làm việc không cho phép nhiều chuyện."

"Bây giờ là hết giờ làm việc!"

"Hết giờ làm việc cũng không được."

Tô Bối An thở dài:

"Nam Nam, cậu thay đổi, hồi cậu chưa đi XS, cậu cái gì cũng nói với mình, đi XS rồi, cái gì cũng không bằng lòng nói cho mình biết."

"Vốn chẳng có gì, là cậu suy nghĩ nhiều." Hứa Nam chỉ tay lên đống văn kiện trên bàn: "Mình còn bận việc, cậu không còn gì thì về trước đi."

Tô Bối An nhìn dáng vẻ không muốn nói nhiều của Hứa Nam, cũng thu hồi tâm tư nhiều chuyện, đứng lên hỏi:

"Được rồi, ngày mai mấy giờ cậu về?"

"Chắc là..." Hứa Nam suy nghĩ một chút, lại nghĩ tới gì đó, xoa xoa mi tâm, "Không được, có thể không về được, tối mai còn có một buổi tiệc."

Tô Bối An không ngạc nhiên chút nào:

"Ba mẹ cậu biết cậu trở về, lại kéo cậu đi coi mắt?"

Hứa Nam gật đầu, bất đắc dĩ nói:

"Đi gặp một lão bằng hữu gì đó, con trai ông ta cũng tới, cho nên mình đi, chính là biến thành hội coi mắt."

Tô Bối An lắc đầu:

"Thật đáng thương, nữ nhân như cậu vậy còn coi mắt, bất quá cũng đúng, cậu cũng 27 tuổi, khó trách chú và dì gấp gáp vậy."

"Nên, ngày mai cậu đi theo mình."

Tô Bối An:

"Lại để mình chịu tội thay!"

Hứa Nam nhìn Tô Bối An, khẽ cười:

"Bạn bè tốt chính là chia ngọt sẻ bùi, có nạn cùng chịu."

"Được được được, sợ cậu rồi."

Tôi Bối An vỗ nhẹ lên bàn:

"Làm xong nhớ kỹ gọi điện cho mình, buổi tối cùng đi ra ngoài ăn một bữa cơm, chúng ta tiện thể lại trò chuyện... về tiểu bảo mẫu nhà cậu."

Hứa Nam chỉ ra cửa:

"Cút."

Lâm tiểu thư có chuyện tốt gì để nói?

Miệng thiếu đòn, lại là nữ nhân muốn ăn đòn.

"Nam Nam, cậu khẩu thị tâm phi." Tô Bối An mới vừa nói xong, liền thấy Hứa Nam mắt sáng như đuốc, nhìn cô chằm chằm, ngay lập tức im lặng, đi ra cửa.

Nam Nam nhà cô khác thường như vậy, càng làm cho Tô Bối An khẳng định, Nam Nam nhà cô và tiểu bảo mẫu hàng xóm nhà bên nhất định có bí mật không thể cho người biết!

Nam Nam đáng thương, trong lòng đã có ý trung nhân, tối mai còn phải đi 'kén rể'.

Đối với cái thể loại xem mắt này, Tô Bối An đã sớm thấy nhưng không thể trách, sở dĩ Hứa Nam tới XS, phần lớn nguyên nhân chính là dưới sự hối thúc cưới hỏi của chủ tịch.

Hứa Nam là con một, mỗi ngày ngoại trừ bận rộn làm việc còn bị người nhà kéo đi tham gia các loại yến hội, ứng phó nhiều sinh ra phiền chán.

Buông bỏ chức tổng tài tổng công ty không làm, chạy tới công ty XS cỏn con nhận chức tổng tài.

Chuyến đi này... có vẻ nguy hiểm.

Có một nữ nhân muốn gả cho Nam Nam nhà cô.

Nhưng mà người này đã kịp phản ứng gởi tin nhắn gì cho Hứa Nam, ngay tại chỗ bị dọa đến người ngã ngựa đổ, suýt chút nữa thì tự chặt tay mình.

Cô cô cô cô muốn gả cho Hứa tiểu thư?!

Cái tin này truyền ra ngoài, Lâm Sanh sợ đến choáng váng, cả người hoảng hốt, ngẩng ngơ đến khi cô bước về nhà, chân xiêu vẹo 4 5 lần, đυ.ng lan can 4 5 lần.

Từng giây từng phút đều là giày vò, thấp thỏm không yên, nơm nớp lo sợ đến 10 giờ tối.

Hứa tiểu thư lại chậm chạp chưa có hồi đáp!

Lâm Sanh nằm lỳ trên giường, nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, nhìn đến nỗi mắt đều đau.

"Không phải là thực sự không để ý tới mình luôn chứ?"

"Có nên gọi điện cho Hứa tiểu thư không, giải thích một chút tình huống lúc đó?"

La Hoan đáng ghét, bản thân còn không dám ăn hϊếp Hứa tiểu thư, ai mượn cô tới khai đao!

Còn gởi cho Hứa tiểu thư tấm ảnh mờ ám kia, không phải là hại cô rơi vào hố vạn kiếp bất phục* sao!

万劫不复 [wànjiébùfù] muôn đời muôn kiếp không trở lại được

Bởi vì Ôn Dĩ Quân để lại dấu son môi trên mặt cô, Hứa tiểu thư giận, cô liền bị Hứa tiểu thư ném ngoài đường, một thân một mình về nhà, bây giờ lại thêm một dấu son môi.

Hứa tiểu thư có giận không?

Hứa tiểu thư hẳn là sắp trở về rồi!?

Trở về phải cũng sẽ không để ý cô?

Lâm Sanh càng nghĩ càng buồn bực, níu cái gối ôm bên cạnh, lại bắt đầu hung hăng cắn xé chém gϊếŧ, trong miệng oán niệm:

"Cho chị không để ý tới người ta, cắn chết chị, không để ý tới người ta, cắn chết chị, cắn chết chị, em đã muốn gả cho chị rồi còn không để ý tới người ta, ghét Hứa tiểu thư, cắn chết chị,"

"Quên đi, còn giải thích cái gì, người ta đã không để ý mình, nhất định là bị giật mình."

"Không để ý thì không để ý, ngủ!"

Ôm gối mềm bị cắn nhiều chỗ, Lâm Sanh rốt cuộc cắn mệt, thở phì phì đem gối ném đi, trong mơ tiếp tục cắn Hứa tiểu thư.

Trong lúc Lâm Sanh mê man, điện thoại nắm chặt trong tay đột nhiên rung lên, đánh thức cô, nhưng thực sự quá buồn ngủ.

Cho nên khó khăn lắm mới hé mắt, run rẩy giơ tay cầm điện thoại lên nhìn thoáng qua, mơ màng hình như có tin nhắn gởi tới.

Hứa tiểu thư: Xấu, từ chối!

Lâm Sanh nhìn thấy ba chữ 'Hứa tiểu thư', trong nháy mắt trợn tròn 2 mắt, Hứa tiểu thư trả lời tin nhắn!

Chờ đã----

Xấu, từ chối!?

Cô bị từ chối!?

Cô đẹp như vậy, lại có thể bị từ chối!?

----------------------------------------------

Ps. Mỡ dâng miệng mèo, mèo chê? Chưa biết nha :v

Sau một mùa tết ở nhà edit truyện, lap của mình đã có hiện tượng bất thường. Trường hợp xấu lap bị hư thì :v mấy ngày tới mình mang đi bảo dưỡng mong là không sao, vì bao nhiêu thứ edit đều trong đây và đây cũng là thứ duy nhất mình dùng để edit truyện.