Chương 13: Tiếp tục cái rắm

Edit: Chân

Gần đây không khí trong biệt thự không tồi, tâm trạng của tổng tài cũng không tồi, dẫn đến việc hắn xem nhẹ một vấn đề rất quan trọng.

Quý Lương đã quen với cuộc sống ở biệt thự, vậy nên thừa dịp Trịnh Hiên không có công việc, Lý Đống xin nghỉ hai ngày, trong nhà chỉ còn lại hai vợ chồng.

Trịnh Hiên nhớ kỹ lời dặn dò của quản gia trước khi đi, phải ở cùng phu nhân thật nhiều, không thể ngâm mình trong phòng làm việc suốt. Thế là cứ hễ Quý Lương đi đâu, hắn liền làm bộ trùng hợp đi theo tới đó, tạo ra những lần tình cờ chạm mặt trong biệt thự trống trải.

"Anh... có chuyện gì sao?" Đến lần thứ năm xoay người suýt đυ.ng phải tổng tài, cuối cùng Quý Lương không kiềm được phải đưa ra nghi vấn.

"Không có." Trịnh Hiên nhìn sang chỗ khác.

"Thế hay là đi xem TV?" Quý Lương ôm một lọ củ cải đã muối, đề nghị với tổng tài.

"Không xem, có gì hay đâu." Trịnh Hiên thuận tay nhận lấy lọ thủy tinh to như quả bóng rổ, "Cái này để chỗ nào?"

"Đặt ở trong ngăn tủ là được, cảm ơn." Quý Lương không có việc gì làm nên ra phòng khách mở TV.

Trịnh Hiên cất củ cải xong, lại yên lặng đi qua ngồi trên sô pha.

"Không phải anh nói không xem à?" Tay đang tìm phim máu chó của Quý Lương khựng lại.

"Cậu cứ xem đi, đừng để ý đến tôi."

"Ò." Quý Lương gượng gạo nhích ra xa hơn một chút. Không biết vì sao mà hôm nay cứ mỗi lần Trịnh Hiên đến gần, nhiệt độ cơ thể cậu sẽ lập tức tăng lên, tình huống này chưa từng xuất hiện bao giờ.

TV đúng là không có gì hay, cho nên ánh mắt Trịnh Hiên liên tục liếc sang Quý Lương, vị sữa ngọt ngào lại toát ra, nhưng khác với lần trước, lần này không phải chỉ vị sữa không, mà là sữa dâu!

"Cậu bị sao vậy? Mặt đỏ quá?" Khuôn mặt Quý Lương dần đỏ lên với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, Trịnh Hiên không hề nghĩ ngợi duỗi tay ôm mặt cậu, dán trán mình lên: "Nóng quá, cậu bị sốt?"

"Ưʍ...." Quý Lương cọ mặt vào bàn tay to rộng của Trịnh Hiên, đôi mắt phủ kín hơi nước, nũng nịu nói: "Nóng."

Mùi pheromone càng lúc càng nồng, cho đến khi cơ thể cảm thấy khô nóng Trịnh Hiên mới ý thức được, omega đã tiến vào kỳ động dục.

"Mấy hôm trước tôi đã kêu cậu đưa thuốc ức chế cho tôi, cậu đâu rồi?" Trịnh Hiên một bên không ngừng phóng pheromone trấn an Quý Lương, một bên rít gào với điện thoại.

Quý Lương bị tiếng rống làm run một cái, tủi thân nhìn Trịnh Hiên, đôi mắt như đang nói: Em đã khó chịu như thế rồi mà anh còn hung dữ với em.

Giọng điệu Trịnh Hiên lập tức mềm xuống: "Ngoan, không phải nói cậu."

"Tên omega kia chuyển nhà rồi! Cũng đổi luôn số điện thoại, tôi tìm cậu ta mấy ngày nay, mới hỏi được địa chỉ." Hạ Lãng kêu khổ không ngừng: "Tôi nói này, hai người là bạn đời hợp pháp đó, không giải quyết kỳ động dục được sao?" Sao cứ phải hành hạ tôi như thế? Câu này Hạ Lãng không dám nói.

"Cậu nói nhảm ít thôi, mau đi lấy đồ cho tôi!" Trịnh Hiên tức giận cúp điện thoại, hối hận vì lúc trước không để lại thuốc dự phòng.

"Khó chịu quá... Hức... Em khó chịu..." Quý Lương bị cuộn trong chăn chỉ lộ khuôn mặt, cậu khó chịu nhúc nhích muốn tránh thoát. Omega đã quen dùng thuốc ức chế không thể tự vượt qua kỳ động dục một mình, Quý Lương nhỏ giọng khóc thút thít, cậu bị sức nóng của kỳ động dục tra tấn đến không còn tỉnh táo, không biết tại sao alpha này lại không giúp đỡ mình.

"Nhịn một chút, thuốc ức chế sắp đến rồi." Trịnh Hiên muốn dùng pheromone của mình để trấn an Quý Lương, nhưng vì không có quan hệ đánh dấu nên hiệu quả cực nhỏ.

"Anh ôm em một cái... Hức hức... Ôm em một cái đi..." Nước mắt cậu rơi lã chã, khát vọng bị chinh phục, bị tiến vào, bị đánh dấu làm omega nhỏ khóc lớn: "Chồng ôm em một cái..."

Trịnh Hiên chịu đựng hai luồng tra tấn từ sinh lý và tâm lý, không phải hắn không có cảm giác, hạ thể đã cứng muốn nổ tung, nhưng chiếm lấy Quý Lương trong lúc này là hành vi cực kỳ vô trách nhiệm, hắn chưa làm rõ tình cảm của mình, lại càng không rõ tâm ý của đối phương, nếu bây giờ lên giường thì có khác gì động vật chỉ biết giao phối khi phát tình đâu?

Hắn mang người ra khỏi chăn, gắt gao ôm vào ngực, không ngừng trấn an: "Ngoan ngoan! Cố chịu một lát, một lát là được rồi."

"Sờ em..." Quý Lương đạt được tự do tựa như bạch tuộc quấn chặt tứ chi lên người Trịnh Hiên, cậu cúi đầu vùi vào hõm vai người đàn ông, đôi môi mềm mại không ngừng cọ xát cổ hắn, không ai dạy cũng tự biết mà vươn lưỡi ra liếʍ làn da ướŧ áŧ bởi mồ hôi.

"Tên nhóc này." Trịnh Hiên cắn chặt răng, còn nhịn được thì hỏng mất! Không biết từ khi nào bàn tay luôn vuốt ve lưng Quý Lương đã hạ xuống mông cậu hung hăng xoa bóp. Hắn quay đầu hôn lên cái miệng nhỏ đang tác quái ở cổ mình.

"Ưʍ..." Kỹ thuật hôn của hắn rất tốt, cái lưỡi linh hoạt vô cùng, sau khi dịu dàng liếʍ ướt bờ môi của cậu thì nhẹ nhàng lách vào khoang miệng quấy phá, đầu lưỡi thỉnh thoảng lướt qua hàm trên, chơi chán chê mới quấn lấy lưỡi cậu hung hăng mυ"ŧ hôn, hút đến khi gốc lưỡi cậu tê dại, không chịu nổi phải đẩy người đàn ông đan ôm mình ra.

Trịnh Hiên chỉ cảm thấy omega này vừa mềm vừa ngọt, pheromone mùi sữa dâu thật sự muốn nhấn chìm hắn, phía dưới căng đến phát đau. Hắn vội cởi dây lưng thả dương v*t thô dài ra, dỗ Quý Lương tuốt giúp mình, bàn tay cũng có qua có lại tìm đến qυầи ɭóŧ đối phương, sờ được cái mông trơn ướt dính nhớp. Chà, bây giờ động dục không chỉ có một người rồi.

"Đến đây! Thuốc ức chế đến đây!" Hạ Lãng cầm chìa khoá dự phòng mở cửa ra rồi vọt thẳng vào biệt thự, lầu một không có người, hắn tiếp tục đi lên lầu hai: "Anh Hiên! Thuốc ức chế tới đây!"

Hai ngón tay hắn vẫn đang thọc vào rút ra trong mông Quý Lương, nghe thấy tiếng nháy mắt tỉnh táo lại, đột ngột rút ngón tay ra. Quý Lương nức nở một tiếng, cậu bị đưa lên cao trào, tức khắc mệt mỏi ngã lên giường.

Trịnh Hiên vôi vàng giũ chăn ra bọc người kín mít, rồi lại luống cuống nhét dương v*t còn đang cứng nhắc trở lại quần, thầm mắng một ngàn chữ "đm" ở trong lòng, kéo cửa phòng ra căm tức nhìn Hạ Lãng.

"......." Đối mặt với ánh mắt chết chóc của Trịnh Hiên cùng khóa quần chưa kịp kéo của hắn, cuối cùng Hạ Lãng cũng muộn màng phát hiện dường như mình đến sai thời điểm rồi.

Hắn cứng ngắc đưa thuốc ức chế vào tay đối phương rồi nói: "Ờm... đưa đồ đến rồi, tôi không quấy rầy nữa, hai người tiếp tục, tiếp tục ha!"

Còn tiếp tục cái rắm! Trịnh Hiên điên tiết trở về phòng tiêm thuốc ức chế cho Quý Lương, sau đó đau khổ ngồi đợi người anh em của mình mềm xuống.

______

Lời tác giả:

Ha ha ha ha ha Hiên Nhi à mẹ rất xin lỗi con! Nhất định sẽ cho con ăn thịt mà, thề lun o(*^▽^*)┛ Nhưng mà tốt xấu gì cũng lấy được nụ hôn đầu của Tiểu Quý rồi mà, vui lên ~

_____

Rào từ chương này lun hén, đừng có nói H tui edit ko nung, trình độ tui chỉ có dị hoy