Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 2: Cầu Sinh Hoang Đảo 2

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Nói cách khác, nếu như các cô chưa tích lũy đủ 100 tích phân mà muốn rời khỏi đây là chuyện không thể nào.” Dương Hoằng giải thích xong thì tiếp tục nói: “Tôi tiếp tục đi tìm thứ gì đó để ăn, tôi đề nghị mấy người cũng nên nhanh chóng hành động. Hiện giờ nhiệt độ chưa cao, việc mất nước không tính là nghiêm trọng, chờ một lát nữa nhiệt độ lên cao, chỉ cần mấy người hơi hoạt động là có thể bị mất nước.”

Sau khi nói xong, anh ta đi về phía bờ biển.

Dương Hoằng vừa đi thì bốn người khác đưa mắt nhìn nhau, đầu tiên bọn họ nhắm mắt lại, nhưng sau đó rất nhanh cũng đi theo Dương Hoằng.

Mặc dù bây giờ tất cả mọi người đều có chút mơ hồ không rõ, thậm chí còn đang hoài nghi không biết có phải mình đang nằm mơ hay không, thế nhưng trước mắt bọn họ chỉ có thể lựa chọn đi làm chút gì đó để làm dịu đi tâm trạng của mình.

Thẩm Tiêu không vội vã đi theo, cô một lần nữa mở cửa hàng giả tượng, đồ vật bên trong có đủ loại, biểu tượng của phục sinh đan trên cùng nhìn giống như một tấm áp phích tuyên truyền game online lậu, dễ thấy lại di động, mà cửa sổ dùng ý niệm để thao tác này càng vượt ra khỏi phạm vi nhận biết của cô.

Một lần nữa mở mắt ra, trước mắt là mặt biển xanh thẳm vô tận, gió biển thổi đến, ánh nắng nóng rực từ kẽ lá cây chiếu xuống, đủ để mang đến cho người ta cảm giác còn sống, cùng với cửa hàng giả tượng này đủ để Thẩm Tiêu tin tưởng hơn vào lời nói của người đàn ông tên Dương Hoằng kia.

Trên thế giới này có rất nhiều chuyện không thể nào lý giải được, có lẽ người đã chết thật sự có một cơ hội sống lại lần nữa?

Bỏ lại tất cả hoài nghi và không xác thực ra phía sau, trước mắt cho dù cô có nghĩ cũng không tài nào hiểu được những chuyện này, còn chẳng bằng không nghĩ nữa, ít nhất lúc này đây, cô còn sống, còn có thể hít thở.

Mấy người Dương Hoằng đều đi đến bãi đá ngầm ở bờ biển để tìm đồ ăn, Thẩm Tiêu cũng đi theo đến đó. Mặc dù nói trong rừng cây phía sau lưng cô có khả năng tìm được thức ăn hơn, nhưng không ai biết được liệu trong rừng cây đó sẽ có thứ gì xuất hiện, cân nhắc đến sự an toàn, tốt nhất cô vẫn nên đi theo mọi người thì tương đối tốt hơn.

Hòn đảo này có bãi đá ngầm rất lớn với những hòn đá hình dạng kỳ lạ cao chót vót, đá vụn lởm chởm. Không ít những sinh vật nhỏ bám vào những tảng đá này, tìm đồ ăn ở đây quả thực dễ dàng hơn một ít. Thế nhưng tương tự, so với bãi cát mềm kia mà nói, nơi này chỉ cần hơi sơ ý một xíu là sẽ bị quẹt trầy xước, hoặc là bị ngã.

Ví dụ ngay ở lúc cô tới đã nghe thấy một người phụ nữ đau đớn kêu lên: “Đau quá!”



Thì ra cô ta cởi giày đi đến, lúc này không cẩn thận giẫm lên một hòn đá sắc bén, hiện tại đang tựa vào trên một tảng đá ngầm, giờ chân lên kiểm tra.

“Cô không sao chứ?” Bên cạnh có cô gái quan tâm hỏi.

“Hình như không sao, chỉ hơi bị trầy da thôi.” Cô gái cho chân vào trong nước, lúc đi ngang qua thì nghe thấy Thẩm Tiêu nói với mình: “Tôi cảm thấy cô vẫn lên đi giày vào thì tương đối tốt hơn, sau khi bị trầy da sẽ rất dễ bị nhiễm trùng, trên đảo này cũng không có bệnh viện.”

Sau khi cô gái kia nghe xong thì vẻ mặt nghiêm túc hơn, cô ta nói một câu cảm ơn với Thẩm Tiêu, sau đó quay lại đi giày xuống nước.

Thẩm Tiêu thấy thế thì cúi đầu nhìn giày của mình, hiện tại cách ăn mặc của cô giống như lúc còn sống, giày thể thao, trên người là bộ đồ thể thao mùa thu, chỉ mong những quần áo này có thể đủ dùng sinh tồn trên hoang đảo.

Tìm đồ ăn ở bãi đá ngầm một lúc, Thẩm Tiêu phát hiện chỉ dùng tay thôi là chưa đủ, cô dứt khoát đến bên cạnh bẻ một lá chuối tây xuống, lá chuối tây này rất to, hơi cuộn vào thì có thể làm thành vật chứa hình nón, sau đó cô gập qua mép ngoài, dùng tay túm lại chỗ đã gấp là có thể tạm thời dùng làm vật chứa.

Thứ có nhiều nhất ở khu đá ngầm này chính là vẹm vỏ xanh và ốc, vẹm vỏ xanh lớn hơn một xíu, nhưng cũng chỉ to chừng ngón tay cái, còn ốc ở đây cũng chẳng lớn hơn loại ốc xào bán ở chợ đêm là bao, trong một đám, ngẫu nhiên chỉ có mấy con béo hơn một xíu, thế nhưng cũng chỉ là một xíu mà thôi.

Những thứ này nhỏ thì nhỏ, Thẩm Tiêu không chê một chút nào, góp gió thành bão, đây đều là những thứ cung cấp protein cho cô.

Tốn rất nhiều công sức, rốt cuộc Thẩm Tiêu cũng kiếm được ba mươi con vẹm vỏ xanh và ốc bỏ vào trong túi, lúc Thẩm Tiêu dự định chuyển sang chỗ khác để tiếp tục tìm kiếm thì may mắn tìm được một con ốc giác rất to ở chỗ râm mát ngay tảng đá ngầm này.

Lúc cô nhặt con giác lớn này lên, bên cạnh vang lên giọng nói của Dương Hoằng: “Xem ra vận may của cô khá tốt.”

Thẩm Tiêu chỉ khách sáo cười.
« Chương TrướcChương Tiếp »