Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trọng Sinh 80 Làm Giàu Ký

Chương 17: Biết Chút Y Thuật Về Phụ Khoa

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trở về nhà, Tô Đan Hồng liền đem thịt bò, thịt dê chia ra, cầm sang Quý gia không ít, phần còn lại cấp đông.

Dù sao cô cũng không ăn nhiều thịt, cơ bản chỉ hầm canh, thịt cùng xương đều cho Tiểu Hắc ăn.

Thế là con chó đen nhỏ ăn đến du quang thủy hoạt, vô cùng bưu hãn, cứng cáp như nghé con.

Có lẽ đi theo uống nhiều nước linh tuyền, nên chó này dường như có linh tính, không giống như chó bình thường, đặc biệt là ban đêm, Tô Đan Hồng không có xích nó lại, nó đều sẽ đi tuần tra toàn bộ góc sân, hơi có gió thổi cỏ lay nó sẽ nhe răng trợn mắt sủa vang cảnh cáo.

Thế nên mỗi đêm Tô Đan Hồng đều ngủ ngon giấc vô cùng.

Lúc Tô Đan Hồng nói chuyện với mẹ Quý, mẹ Quý liền nói cô: “Chó nhà ai có được đãi ngộ như ở nhà con? So với người còn tốt hơn.”

Đừng nói chó, trong thôn này nhà ai có thể mỗi ngày đều ăn thịt?

Con chó này thì tốt rồi, không cá thì thịt, ăn đến một thân lông sáng bóng, đôi mắt đen bóng, còn mang sát khí, rất là hung dữ, lại đi xem con chó cùng ổ với nó trong thôn, hoàn toàn là hai cấp bậc.

Nhưng mà có thể giữ nhà cho vợ thằng ba là tốt lắm rồi.

Tô Đan Hồng đem mấy cân thịt tới Tô gia.

“Làm sao lại mang thịt tới? Lỡ bà già Quý gia biết được, còn không chỉnh chết con sao?” Tuy rằng con gái mang thịt về mẹ Tô vui vẻ, nhưng thật ra mẹ Tô vẫn đau lòng cho con gái, liền nói.

“Mẹ, con muốn mấy cân trứng gà, mẹ còn không?” Tô Đan Hồng nói.

“Có, hiện tại gà không đẻ trứng, trứng nhặt mấy lần trước để lại cũng được nhiều, con lấy năm cân mang về đi.” Mẹ Tô nói.

Tô Đan Hồng gật gật đầu, đang còn muốn nói, chị dâu cả Tô đi vào.

“Cô em chồng lại nhà đó à?” Nhìn mẹ Quý đang chặt thịt, chị dâu cả Tô liền biết Tô Đan Hồng về tiếp tế cho nhà mẹ đẻ, trong lòng khinh bỉ không thôi, nhưng trên mặt nàng biểu hiện cao hứng, dù sao thịt mang tới chị ta cũng có phần!

“Chị dâu.” Tô Đan Hồng nhìn nàng một cái.

“Em chồng, cô đến mà không nói tôi tiếng, hai tháng nay cô làm gì, sao nhìn khác vậy? Làn da này so với gái thành phố còn mịn màng hơn.” Chị dâu cả Tô hai mắt tỏa sáng nhìn cô nói.

“Không có việc gì thì đừng có nói nhảm, Đan Hồng mỗi ngày đều bôi dầu ngao cùng kem dưỡng da, cô có mua được để bôi không?” mẹ Tô tức giận nói.

“Ha hả, ra vậy, mẹ, đi nghỉ trước, để con làm cho.” Chị dâu cả Tô sắc mặt hơi cứng đờ một chút, liền vội cười nói.

Mẹ Tô nhìn chị ta một cái, nói: “Ngươi lại đây chặt thịt cho tốt, nếu dám lén dấu ta không tha cho ngươi đâu!”



“Mẹ cứ yên tâm đi, con cũng không phải em dâu hai, mẹ sao có thể không tin con chứ?” chị dâu cả Tô cười nói.

Tô Đan Hồng nhíu mày, chẳng qua là không nói gì.

Cùng mẹ Tô ra ngoài, hỏi: “Mẹ, chị dâu hai đâu?”

“Đem lúa qua nhà trưởng thôn xay rồi.” mẹ Tô nói.

Tô Đan Hồng cùng bà tám nhảm chuyện nhà, mẹ Tô nói: “Năm nay Quý Kiến Quân lại không về được đi?” Lần trước vừa trở về, giờ ăn tết tám chín phần là không về được.

“Có viết thư, bảo là sẽ về.” Tô Đan Hồng cười cười.

Mẹ Tô thở dài, nói: “Con đừng trách mẹ,lúc đó ba con bị bệnh cần tiền gấp, dù không chữa được, nhưng mẹ cũng không còn cách nào khác.”

Mẹ Tô kỳ thật không vừa lòng mối hôn sự này, tham gia quân ngũ mỗi tháng có tiền trợ cấp là thật, nhưng quanh năm suốt tháng có thể về nhà mấy lần?

Mỗi lần đều vội vội vàng vàng, con gái bà ở nhà một mình hiu quạnh qua ngày?

Lúc ấy thực sự hết cách, Quý gia đưa sính lễ lớn như vậy……

“Chuyện đã qua rồi đừng nhắc lại làm gì, giờ con sống tốt lắm.” Tô Đan Hồng nói.

Mẹ Tô thấy cô tinh thần ngày càng tốt, hơn nữa nhìn mấy ngày nay, dáng người cùng khuôn mặt đều trở nên linh lung, mẹ Tô từ trong ngăn tủ lấy dầu ngao cùng kem dưỡng da lần trước Tô Đan Hồng cho bà đưa lại cho cô: “Con cầm về tiếp tục dùng đi, Kiến Quân trở về khẳng định thích dáng vẻ này của con.”

Nếu con gái nhà khác có dáng vẻ này, bà không chừng sẽ mắng một tiếng hồ ly tinh, cơ mà là con gái bà, bà kiêu ngạo còn không kịp, con gái đây là giống bà, năm đó lúc còn trẻ, bà cũng là một đóa hoa đẹp nổi tiếng thôn nha.

“Mẹ, sao lại không dùng?” Tô Đan Hồng không khỏi nói: “Con mua cho mẹ chính là để mẹ dùng, mẹ cất làm chi, hết con lại mua cái khác.”

“Mẹ từng tuổi này, nào còn dùng đến cái này?” mẹ Tô nói.

“Nhà con còn vài hộp nữa kìa, mẹ chồng cũng dùng, mẹ đừng tiết kiệm, nếu không đến lúc đó già hơn mẹ chồng con sao.” Tô Đan Hồng chỉ có thể nói.

Quả nhiên vừa nói vậy, mẹ Tô lại hỏi: “Bà ta một đống tuổi rồi còn dám lấy kem dưỡng da của con?” Bà già kia, mặt đúng là dày như mo còn dám thu vật quý giá này!

“Con tự đưa cho mẹ chồng mà.” Tô Đan Hồng nói: “Mẹ cũng cất bôi đi.”

Mẹ Tô gật gật đầu, liền nhận lấy, bà cũng muốn bắt đầu dùng, đỡ phải khi gặp bà già kia mình lại già hơn, rõ ràng mình còn nhỏ hơn bà ta mấy tháng!



Đang nói chuyện, bên ngoài chị dâu hai Tô đã trở lại.

Mẹ Tô lập tức đi kiểm tra xem cô con dâu có lấy bớt gạo cho nhà mẹ đẻ không.

“Chị dâu hai.” Tô Đan Hồng kêu một tiếng.

Chị dâu hai Tô nhìn mẹ Tô, rồi dùng mắt ra hiệu cho cô.

Tô Đan Hồng liền đi vào phòng cùng chị.

“Chị dâu, anh hai đã về chưa?” Tô Đan Hồng nói.

Chị dâu hai Tô gật đầu: “Về hai lần, ở hai ngày liền đi, cuối năm bận rộn, chắc mấy ngày nữa có thể về rồi.”

Tô Đan Hồng xem khí sắc của chị, da hồng hào hơn trước, hỏi: “Thuốc em cho chị uống chưa?”

“Uống rồi.” Chị dâu hai Tô vội gật đầu nói: “Em chồng, thuốc em đưa chị tốt lắm, em khi nào lại biết xem bệnh?”

“Em làm gì biết xem, biết được chút lông da thôi, lúc trước ở lớp xoá nạn mù chữ có học qua.” Tô Đan Hồng thuận miệng nói: “Chị đưa tay ra em xem xem.”

Đời trước cô có học một chút, chuyên sâu quá thì cô không hiểu, bất quá vẫn biết chút y thuật, đặc biệt là vấn đề phụ khoa, nương cô còn thỉnh y nữ có trình độ vào phủ truyền thụ cho cô một số y thuật đơn giản tự mình có thể xử lý.

Chị dâu hai Tô liền đưa tay đưa cho cô: “Em chồng, em thật lợi hại.”

Tô Đan Hồng không để ý, cô nhìn qua, sau đó gật đầu nói: “Điều trị cũng không tệ lắm.”

Nói rồi cô không biết từ chỗ nào móc ra một bọc nhỏ khô bò, nói: “Này nửa cân khô bò chị giữ ăn, em dùng dược nấu, một ngày ăn một chút, đối với thân thể đang hồi phục cũng hỗ trợ ít nhiều.”

“Em chồng, cảm ơn em.” Chị dâu Tô nhận khô bò, vẻ mặt cảm kích nói.

Tô Đan Hồng nói: “Anh hai trước đây vẫn luôn chăm sóc em, chị dâu hai không cần khách khí.”

Chị dâu em chồng hàn huyên một hồi, Tô Đan Hồng ra ngoài, lấy năm cân trứng gà mẹ Tô đưa, chị dâu cả nhìn thấy ráng nặn ra nụ cười: “Còn tưởng em chồng đem thịt tới cho, ai dè là tới đổi trứng gà a.”

“Mấy cân thịt của tôi chả lẽ không đổi nổi năm cân trứng.” Tô Đan Hồng nhàn nhạt nói.

Chị dâu cả nghẹn họng.

“Không có việc gì làm nhàn rỗi sinh nông nổi phải không? Nên làm gì thì làm đi.” Mẹ Tô ra tới liền nghe nói thế, tức giận nói.
« Chương TrướcChương Tiếp »