Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cô Nương Nhà Thợ Săn

Chương 28: Tức giận

« Chương TrướcChương Tiếp »
Mã Lưu thị lôi kéo cháu gái lớn bước chân nhanh về đến nhà đã ngửi được một cổ hương vị của thịt như có như không.

Mã Lưu thị hơi sửng sốt, sau đó đẩy cửa ra, nghe được động tĩnh Mã Tú Lan chạy ra thì nhìn thấy tổ mẫu cùng tỷ tỷ đã trở lại, cao hứng, nói: “Tổ mẫu, biểu tỷ tới thăm chúng ta, chúng ta có thịt ăn.” Câu cuối cùng Mã Tú Lan đã hạ thấp thanh âm.

Nàng tuy rằng vẫn còn nhỏ, nhưng cũng biết phòng bị người khác nghe được sẽ qua cọ cơm.

Mã Tú Lan chạy tới bắt lấy tay tỷ tỷ, nhón mũi chân ở bên tai nàng thấp giọng nói: “Tỷ tỷ, biểu tỷ còn mang đường đến cho chúng ta.”

Nghe được động tĩnh Mục Dương Linh đi ra thì nhìn thấy dì cả bà, nàng giơ lên gương mặt tươi cười, “Dì cả bà, các ngươi đã trở lại?”

“A Linh?” Mã Lưu thị chỉ kinh ngạc một chút, liền chạy nhanh tiến lên muốn đẩy nàng ra khỏi phòng bếp, “Ngươi đứa nhỏ này, sao lại để mình xuống bếp? Phải là dì cả bà tiếp đón ngươi mới đúng a.”

“Không quan trọng, dì cả bà đồ ăn đã nấu xong, ta đang muốn bưng ra ngoài.”

Mã Lưu thị nhìn thấy trên bệ bếp có một chậu thịt gà tràn đầy, lập tức hốc mắt đỏ lên, nói: “Cha ngươi có lòng.”

Mục Dương Linh sợ nhất nhìn thấy người khác khóc, nàng vội vàng tiến lên bưng đồ ăn ra ngoài, thanh âm đầy vui sướиɠ nói: “Dì cả bà, các ngươi đều đã đói bụng, nhanh rửa sạch tay tới đây ngồi xuống ăn cơm, biểu muội, nhanh mang cơm lên.”

Mã Tú Lan lên tiếng đáp ứng, đẩy tỷ tỷ, thấp giọng nói: “Tỷ tỷ, nhanh đi rửa tay, ta đi bưng cơm.”

Từ lúc bắt đầu Mã Tú Hồng vẫn luôn nhìn Mục Dương Linh, không nói một lời, lúc này bị muội muội đẩy, cũng chỉ khẽ gật đầu.

Mã Lưu thị ở trong phòng bếp dạo qua một vòng, lúc này mới phát hiện có một con gà ở trong thùng gỗ đã được xử lý sạch sẽ, hai con thỏ treo ở phòng bếp, bà cảm thấy không được, nói: “Đồ cũng quá nhiều, ngươi đem theo nhiều đồ tới đây, tổ tôn ba người chúng ta cũng ăn không hết a, nhà các ngươi phải dựa vào nó để sinh hoạt, lần sau có đến đây thì cũng không cần mang theo đồ vật, đem bán lấy tiền mua nhiều lương thực mới là chuyện đứng đắn……”

Lúc này Mã Tú Hồng mới cảm thấy kinh ngạc, liếc mắt nhìn Mục Dương Linh một cái.

Mục Dương Linh cảm thấy biểu muội có phản ứng rất kỳ quái, liền cười nói: “Đây có lẽ là đại biểu muội, cha ta nói ta lớn hơn ngươi hai tháng, ngươi nên gọi ta là biểu tỷ.”

Mã Tú Hồng lộ ra nụ cười cứng đờ, hô một tiếng “Biểu tỷ”, liền cúi đầu đi rửa tay.

Mục Dương Linh lên tiếng.

Bốn người ngồi ở trước bàn ăn, Mã Lưu thị kẹp thịt gà vào trong chén của Mục Dương Linh, nói: “Ăn nhiều một chút, ngươi đang phát triển thân thể……”

Mục Dương Linh nhìn hai biểu muội còn gầy yếu hơn mình, vội nói: “Dì cả bà, để ta tự gắp,” nàng nhăn cái mũi, nói: “Nhà của ta cái khác không có, nhưng món ăn hoang dã lại không thiếu, cho nên các ngươi cũng ăn đi.” Nói xong từ trong chén gắp hai miếng thịt nhét vào trong chén của hai biểu muội, nói: “Các ngươi nhanh ăn, nương của ta thường nói tay nghề của ta không tốt, hôm nay các ngươi liền nếm thử, có phải rất kém hay không.”

Mã Lưu thị cười nói: “Trù nghệ của ngươi không kém, là nương của ngươi có tay nghề tốt.”

Mã Tú Lan ăn thịt ngấu nghiến, rút ra thời gian nói: “Biểu tỷ làm đồ ăn rất ngon.”

Tốc độ ăn thịt của Mã Tú Hồng cũng không chậm, nghe vậy chỉ gật đầu, hiển nhiên sẽ nói lời hay.

Một nồi đồ ăn, Mục Dương Linh ăn hai chén cơm, nàng ăn rất nhiều khoai tây cùng dưa chua, nhưng chỉ ăn mấy miếng thịt.

Mã Lưu thị cũng lưu ý đến điểm này, trong lòng không khỏi lại đau xót, bà cảm thấy đứa nhỏ này cũng biết thông cảm cho người khác.

Một chậu đồ ăn được ăn sạch sẽ, nhiều năm qua đây là lần đầu tiên tỷ muội Mã Tú Hồng được ăn no như vậy ngoài trừ các dịp lễ tết, bọn họ đều ôm bụng ngồi ở một bên.

Mã Lưu thị đứng dậy thu dọn bàn ăn, lấy hai con thỏ ở trong phòng bếp phơi dưới mái hiên, bởi vì sợ người khác thấy mà trộm đi, bà còn lấy đồ vật đặt ở bên ngoài để ngăn cản tầm mắt.

Mã Lưu thị đứng ở trong phòng bếp một lát, trong nhà lấy không ra đồ vật để đáp lễ, cháu gái nhỏ đã chạy tới đây nói: “Tổ mẫu, biểu tỷ nói nương của nàng rất thích ăn dưa chua mà ngài ướp.”

Ánh mắt của Mã Lưu thị sáng lên, tức phụ của cháu ngoại trai là một tiểu thư khuê các, loại đồ vật này nàng nhất định không biết làm, thành ra có thể lấy một ít dưa chua để đáp lễ.

Chỉ là dưa chua cũng quá rẻ, Mã Lưu thị cũng cảm thấy ngượng ngùng, huống chi A Linh chỉ là một tiểu cô nương, có thể mang được bao nhiêu đồ vật?

Mã Lưu thị âm thầm cắn răng, quyết định chờ thu hoạch vụ thu kết thúc liền mang một ít tơ tằm trong nhà để đáp lễ, những thứ này là đồ vật dư ra sau khi nộp thuế, vốn định giữ lại để tích góp chờ đến khi hai đứa nhỏ trưởng thành sẽ bán đi để chuẩn bị của hồi môn cho các nàng.

“A Linh, nương của ngươi ngoài trừ thích ăn dưa chua còn thích ăn cái gì? Ta lấy cho ngươi nhiều một chút.”

Mục Dương Linh cười nói: “Chỉ cần là đồ chua nương của ta đều thích.” Nàng ngồi xổm bên cạnh nhìn Mã Lưu thị lấy dưa chua từ trong lu ra ngoài, cực kỳ hâm mộ nói: “Dì cả bà, ngươi thật lợi hại, biết làm dưa chua, đậu que chua, nương của ta không biết làm những thứ này.”

Mã Lưu thị làm dưa chua cùng đậu que chua là số một, vừa rồi Mục Dương Linh thiếu chút nữa không rời được bàn ăn, nàng toàn gắp mấy thứ này ăn.

Tuy rằng tay nghề nấu ăn của Thư Uyển Nương rất tốt, sắc thái tinh xảo, nhưng không học được tinh túy.

Cho nên Mục gia không có mấy thứ này, có chút đồ vật được đổi từ người trong thôn.

Mã Lưu thị đã đóng gói từng loại đồ vật, nhìn thân thể của Mục Dương Linh, lại lấy ra một ít, đặt vào sọt của nàng, nói: “Tuổi của ngươi vẫn còn nhỏ, chỉ cần cõng mấy thứ này trở về, lần sau kêu cha ngươi tới, ta cho hắn cõng hai lu trở về, nhà của ta cái khác không có, nhưng dưa chua cùng đậu que thì quản đủ.”

Mã Lưu thị cũng không nói lời khách khí, đồ ăn của người nhà nông đều dùng nước để nấu, trên mặt chỉ nhỏ hai giọt dầu, dưa chua ăn với cơm cũng có thể tự mình làm, còn rẻ, người nhà nông mỗi nhà mỗi hộ đều sẽ biết làm mấy thứ này, Mã gia nghèo khổ, cho nên đã làm rất nhiều dưa chua.

Mục Dương Linh đương nhiên không muốn lấy quá nhiều, nếu lần này lấy đủ, lần sau lấy cớ gì để đến nữa? Cho nên nàng nói: “Nhiêu đó đã đủ rồi, lấy quá nhiều về nhà cũng không còn mới mẻ, ta nghe nói đồ chua để ngoài gió lâu sẽ không thể ăn.”

“Đúng là như thế, cho nên trở về thì kêu nương của ngươi quấy lên, đừng để dành, nếu không đủ lại qua đây lấy.” Nói tới đây Mã Lưu thị lại oán giận, “Cha ngươi cũng thật là, ngươi mới vài tuổi, hắn cứ yên tâm để ngươi đi đường xa như vậy, lần sau kêu hắn tới đây, ngươi chỉ là một tiểu cô nương, quá nguy hiểm.”

Mục Dương Linh cười nói: “Cũng không xa, ta đi xuyên qua núi để tới đây, ta đi rất nhanh, đi nửa canh giờ đã tới, đi đường lớn phải mất hai canh giờ.”

Mã Lưu thị cứng đờ người, sau đó giận dữ, “Cha ngươi kêu ngươi đi xuyên qua núi để tới đây? Tên hỗn đản này, ngươi, ngươi mới chín tuổi a, trong núi có nhiều mãnh thú như vậy, hắn cũng không sợ ngươi bị sói ngậm đi?” Nói xong liền ôm Mục Dương Linh kiểm tra trên dưới một lần, xác nhận nàng hoàn hảo không tổn hao gì, lúc này mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, đứng dậy nói: “Đi, dì cả bà dẫn ngươi về nhà, ta đi đường lớn, trong núi là nơi mà người có thể tùy tiện đi sao? Chỉ có thanh niên trai tráng mới dám đi con đường kia, còn phải kéo theo hai ba người, ngươi chỉ là một tiểu hài tử liền dám đi đường núi, cha ngươi thật sự không đáng tin cậy.”

Tuy rằng ngọn núi ở phía sau là cái đuôi của Trù Sơn, dã thú cũng ít hơn những nơi khác, trong này mãnh thú cũng ít, nhưng buổi tối vẫn có thể nghe thấy tiếng sói tru, trong thôn tiểu hài tử cũng không được phép chạy lên núi chơi.

Mã Lưu thị không biết lòng dạ của Mục Thạch rộng lớn bao nhiêu mới dám để nữ nhi một người đi vào trong núi.
« Chương TrướcChương Tiếp »