Chương 9:

41.

Tôi và Quý Vân bám vào cửa và nghe thấy tiếng anh Quý Ôn lên lầu.

Bước chân nặng nề nghe như trong phim kinh dị. Tôi không kìm được nước mắt, chỉ muốn ra ngoài và xin lỗi anh Quý Ôn càng sớm càng tốt, cố gắng cứu vãn việc này.

Vân Vân đặt vào vành tai, tay kia nắm lấy bàn tay đang cầm nắm cửa của tôi: "Dư Triệu, mở cửa bây giờ là tớ chết chắc đấy."

Tôi nói, "Nhưng mà tớ phải xin lỗi ..."

Vân Vân đáp: "Tớ đã nói rồi, không cần xin lỗi anh trai tớ."

Tôi đã từng nghĩ rằng Quý Vân là một đứa trẻ hiền lành và lễ phép cả trong lẫn ngoài, và tôi không bao giờ biết cậu ấy có thể làm điều này. Sau khi thấy tôi không còn khăng khăng muốn mở cửa nữa, Quý Vân đưa tôi ngồi xuống giường cậu ấy, đôi lông mày thanh tú không còn nhăn lại nữa.

Cậu ấy lấy điện thoại từ dưới gối ra, thở dài tiếc nuối: "Có thể lưu lại kỉ niệm thì tốt biết mấy."

Quý Vân ngước mắt lên nhìn tôi: "Có chuyện gì vậy? Cảm thấy tớ không phải loại người này à?"

Tôi gật đầu rồi lại lắc đầu không nói gì.

Quý Vân ngửa người trên giường, ôm gối cười nói: "Tớ ghim anh ấy lâu lắm rồi, hôm nay cuối cũng cùng trả được mối thù. Nói mới nhớ, Dư Triệu, vẻ mặt của cậu vừa rồi buồn cười quá, sao lại sợ hãi như vậy?"

Cậu ấy vỗ nhẹ vào chỗ trống trên giường: "Cậu cũng ngồi xuống đi. Đợi anh trai tớ hết kiên nhẫn rồi sẽ tự bỏ đi thôi."

Lời cậu ấy nghe rất thuần thục, có vẻ đây không phải lần đầu tiên làm chuyện như thế này.

Tôi hỏi Quý Vân hay là tôi trốn ra ngoài theo đường cửa sổ.

Nhảy xuống từ tầng hai cũng không thể chết ngay tại chỗ được...

Quý Vân ôm bụng cười ha hả, nói: "Cậu là đạo diễn phim hành động à? Lại còn đòi ôm đường ống nước trượt xuống á?"

Cậu ấy cau mày đã đẹp rồi, cười lên còn đẹp hơn.

Biết là cậu ấy làm chuyện xấu, nhưng cũng không có cách nào giận cậu ấy được.

Cười xong, cậu ấy đưa một bên tai nghe đang cắm vào điện thoại cho tôi, "Dư Triệu, mặc kệ anh trai tớ, chúng ta xem phim đi."

Tôi ngồi bên cạnh Quý Vân, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động của cậu ấy, vẫn không nhịn được nói, "Anh Quý Ôn nói hôm nay sẽ cho tớ chiếc xe đạp cũ của anh ấy ... Tôi có lỗi với anh ấy, vì vậy tớ phải xin lỗi ..."

Quý Vân quay mặt sang, "Chiếc xe đạp mà cậu vừa bảo mất là đang nói đến cái này sao?"

Cậu ấy vòng tay qua eo tôi, ngồi rất gần tôi: "Vậy anh ấy đã hứa với cậu rồi, đòi lại chẳng phải rất hẹp hòi sao?"

Vừa nói xong, giọng của anh Quý Ôn từ bên ngoài truyền đến.

"Quý Vân, mở cửa."

Quý Vân cứ nhìn xuống màn hình điện thoại, như thể không hề nghe thấy tiếng Quý Ôn gọi mình.

Lát sau, Quý Ôn lại hỏi: "Dư Triệu, em có ở trong đó không?"

Lưng tôi cứng đờ, lắp bắp trả lời anh: "Em ..."

Quý Vân giật mạnh ống tay áo tôi, vừa lắc đầu vừa xua tay.

Vì vậy, tôi cắn răng trả lời anh Quý Ôn ở ngoài cửa: "Em không có trong này đâu ạ."

42.

Quý Vân ôm tôi cười đến tắc thở, đợi khi bước chân của Quý Ôn xa dần, cậu ấy cười lớn và nói: "Dư Triệu, vừa rồi cậu sao vậy? "

Tôi nói, "... Anh Quý Ôn chắc là ghét tớ lắm."

Quý Vân đáp, "Chẳng sao cả, tớ thích cậu là được rồi."

Anh Quý Ôn ... Em xin lỗi.

Tôi sẽ xin lỗi một cách trịnh trọng sau khi ra ngoài.

Quý Vân và tôi trước đây chỉ là bạn bình thường, đây là lần đầu tiên chúng tôi thân thiết như thế này. Cậu ấy gục đầu vào vai tôi và chăm chú xem phim trên điện thoại.

Lông mi của cậu ấy thực sự rất dài.

Da trắng nõn.

Thật khó để không suy nghĩ về việc Khúc Nghiêu kể chuyện yêu thử.

Nhưng tôi nghĩ, thật kỳ lạ nếu một người hướng ngoại và thích cười, còn có vẻ hiền lành và dễ thương như Quý Vân lại không được người khác thích.

Đang nghĩ đến đây, trên màn hình đột nhiên xuất hiện một con quái vật đáng sợ, hiệu ứng âm thanh trong tai nghe cũng vô cùng kinh hãi.

Tôi sợ đến mức ngã ngửa người xuống giường Quý Vân, Quý Vân lại bật cười ở đằng kia. Cậu ấy siết chặt eo tôi: "Dư Triệu, sao cậu lại giống như một con thỏ trắng nhỏ vậy."

Cậu ấy không cảm thấy sợ sao?

Quý Vân nói: "Bình thường. Nếu xem nhiều rồi sẽ quen."

Cậu ấy ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào ngọn đèn trên trần nhà một lúc, rồi nói: "Tuần sau sẽ chiếu một bộ phim kinh dị. Ba người chúng ta cùng nhau đi xem đi."

43.

Tôi khá sợ phim kinh dị. Nhưng khi Quý Vân nhìn tôi với nụ cười như thế này, tôi đã gật đầu đồng ý.

44.

Lúc ngủ dậy, tôi nhớ ra phải sang xin lỗi anh Quý Ôn, vội vàng mặc quần áo sang nhà anh ấy để tường thuật lại sự tình.

Chờ đã, có cần đem gì đó sang để làm quà tạ lỗi không nhỉ?

Tôi đi loanh quanh trong nhà một lúc, nhưng cuối cùng vẫn không nghĩ ra được thứ gì để tặng anh Quý Ôn, đành tay không đến nhà Vân Vân.

Tôi bất ngờ gặp anh Quý Ôn ở cửa.

Anh ấy liếc nhìn tôi, không nói câu nào, muốn lách qua người tôi đi ra.

Não tôi nóng lên, gặp rắc rối với anh Quý Ôn rồi.

Tôi ngăn anh ấy lại, anh đi đi đâu tôi đều đứng chắn lại.

Ngập ngừng hồi lâu, có lẽ anh Quý Ôn cảm thấy mất thời gian, cho nên anh đứng lại, hỏi tôi: "Dư Triệu, em muốn nói gì?"

Tôi nói: "Em, em đến xin lỗi anh..."

Quý Ôn nói: "Xin lỗi gì chứ, hôm qua chẳng phải em không có trong đó sao?"

Anh ấy thực sự giận tôi rồi.

Một mặt, tôi nghĩ về chiếc xe đạp mà anh ấy đã hứa tặng, mặt khác, tôi cảm thấy có lỗi với anh ấy vì những gì đã xảy ra tối qua. Khi anh Quý Ôn định quay đi lần nữa, tôi nắm chặt tay trái anh ấy.

Tôi kéo anh ấy đến trước đống hoa tôi trồng và nói với anh ấy: "Anh Quý Ôn, em đã chăm sóc hoa của anh, còn đặt chúng ở giữa ..."

Anh Quý Ôn chỉ ừ một tiếng, vẻ mặt lạnh lùng.

Tôi không đủ can đảm để tiếp tục nói chuyện với anh ấy, nhưng vẫn cố gắng xin lỗi anh ấy: "Em không mang theo thứ gì khác. Vừa nãy đã chuẩn bị trước để tạ lỗi, nhưng cảm thấy không tốt lắm nên không dám đưa cho anh."

Quý Ôn nói: "Tạ lỗi gì cơ?"

Tôi bảo anh ấy đợi trong ngõ, sau đó chạy về nhà và lấy bình giữ nhiệt ra.

Quý Ôn nhận lấy, nhìn chằm chằm một lúc rồi nói: "Quà tạ lỗi là cái bình giữ nhiệt mà em dã dùng rồi hả?"

Tôi nói, "Không phải... có sữa đậu nành hạt óc chó sáng nay ngủ dậy em vừa làm."

Anh Quý Ôn mở nắp bình và im lặng một lúc.

Anh ấy nhìn tôi rồi nói: "Gì thì gì cũng phải nghiền hạt óc chó ra đã rồi mới cho vào chứ, ai lại bỏ nguyên cả hạt vào thế này?"

Tôi nói: "Em ......"

Quý Ôn nói: "Sữa đậu nành là bữa sáng của em à,"

Tôi nói: "Em xin lỗi."

Không phải là tôi không để ý... Nhưng không có nhiều thời gian, và tôi thực sự không thể nghĩ ra nên tặng quà gì.

Quý Ôn vẫn uống một ngụm sữa đậu nành óc chó.

Anh ấy uống xong rồi bước ra ngoài, tôi lo lắng đi theo để quan sát biểu hiện của anh.

Tôi hỏi anh ấy mùi vị của nó như thế nào.

Anh Quý Ôn cau mày một lúc rồi nói với tôi: "Không thể cảm nhận được hương vị quả óc chó."

45.

Nhờ có sữa đậu nành của bà, anh Quý Ôn dường như không còn giận tôi nữa. Anh ấy cũng mua cho tôi ô mai và bánh bao hấp để ăn sáng.

Anh ấy nói hôm nay anh ấy sẽ đến thư viện thành phố để làm bài tập về nhà, bảo tôi muốn làm bài tập thì có thể đi cùng.

Khi nói điều này, anh ấy dường như mỉm cười với tôi.

Quý Ôn nói: "Dư Triệu, sau này bớt nghe lời Quý Vân đi, nó lắm trò lắm."

Tôi vùi đầu ăn bánh bao.

Quý Ôn nói: "Mấy đứa đầu óc khôn lỏi đều dễ dàng được mọi người quý, nó có bắt nạt em em cũng chẳng biết nữa."

Tôi nói: "Cậu ấy không bắt nạt em, cậu ấy đối xử với em rất tốt."

Quý Ôn nói, "Chính là như này này. Em có phát hiện ra đâu."