Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Chương 31: Kìm Lòng Không Đậu

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hòa Nguyệt công chúa không chỉ xấp xỉ tuổi với Ninh Oản mà lúc nhỏ cũng được nuông chiều nên tính tình có vẻ giống nhau.

Không ai ở Đại Chiêu quốc không biết, Minh Nguyên đế cực kì sủng ái tiểu công chúa xinh đẹp này.

Đời trước Ninh Oản không qua lại với Hòa Nguyệt công chúa quá nhiều, nhưng ấn tượng với nàng cũng khá tốt. Sau này mới biết, tiểu công chúa hưởng hàng nghìn hàng vạn sủng ái này hóa ra vẫn ái mộ huynh trưởng nhà nàng, cho nên nấn ná không chịu xuất giá. Đáng tiếc, huynh trưởng Ninh Ngọc Hành nhà nàng như khúc gỗ, làm sao hiểu được tình trường, cuối cùng nghe theo an bài của phụ thân, cưới một chị dâu hiền lành quản lý gia đình, nhưng chị dâu xuất thân danh môn này lại không có lòng, cuối cùng mới xảy ra chuyện xuất tường, đúng là gia môn bất hạnh.

Giờ Ninh Oản gặp Hòa Nguyệt công chúa, đơn thuần lại đáng yêu, nàng nghĩ thầm, nữ tử như vậy, là xứng với ca ca mình nhất. Nhưng tình cảm tùy duyên, nàng muốn, quan trọng nhất vẫn là tâm tư hai người kia.

Hòa Nguyệt công chúa không giống những nữ tử hoàng thất hay nũng nịu, nàng tính tình sảng khoái, đơn thuần như trang giấy trắng, rất thích cười híp mắt, cho nên mới được Minh Nguyên đế thương như vậy. Ninh Oản nhìn thấy, còn muốn đến xoa xoa mặt nàng nữa là.

”Oản Oản, về sau nàng gọi ta là Hòa Nguyệt được rồi, công chúa công chúa nghe xa lạ lắm”.

Mặt mày Ninh Oản nhăn nhó, đành nghe lời: “Được, Hòa Nguyệt”.

Hòa Nguyệt khẽ cười, lộ ra hàm răng trắng sáng, “Đúng rồi, nàng nói cho ta nghe một chút về ca ca của nàng đi”. Nói xong, bàn tay nhỏ bé vung lên, cuốn sách bay vèo.

Ninh Oản vô cùng bất đắc dĩ, ngồi kể từng chuyện một cho nàng, đúng là tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn mà.

Ngày đầu tiến cung làm thư đồng, Ninh Oản chỉ làm một chuyện – đó là kể đến tận gốc gác huynh trưởng nhà mình.

Một ngày này, đại tướng công uy phong lẫm liệt Đại chiêu đã bị muội muội y sủng ái nhất bán đi sạch sẽ, ngay cả quần yếm cũng không chừa.

*

Vào cung ngày thứ ba, Ninh Oản nhịn xuống ham muốn đi gặp Bùi Khuyết, nàng biết, từ lúc nàng mới tiến cung Bùi Khuyết đã biết, thế nhưng y cứ yên lặng như vậy, nàng đương nhiên không thể không rụt rè.

Nhưng nói thật, trong lòng nàng rất khổ sở. Từ ngày ấy, Bùi Khuyết chưa từng đến thăm nàng, nàng hiểu rõ tính tình Bùi Khuyết, nhưng vẫn không chỉu nổi, cho nên mới dỗi.

Nhưng mà…. chỉ cần y đến gặp nàng, nàng sẽ tha thứ mà. NInh Oản trong lòng nghĩ thầm, cũng ngày ngày hi vọng.

Sau khi ôn tập xong, Hòa Nguyệt vào tẩm cung nghỉ ngơi, Ninh Oản không mệt lắm nên ôm A Cửu ra ngoài đi dạo.

Bên ngoài tuyết đã ngừng rơi, trên ngói lưu ly phủ một lớp tuyết dày, cả hoàng cung phủ một màu trắng xóa. Ninh Oản đang mong ngóng có thể vô tình gặp Bùi Khuyết, nhưng tính y không thích ra ngoài, cho nên hi vọng này càng trở nên mong manh.

”Meo”. Con mèo nhỏ trong ngực thoải mái cọ cọ vào tay nàng, Ninh Oản cúi đầu mỉm cười. Lúc trước khi nàng còn là mèo con, cũng thích cọ Bùi Khuyết như thế, cũng hay thừa dịp y ngủ mà chui vào chăn đệm, việc này, nàng làm rất hưởng thụ.

Mà bây giờ…

Khuôn mặt Ninh Oản thêm u sầu.

Nàng lúc đó chỉ muốn trở về thân thể của mình, nhưng lúc này đây, lại không có cách nào ở bên Bùi Khuyết. Ninh Oản chọc chọc đầu mèo con, buồn nói: “Quỷ nghịch ngợm… chủ nhân của mày làm ta phiền chết đi”.

”Meo….” Mèo con gãi đầu, uất ức kêu một tiếng, làm nũng.

Ninh Oản thấy bộ dạng này quá đáng yêu, phiền não trong lòng cũng vơi bớt, nên trở về thôi, nếu lạc đường càng phiền toái. Ninh Oản nắm chặt hai tay, hôn lên đầu mèo nhỏ một cái, cười: “Được rồi, chúng ta về đi”.

”Đứng lại”.

Hai chữ dõng dạc vang lên, Ninh Oản nghe tiếng ngẩng đầu, người mà nàng không muốn gặp nhất- nhị hoàng tử tuấn lãng bất phàm Đại Chiêu, từng bước tiến tới, phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong, thật giống như bước ra từ thoại bản.

Trong lòng Ninh Oản giật mình, sau đó thoáng mím môi, lạnh nhạt hành lễ: “Tiểu nữ tham kiến Nhị hoàng tử điện hạ”.

Bùi Chiếu liếc mắt lạnh thấu xương, con ngươi đen như sao, nhìn chằm chằm thân hình nhỏ nhắn của cô nương trước mặt, môi mỏng khẽ cười: “Ta còn tưởng là ai, hóa ra là thiên kim của Việt quốc công à”. Lần trước Bùi Khuyết hại y bị phụ hoàng răn dạy, cấm túc, y vẫn đang tìm kiếm biện pháp phản kích đây, đâu ngờ vừa ra cửa điện đã gặp Ninh Oản.

Ninh Oản này y khá quen thuộc, trước kia vẫn hay vào cung, đi theo sau Bùi Khuyết, giống như một cái đuôi nhỏ. Tuy vài năm nay khá xa cách với Bùi Khuyết nhưng y biết, đối với Bùi Khuyết, Ninh Oản rất có ý nghĩa.

Bùi Chiếu nhíu mày nghĩ thầm: nếu nữ tử Bùi Khuyết thích yêu mình, đây chẳng phải đòn phản kích đau đớn nhất cho Bùi Khuyết sao.

Nhị hoàng tử tuấn lãng cười đến dịu dàng, Ninh Oản nhìn mà người cũng run lên, Bùi Chiếu…. sẽ không muốn làm gì nàng chứ? Nghĩ đến đây Ninh Oản ngẩng đầu nhìn Bùi Chiếu một cái, thấy y cả khuôn mặt lẫn ý cười, tâm tình có vẻ cực kì sung sướиɠ.

”Nếu không có việc gì, tiểu nữ lui trước”. Ninh Oản ôm chặt mèo con trong ngực, chuẩn bị trốn.

Bùi Chiếu lúc này mới nhìn thấy con mèo trắng tuyết trong lòng Ninh Oản, môi cong lên lạnh lùng nói: “Không được đi”. Bùi Khuyết lại đem con mèo này tặng cho Ninh Oản, y đương nhiên biết Bùi Khuyết thích con mèo này đến mức nào.

Được lắm, người hắn thích, mèo hắn thích, đều ở trước mặt y đây. Bùi Chiếu vô cùng sung sướиɠ.

”Điện hạ?” Ninh Oản ngẩng đầu, trong lòng thầm oán: cái đồ chết tiệt Bùi Chiếu này.

Bùi Chiếu dù sao cũng là hoàng tử, giờ ở hoàng cung, nếu y làm cái gì với mình, chỉ sợ người bị hại vẫn là nàng, giờ Hòa Nguyệt không ở bên cạnh, nàng không thể cậy vào đó mà hành động thiếu suy nghĩ được. Nhớ tới trước đó vài ngày gặp thằng nhãi này và Cố Tang Chỉ mây mữa, rồi lại bị thương trong tay y, đối với Bùi Chiếu này thật không có chút hảo cảm nào.

Rồi hôm đó y thả chó cắn nàng, cuối cùng còn làm bị thương Bùi Khuyết, miệng vết thương kia giờ vẫn còn đấy, làm nàng đau lòng rất lâu.

Nhưng mà, nàng biết nửa năm nữa Bùi Chiếu sẽ soán vị, chỉ là….tuy y khiến nàng chán ghét, nhưng một đại nam nhân như Bùi Chiếu sao lại có thể làm ra chuyện soán vị này.

Bùi Chiếu nhìn cô gái đang cúi đầu trước mặt, thân thể mảnh mai chưa trưởng thành, kém tươi mới hơn Cố Tang Chỉ nhiều, Ninh Oản này nhiều nhất cũng chỉ là nụ hoa chưa nở mà thôi.

- mà cũng không ngờ tên Bùi Khuyết thanh tâm quả dục kia lại có khẩu vị này.

”Con mèo này nhìn qua… thật quen mắt đó”. Bùi Chiếu mở miệng, làm như vô tình nói.

Ninh Oản vừa nghe đã căng thẳng cả người, tim đập càng lúc càng nhanh, Bùi Chiếu….. sẽ không làm gì bất lợi với A Cửu chứ? Mấy ngày trước nàng là mèo vẫn có Bùi Khuyết che chở, giờ nếu Bùi Chiếu muốn lấy mèo nàng cũng không có cách nào, thấy nó nằm trong tay mình, nên Bùi Chiếu muốn đoạt đi sao.

Không được, không thể để y tổn thương A Cửu. Ở chung vài ngày, nàng đã quen có A Cửu bên người, quen được nó làm nũng, mèo con đáng yêu như vậy, tuyệt đối nàng sẽ không để Bùi Chiếu tổn thương nó.

”Đây làm mèo của thái tử điện hạ, đưa cho tiểu nữ thay ngài chăm sóc mấy ngày, giờ đang định mang trả về”.

Bùi Chiếu đến gần hơn, vóc người y cao ngất, làm cho cô gái trước mặt càng trở nên nhó bé động lòng người, y có vẻ nghiền ngẫm chau mày, đưa tay nâng cằm Ninh Oản lên. Ninh Oản ngẩn ra, vội lùi về sau vài bước, vội nói: “Điện hạ, thỉnh tự trọng”.

Bùi Chiếu nở nụ cười, híp mắt nhìn nàng: “Tự trọng? Nếu bổn vương là Bùi Khuyết, nàng sẽ nói như vậy sao?”

Ninh Oản nhịn không nổi ngẩng đầu trừng y: “Nhị hoàng tử điện hạ, Hòa Nguyệt công chúa tìm tiểu nữ có việc, tiểu nữ đi trước”.

Còn muốn chạy? Đôi mắt Bùi Chiếu lộ vẻ nguy hiểm, nhanh chóng bước tới đưa tay nắm chặt cổ tay nàng, kéo cả người nàng vào lòng, y nhẹ giọng nỉ non bên tai: “Cả đám các ngươi, đều thích Bùi Khuyết…. không phải bởi vì y là thái tử sao?”

Nếu y thành thái tử, đám nữ nhân này sẽ lao tới thôi.

Tên xấu xa này, Ninh Oản bị hơi thở nóng rực bên tai của hắn làm lạnh cả người! Nhưng nàng đâu phải đối thử của y, dù nàng liều mạng giãy dụa cũng chưa làm cho y lơi lỏng vài phần.

”Đừng kêu, nếu kêu…. danh tiết của nàng sẽ bị hao tổn đó”. Bùi Chiếu hòa nhã nói: “Ta sẽ nói với bọn họ nàng câu dẫn ta….”

Sao có thể không biết xấu hổ đến mức đó?

Đều là hoàng tử, Bùi Khuyết quân tử như thế, mà tên Bùi Chiếu này… rõ là lưu manh.

”Nhị hoàng huynh, huynh đang làm gì vậy?” Thanh âm giòn giã vang lên, làm cho tâm tình Ninh Oản bình tĩnh hơn, nàng ngẩng đầu nhìn, bộ quần áo cung trang xinh đẹp đáng yêu của Hòa Nguyệt.

Bùi Chiếu lúc đó mới buông tay, nàng vội lao ra khỏi lòng ngực y, chạy đến bên người Hòa Nguyệt.

Hòa Nguyệt có khuôn mặt vô cùng đơn thuần, phía sau cũng không có cung tì đi theo, nàng lén đưa tay cầm tay Ninh Oản một cái, liếc mắt nhìn. Ninh Oản biết nàng đang trấn an mình, bảo mình không cần ngại.

”Tuyết ngừng rơi, nhị hoàng huynh ra ngoài xem thử, cảnh tuyết đẹp như thế nào thôi”. Bùi Chiếu cong miệng cười, bộ dạng không còn chút phóng đãng như lúc trêu ghẹo nàng vừa rồi.

Hòa Nguyệt mỉm cười, đôi mắt ướt khờ dại cười, giọng nói vô cùng ngọt ngào: “Nhị hoàng huynh, Oản Oản là phụ hoàng tự mình hạ lệnh mời đến đọc sách với muội, nếu lần sau để muội thấy huynh bắt nạt nàng ấy, muội sẽ nói với phụ hoàng, cho huynh cấm túc thêm lần nữa”.

”Ngươi….” Chỗ đau lại bị đυ.ng, Bùi Chiếu nhất thởi đổi mặt, hai tay dưới áo nắm chặt đến mức gân xanh nổi lên.

Hòa Nguyệt không sợ y, tiếp tục cười nói: “Hòa Nguyệt muội phải che chở cho nàng, huynh muốn mở tưởng động vào nàng sao. Muội tôn huynh một tiếng hoàng huynh, đã là cho huynh mặt mũi rồi, lần này Oản Oản không sao, nên không truy cứu nữa, hi vọng hoàng huynh đừng bắt nạt người quá đáng”. Sinh ra là nữ tử hoàng thất tất sẽ có phong phạm của công chứa. Hòa Nguyệt nàng tuy còn nhỏ nhưng cũng biết nén giận, nhưng nếu lần này làm bộ không có việc gì, lần sau biết đâu y còn tiếp tục làm thế với Oản Oản.

Chưa nói chuyện Oản Oản là tỷ muội tốt của nàng, nếu bị Ninh Ngọc Hành biết muội muội bảo bối của y ở cùng Hòa Nguyệt nàng mà bị bắt nạt, mà người làm lại là hoàng huynh của nàng, chỉ sợ sẽ bị y ghi hận cả đời.

Nàng không thể để Ninh Oản bị khi dễ, cũng không muốn bị Ninh Ngọc Hành ghi hận.

Bùi Chiếu đương nhiên biết phụ hoàng thương yêu Hòa Nguyệt như thế nào, mà giờ Bùi Khuyết cũng có lòng với Ninh Oản, Ninh Oản lại còn là hòn ngọc quý trên tay Việt quốc công, nếu vì chuyện này mà chọc giận bọn họ, chỉ sợ cuối cùng bị hại là mình, nhưng mà…. cục giận này y nuốt không trôi.

Ánh mắt Bùi Chiếu lạnh thấu xương, nhìn thoáng qua Ninh Oản đang núp sau Hòa Nguyệt, căm giận phất tay áo bỏ đi.

”Được rồi, không có việc gì, nàng không bị y làm gì chứ?” Hòa Nguyệt thấy Bùi Chiếu đi rồi liền quay người nhìn Ninh Oản.

Ninh Oản lắc đầu, hoảng hốt: “Không…. không có việc gì”. Người trong hoàng cung, mỗi người đều không đơn giản, Hòa Nguyệt đơn thuần đáng yêu là thế cũng sớm quen thuộc với quy luật trong cung, bộ dạng vừa rồi, một chút cũng không giống Hòa Nguyệt ngày thường.

Hòa Nguyệt không biết an ủi người ta, nhìn vẻ lẳng lặng của Ninh Oản, trong lòng càng mắng mỏ tên Bùi Chiếu xấu xa kia.

”Oản….” Hòa Nguyệt định mở miệng nói, đột nhiên nhìn thấy vị cứu tinh tới, vội cười ha hả đẩy cô gái đang ngẩn người kia, nhẹ giọng nói: “Nàng xem ai tới kìa?”

Ninh Oản nghe xong theo bản năng ngẩng đầu, trong tầm mắt là thân ảnh cao lớn từ từ bước tới, đôi mắt thoáng lên vui vẻ, nhưng lại vôi cúi mắt, xoay người bước đi.

Nàng mới không muốn nhìn y đâu.

Bùi Khuyết hoàn toàn ngây người, đờ đẫn đứng tại chỗ.

Ngày ấy chia tay, y vội vàng làm nhiệm vụ mà phụ hoàng giao, ngày ngày ở Đông cung xem tấu chương, xong lại đưa phụ hoàng xem qua, hầu như không có lúc nào nhàn hạ. Nhưng mà mấy ngày trước nghe nói Oản Oản vào cung làm thư đồng của Hòa Nguyệt, tính tình Hòa Nguyệt cũng tương tự nàng, hai người ở chung nên y cũng không lo lắng nhiều lắm.

Y cũng muốn đến thăm nàng, nhưng không biết mình có thể chịu được sự hấp dẫn này không, lần trước thừa dịp nàng ngủ mà làm như thế, trong lòng y cực kì áy náy, chỉ là…. nàng rõ ràng thấy y, sao lại quay đầu đi.

Bùi Khuyết nhíu mày, đầu óc mờ mịt.

Oản Oản làm sao vậy?

Hòa Nguyệt nhanh chóng tới bên cạnh Bùi Khuyết, mỉm cười nói: “Đại hoàng huynh, muội có chuyện, huynh đưa Oản Oản về đi”. Ngày đầu tiên gặp Oản Oản, nàng đã biết Oản Oản coi trọng đại hoàng huynh nhà nàng- ừ, mắt không tồi, cũng giống nàng ghê.

Bùi Khuyết gật đầu, vội đuổi theo.

Lần này Ninh Oản không có ý bước chậm chờ y, cứ nhanh chân đi, nhưng chân nàng sao có thể dài như chân Bùi Khuyết được, vài bước đã bị đuổi theo, thân ảnh cao lớn đứng chắn trước mặt nàng, buộc nàng phải vòng qua.

”Oản Oản”. Bùi Khuyết nắm lấy tay nàng, thấp giọng: “Sao thấy huynh lại đi?”

Ninh Oản thờ phì phì ngẩng đầu liếc y một cái, sau đó hành lễ qua loa rồi lại xoay người bước đi.

”Oản Oản”. Bùi Khuyết thực sự không có cách nào, vẻ mặt này, rõ là giận rồi.

”Thái tử điện hạ có chuyện gì sao?”

Bùi Khuyết nhìn nàng giận dỗi như vậy, liền cười cười nói: “Mấy ngày trước nghe nói muội vào cung, hôm nay huynh đến thăm”.

Đến thăm nàng…. Ninh Oản vừa nghe giận dỗi liền tan hết, ngọt ngào như ăn mật, cực kì vui vẻ. Nàng cố gắng không để khóe môi nhếch lên, ra vẻ lạnh nhạt: “…. Muội tới đây vài ngày rồi”. Huynh giờ mới đến thăm.

Hóa ra là vì vậy…. Bùi Khuyết mím môi, giọng nói càng dịu dàng hơn, “Lần này tiến cung, muội học cùng Hòa Nguyệt, đọc sách tập viết, huynh…. không muốn quấy rầy muội”.

Ninh Oản hiểu tính Bùi Khuyết, chẳng qua trong lòng không thoải mái mà thôi, nàng nhỏ giọng: “Muội còn tưởng huynh không muốn nhìn thấy muội”. Nàng còn tưởng, là do nàng không biết rụt rè, dọa huynh ấy.

Thân hình nhỏ xinh chỉ cao đến ngực y, giờ cách y gần như vậy, làm cho y có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở trên người nàng, chỉ cần duỗi tay ra là có thể ôm nàng vào ngực.

”Đừng nghĩ nhiều, giờ muôi ở trong cung, nếu có chuyện gì cứ đến tìm huynh, biết chưa?” Y đương nhiên muốn gặp nàng, nhưng chỉ sợ gặp chuyện, trong cung thị phi nhiều, giờ nàng ở bên Hòa Nguyệt cũng không phải tuyệt đối an toàn.

Giọng nói Bùi Khuyết nhẹ nhàng, Ninh Oản rất dễ chịu, nhiều ngày không thấy nàng rất nhớ, giờ y cách nàng trong gang tấc, nếu không nhân cơ hội làm cái gì đó, đúng là ngốc mà. Ninh Oản cúi đầu nghĩ thầm, sau đó cái gì cũng không quan tâm, tựa đầu vào ngực y.

”Oản Oản?” Bùi Khuyết hoảng sợ, nàng cứ như vậy dựa vào y, làm cho y, nháy mắt, không nghĩ được gì nữa.

”Đừng nhúc nhích”. Ninh Oản kéo tay áo y, tay kia thì ôm mèo nhỏ trong lòng, sau đó mới thấp giọng lẩm bẩm: “Huynh rõ ràng đã đồng ý đến thăm muội, nhưng không đến, giờ phải nghe lời muội, không được nhúc nhích”. Muội chỉ muốn ôm huynh một cái thôi.

”Oản Oản, như vậy không tốt….” Dù sao nam nữ khác biệt, giờ lại ở bên ngoài, nếu bị người khác thấy, thì họ sẽ nói nàng thế nào? Y tuy rất muốn gần gũi nàng, nhưng việc này, cũng phải tùy trường hợp. Chính là… rõ ràng biết không tốt, y cũng không ngăn cản nàng.

Thực ra y rất muốn gần nàng như thế.

”Hòa Nguyệt công chúa tốt lắm, nhưng trong hoàng cung, muội vẫn thích A Khuyết huynh nhất, cho nên, huynh phải thường xuyên đến thăm muội, được không?” Nàng tiến cung là vì y, đương nhiên không thể bỏ qua cơ hội gần gũi y.

Bùi Khuyết không biết nên trả lời thế nào, từ nhỏ đọc sách thánh hiền, cũng hiểu được việc nào nên làm, việc không nên làm, như hiện tại, y rõ ràng phải giữ khoảng cách, nhưng lại nhịn không được xích lại gần.

Dù sao tim y cũng nằm trên người tiểu cô nương này, y làm sao nhịn được.

Bàn tay cứng đờ cuối cùng vẫn nhẹ nhàng ôm lấy nàng, giữ lấy thân hình nhỏ xinh, cứ thế dịu dàng im lặng tựa vào lòng y, làm cho y nhớ tới mèo con nhỏ, nó cũng thích ở trong lòng y như thế, cọ vào cánh tay y mà ngủ.

Tiểu cô nương của y, càng khiến người ta thương tiếc hơn.

Ninh Oản tham lam hương vị trên người y, nghĩ thầm, có nên nói chuyện Bùi Chiếu vừa rồi làm kể cho y nghe không, khiến cho y đau lognf một chút. Giờ mình chủ động như vậy, mà y vẫn giữ bộ dạng khiêm tốn, chuyện can đảm nhất làm được cũng chỉ là hôn trộm vào trán nàng một cái thôi.

Nếu cứ phát triển như vậy, tới năm nào tháng nào y mới tỏ tình chứ, Ninh Oản phát sầu, cực kì phiền não.

Thấy được rồi, Bùi Khuyết mới buông nàng ra, nhìn nàng cúi đầu vuốt ve mèo nhỏ, ngón tay ngọc ngà quen thuộc. Bùi Khuyết nghĩ thầm: “Xem ra A Cửu được nàng chăm sóc rất tốt, mà nàng cũng rất thích A Cửu”.

Bùi Khuyết khẽ cười, nháy mắt nụ cười này cứng lại – y nhìn thấy trên cổ tay trắng noãn một vết hồng đỏ, không nhịn được hỏi: “Oản Oản, cổ tay muội…”.

Cổ tay? Ninh Oản lúc này mới nhìn cổ tay mình, lúc vừa rồi Bùi Chiếu cầm tay nàng mạnh quá, tạo thành vết thâm, không để ý nên giờ mới thấy, thật ra cũng bắt đầu cảm thấy đau.

”Không sao đâu”. Ninh Oản ngẩng đầu nhìn Bùi Khuyết một cái, sau đó lại cúi xuống, thấy y lo lắng, trong lòng nàng cũng thoải mái cực kì.

Rõ là quan tâm đến nàng, chỉ một vết thâm đã đau lòng đến vậy. Ninh Oản cong môi, âm thầm đắc ý.

”Sao lại bị thương?” Bùi Khuyết cầm lấy cổ tay nàng, dịu dàng hỏi. Trước đây cổ tay ấy vẫn mập mạp, bây giờ lại mềm mại mảnh mai, làm cho y cũng không dám dùng sức, sợ làm đau nàng.

Ninh Oản tuy muốn Bùi Khuyết đau lòng, nhưng lại không muốn nhắc tới Bùi Chiếu, dù sao họ cũng là huynh đệ, tuy tình cảm hoàng thân mỏng manh, nhưng nàng cũng không muốn mở màn, định tùy tiện lấy một cái cớ cho qua, nàng lén nhìn Bùi Khuyết một cái, nói: “Muội….”

”Nói thật”. Giọng Bùi Khuyết không nhanh không chậm, nghe vào tai lại không thấy dịu dàng như trước.

Quả nhiên, nàng từ nhỏ đi theo Bùi Khuyết, tâm tư của nàng y nhìn một cái đã ra. Ninh Oản nhụt chí, nhưng trong lòng ngọt ngào như mật, chỉ là…. y sao lại không nhìn ra tình cảm của mình với y chứ?

”Nói thật là…. ” Ninh Oản cúi đầu than thở, đắn đo nói: “là nhị hoàng tử”.

”A Chiếu?” Bùi Khuyết sửng sốt một chút, sau đó cẩn thận nghĩ, giọng cũng nhu hòa hơn: “Nếu sau này thấy nó cũng đừng để ý, tính tình nó nóng nảy, nhưng bản tính không xấu…”

”Muội không trêu chọc y”. Ninh Oản thì thào, cực kì uất ức.

Bùi Khuyết cũng không nói thêm gì nữa, nhịn không được hỏi: “…..Có đau không?”

Ninh Oản tuy yếu ớt, nhưng cổ tay thực sự đau, cũng muốn để Bùi Khuyết thương nàng một chút, nên ủy khuất gật đầu, sau đó đưa tay ra: “Đau lắm, A Khuyết, huynh xoa cho muội đi”.

Giọng điệu làm nũng, Bùi Khuyết nghe đến ngẩn người, đôi mắt nhìn thẳng cô gái trước mặt, đôi mắt to cứ thế lẳng lặng nhìn mình, đầy ỷ lại và tín nhiệm, tâm tình y cũng mềm nhũn đi, “Ừ”.

”A Khuyết huynh thật tốt”. Ninh Oản cười cười, nếu vậy có thể làm cho y gần nàng thêm một chút, cổ tay có đau hơn nàng cũng bằng lờng.

Bùi Khuyết chuyên tâm xoa cổ tay cho nàng, im lặng không nói. Da của nàng rất mềm, như kiểu chỉ dùng chút lực có thể vắt ra nước, bàn tay đặt lên tay nàng, có thể cảm nhận mạch đập bên trong, đυ.ng chạm như vậy làm trán y bắt đầu đổ mồ hôi, vẻ bối rối đó làm nàng nhìn mê mệt.

Tuy cúi đầu nhưng y có thể cảm nhận được, Oản Oản cứ nhìn mình chằm chằm, đôi mắt to không chớp.

Từ khi nào thì bắt đầu như thế, nàng lại thích ở cùng y?

Mấy ngày nay y không phải không nghĩ qua, dù sao sau khi Oản Oản trở về, cũng thay đổi rất nhiều. Nhưng y không muốn nghĩ, vì y thích, thích trong mắt nàng có y, thích ỷ lại y, tín nhiệm y. Mới đầu y đoán được đáp án đó, nhưng lại không dám đυ.ng chạm, cẩn thận quan sát tìm hiểu, nhưng y vẫn không nhịn được mà nghĩ….

Đáp án này có thể chính xác không.

”Oản Oản, vì sao muội….’ Bùi Khuyết không ngừng tay, chỉ là lén nhìn nàng một cái, giọng thấp hơn rất nhiều, “Vì sao lại thích gần huynh?”

Y cuối cùng cũng hỏi rồi.

Nhưng thật lâu không thấy ai trả lời, Bùi Khuyết giương mắt nhìn nàng…

”A Khuyết, muội hôn huynh, ôm huynh, nhớ huynh, huynh nói là vì sao?” Đôi mắt Ninh Oản mở thật to, không hề chớp nhìn nam tử trước mặt, khóe miệng cười đầy ngây dại.
« Chương TrướcChương Tiếp »