Chương 21: Sượt môi

Đầu óc lập tức trống rỗng, đôi mắt mơ màng của Nhan Hoan bỗng chốc trợn to.

Lúc bốn mắt gặp nhau, bốn đồng tử đen nhánh đều bất giác phóng đại.

Cô, cô, lại có thể hôn anh ta.

Nhan Hoan toàn thân choáng váng.

Tiêu Trạch nhanh chóng có phản ứng, rời khỏi cánh môi mềm mại, vội vàng lùi sang một bên, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, tay nắm lại đưa lên miệng khẽ ho một tiếng.

Bầu không khí trở nên rất ngượng ngùng, Nhan Hoan đỏ mặt, mở cửa xe, “Tôi đi đây.”

Đưa mắt trở lại nhìn gương mặt đỏ như quả táo ngoài cửa sổ, Tiêu Trạch làm ra vẻ điềm nhiên như không có việc gì, mở miệng: “Sáu giờ tối tôi qua đón cô.”

“Không cần phiền anh, tôi tự đi được.”

“Tôi đã nói trong khoảng thời gian tay cô bị thương, tôi sẽ làm tài xế cho cô.”

Ngang ngược!

Thả áo khoác xuống ghế, Nhan Hoan không muốn nán lại nữa, nói khẽ: “Cảm ơn.” Rồi quay người lên lầu.

Nhan Hoan không vào thang máy mà chạy một mạch lên tầng năm, tựa vào cửa thở phì phò. Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng tim đập trở nên vô cùng rõ ràng. “Thịch, thịch, thịch…” Một tiếng lại một tiếng chấn động tâm tư.

Hình ảnh bốn cánh môi tiếp xúc hiện lên trong đầu, Nhan Hoan nhớ rõ ánh mắt Tiêu Trạch nhìn cô, đó cũng là sự kinh ngạc. Có lẽ, đây chỉ là hiểu lầm, anh ta khoác áo lên cho cô, đúng lúc cô tỉnh, nghiêng đầu không cẩn thận chạm vào nhau. Đúng, chính là như thế. Anh ta đã có bạn gái rồi, lần trước đưa anh ta về nhà không phải đã nhìn thấy rồi sao. Nhan Hoan, ngàn vạn lần không được làm kẻ thứ ba, làm kẻ thứ ba là đáng hổ thẹn.

Nhan Hoan tự căn dặn chính mình không được phạm sai lầm, kéo lê thân thể mỏi mệt đi vào phòng ngủ.



Lãnh Thị quốc tế, văn phòng Tổng giám đốc.

“Lãnh tổng, đã tra được tư liệu về Nhan tiểu thư, cô ấy nhập cảnh vào ngày mùng năm tháng trước, trước đó vẫn sinh sống ở London.” Triển Dương giao tư liệu cho Lãnh Ngự Thần.

Người tìm kiếm mười năm cuối cùng đã xuất hiện trước mắt, tâm trạng kích động mãi vẫn chưa thể hồi phục, cái tên đã biết bao lần nghiền ngẫm nhớ nhung trong lòng, Lãnh Ngự Thần nhìn người trong tấm ảnh, khóe môi hơi nhếch lên lộ ra nụ cười khổ, “Đến cả họ cũng sửa lại, rốt cuộc bọn họ đã làm tổn thương em sâu cỡ nào.”

Một chữ cũng không bỏ sót, vài tờ giấy ít ỏi đến đáng thương bị lật đi lật lại, trên đó toàn bộ là tình hình của Nhan Hoan sau khi đến thành phố C, chi tiết đến mức chuyện cô thắng Reventon của Tiêu Trạch cũng được ghi lại, nhưng chuyện trước kia của cô lại không được nhắc đến một chữ. “Tôi muốn biết chuyện của cô ấy hồi ở Anh.”

Khuôn mặt Triển Dương lộ vẻ khó xử, “Đã dùng rất nhiều cách nhưng vẫn không thể nào tra được những chuyện trước kia ở Anh, tôi nghĩ sau lưng cô ấy nhất định có người thân phận không tầm thường giúp cô ấy che giấu.”

Ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn có tiết tấu, Lãnh Ngự Thần căn dặn: “Vậy hãy thăm dò Tiêu Trạch.”

“Lãnh tổng, Tiêu tổng cũng không có động thái gì đối với Nhan tiểu thư.”

Ánh mắt Lãnh Ngự Thần lạnh giá, khiến Triển Dương phát run trong lòng, vội vàng đổi giọng: “Lãnh tổng yên tâm, việc này nhất định tôi sẽ làm tốt.”

“Không còn việc gì nữa thì ra ngoài đi.”

“Vâng.”

Sau khi Triển Dương đi rồi, Lãnh Ngự Thần ngả người trên ghế da. Về Tiêu Trạch, anh là người rõ nhất, bình thường cậu ta là kiểu người bất cần, không đàng hoàng tập trung vào công việc, nhưng một khi đã chăm chú thì vô cùng cố chấp, thái độ đối với Nhan Hoan ở Bình Sơn đã nói lên tất cả.

Anh còn chưa ra tay thì đã có thêm một tình địch, Lãnh Ngự Thần mỉm cười tự giễu.

“Cốc cốc cốc cốc.” Sau tiếng gõ cửa dồn dập, Tổng thanh tra thị trường nước ngoài Cao Bồi đi vào với vẻ mặt lo lắng, nói: “Tổng giám đốc, lô hàng điện tử xuất đi châu Âu của chúng ta bị điều tra ra có vấn đề, ngoài ra theo tin tức vừa mới nhận được, vụ làm ăn ở Singapore cũng bị người khác giành mất.”

Sau đó Triển Dương vào báo cáo, “Tổng giám đốc, vừa nhận được thông tin có kẻ đang nhòm ngó miếng đất ở thành Đông.”

Lãnh Ngự Thần vẫn mang dáng vẻ núi Thái Sơn có sụp đổ thì mặt vẫn không đổi sắc, thoải mái ngả người trên ghế, chậm rãi mở miệng, “Là công ty nào tranh đoạt vụ làm ăn của chúng ta?”

“Bắc Bang.”

“Hoa Thần.”

“Bắc Bang ở Singapore, vốn là của Hoa Thần.” Lãnh Ngự Thần sờ cằm, ánh mắt sắc bén lóe lên một tia sáng, phân phó: “Trước tiên giải quyết việc lô hàng điện tử, mảnh đất ở thành Đông, bảo Mỹ Huệ đi liên hệ trước, trọng điểm là hai công ty kia, điều tra quan hệ giữa bọn họ.”

Trên thương trường, chuyện xấu đồng loạt xảy ra đối với một công ty, chỉ có thể nói lên một vấn đề, có người ác ý phá hoại.

“Vâng, tổng giám đốc.”

Hai người hấp tấp rời đi, căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng, Lãnh Ngự Thần xoay xoay cổ tay, có dự cảm lần này sẽ phải đánh một trận ác liệt.



Tâm tình Tiêu Trạch đang vô cùng tốt, chiếc xe thể thao phóng như bay về chỗ ở của Bạch Diệc Phong.

Cửa khép hờ, trong phòng ngủ truyền tới âm thanh khiến người nghe nóng mặt, quần áo đàn ông phụ nữ rơi lả tả trên lối đi. Tiêu Trạch đá văng áo ngực phụ nữ viền ren ở dưới chân, đi tới cạnh sô-pha, cúi người, cầm điện thoại trên mặt bàn trực tiếp tắt máy, tháo pin, giấu vào trong túi áo, lúc đi ra cửa còn cố tình gây tiếng động lớn. Tiếng vang lớn khiến cô gái trong phòng ngủ giật mình xiết chặt thân thể, làm hại Bạch Diệc Phong suýt nữa tước vũ khí đầu hàng.

Lúc Bạch Diệc Phong gọi điện tới, Tiêu Trạch đã về đến Bình Hồ Động. Ngôi nhà nhỏ cách xa khu nhà giàu này ngoài anh ra chỉ có mình Amy biết.

Tiêu Trạch từ chối nhận cuộc gọi, vừa dùng một chiếc điện thoại khác nói chuyện với Bạch Diệc Phong, vừa mở danh sách hình ảnh trong máy kia thưởng thức ảnh chụp của Nhan Hoan. Bạch Diệc Phong nói tiếng hơi hổn hển đứt quãng, chất vấn: “Cầm đồ của nhà người khác, cũng chẳng nói tiếng nào, thế mà coi được à!”

“Tôi thấy cậu đang bận rộn như thế, không thể không biết xấu hổ mà đi vào quấy rầy.” Trong điện thoại ngoài Nhan Hoan còn có ảnh chụp của phụ nữ khác, một bức ảnh hở hang khiến Tiêu Trạch cau mày: “Càng ngày khẩu vị càng nặng.”

“Ha ha…” Đầu bên kia vọng tới tiếng cười thô bỉ của Bạch Diệc Phong, “Nói xem, máy này tốt, độ nét khỏi bàn cãi, đến lông tơ cũng chụp được vô cùng rõ.”

“Có thể buồn nôn thêm chút nữa không?” Tiêu Trạch không hề do dự ấn phím xóa. “Cúp đây.”

“Đừng quên, cậu còn thiếu tôi chín vạn tám…”

Chín vạn tám, đợi đấy!

Sau âm thanh ngắt máy, bên tai trở nên thanh tịnh.

Tiêu Trạch ấn mở video, ca khúc “Trời cao biển rộng” của Beyond vang lên, anh bắt chéo hai chân, ngả người tựa vào ghế sô-pha, nhắm mắt lắng nghe tiếng ca rung động lòng người.

Hôm nay tôi, ngắm nhìn gió tuyết thổi qua trong đêm lạnh lẽo, mang theo trái tim nguội lạnh hướng về phương xa, đuổi theo trong mưa gió, trong sương mù không nhìn rõ hình bóng, trời cao biển rộng, em và tôi rồi sẽ đổi thay…

Lý tưởng vẫn một mực theo đuổi, phải chăng đã vì những người, những việc xung quanh mà đổi thay. Sự đổi thay này là điều mà bản thân mong đợi? Là thứ bản thân có thể khống chế được hay sao?

Khát vọng ban đầu cách mình càng ngày càng xa, phải chăng cuộc sống mất đi mục tiêu, trở nên rối tinh rối mù.

Ngón cái vuốt ve người trên màn hình, Tiêu Trạch tự nhủ: “Nhan Hoan, lý tưởng của em là gì?”

Bóng hình mạnh mẽ rắn rỏi đứng dậy thong thả bước tới giá vẽ trước cửa sổ, tay phải cầm bút lưu lại vết tích đẹp đẽ trên trang giấy trắng như tuyết…



Bóng dáng màu xanh nước biển bước ra từ trong khu nhà khiến hai mắt Tiêu Trạch tỏa sáng, tầm mắt đảo một vòng quanh dáng hình diễm lệ, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào chiếc áo len.

Áo len thông thường, nhìn thiết kế có vẻ đơn giản, nhưng thật ra chứa đầy dụng ý, cổ áo khoét sâu để lộ xương quai xanh tinh tế, qua một mảng áo thiết kế kiểu những lỗ thủng nhỏ có thể mơ hồ nhìn thấy làn da màu lúa mạch mịn màng, nhẹ nhàng dao động theo hô hấp của cô, xung quanh cô tỏa ra một mùi hương mê hoặc quyến rũ.

Trong mắt Tiêu Trạch, màu sắc gợi cảm nhất, mê người nhất chính là màu lúa mạch.

Nhan Hoan bị nhìn nên hơi chột dạ, bất giác kéo nhẹ vạt áo, hỏi: “Sao lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó, khó coi lắm à?”

“Rất đẹp.” Tiêu Trạch thu hồi ánh mắt vẫn đang lưu luyến nơi xương quai xanh mê người, khởi động xe, nói: “Tôi đang nghĩ, chiếc áo này do ai thiết kế?”

Nhan Hoan kéo nhẹ cổ áo, liếc mắt ra ngoài cửa sổ, nói: “Nếu anh gặp một người đẹp lai Trung Anh ngồi trong một quán cà phê lộ thiên bên bờ sông Thames, chỉ uống một ly cà phê cho tới tận trưa, tay trái cầm bút không ngừng phác thảo tô tô vẽ vẽ trên tờ giấy nháp, gương mặt trầm tư nhíu mày, vậy thì nhất định phải tới chào hỏi, bởi vì cô ấy chính là người thiết kế chiếc áo này, Sunsan An.”

Cầm bút vẽ trong tay, nghệ sĩ?

Tiêu Trạch cong cong khóe miệng, nói, “Hẳn là một người đẹp vừa gợi cảm vừa cảm tính.” Anh nghiêng đầu liếc cô một cái, “Hai người quen nhau?”

“Có chút giao tình.” Không hiểu sao tâm trạng bỗng xấu đi, Nhan Hoan ngả người tựa lưng vào thành ghế, dựa vào cửa sổ xe, nhìn anh nói: “Thế nào, có nhận xét gì về cô ấy?”

“…”

“Đàn ông như anh là mẫu người mà cô ấy thích.” Nhan Hoan ngồi thẳng người, ánh mắt lại một lần nữa liếc ra ngoài cửa sổ.

“Tôi là mẫu người như thế nào?”

“Cao, đẹp trai, giàu.”

“Những lời này từ miệng cô nói ra trở thành có nghĩa xấu.”

“Đây là những lời khen thích hợp nhất mà tôi có thể nghĩ ra để lấy lòng kiểu người như các anh.”

“Kiểu người như chúng tôi là người như thế nào?”

“Thế hệ thứ hai nhà giàu mới nổi, thích chơi xe chơi gái.”

Tiếng cười trầm thấp êm ái phát ra từ l*иg ngực, Tiêu Trạch nói: “Cô nói không sai, tôi đích thực là điển hình của thế hệ thứ hai nhà giàu mới nổi. Có điều…” Anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt kiên định, “Tôi chỉ chơi xe, không chơi gái.”