Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

All In Love

Chương 26: Một mảnh ký ức

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thời cấp 3, có hôm về nhà muộn sau buổi tự học. Đang rất trong sáng đi cùng Từ Vi Vũ trên con đường nhỏ đèn đổ bóng mờ mờ thì bỗng gặp một nhóm học sinh trường khác, tay cầm dao hăm dọa: “Bạn ơi, cho bọn này ít tiền tiêu vặt đi?”

Lúc ấy Vi Vũ thì thầm: “Chạy!” Sau đó vắt chân lên cổ lao như tên bắn, được vài mét quay lại thấy tôi vẫn còn ngây người ở đó, sợ sệt vội vàng móc tiền. Từng nghe đến chuyện trấn lột giữa đường rồi, nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải.

Từ Vi Vũ thấy tôi ngẩn ngơ đứng đấy đành quay về, nắm tay kéo đi, tôi còn nghe thấy tiếng chửi đổng từ phía sau: “Thằng nhóc này to gan phết đấy, còn dám chạy qua chạy lại cơ à!”

Tôi rất muốn cười, nhưng trong tình huống lúc đó thì cười không nổi.

Bọn kia đuổi theo một lúc, đến khi lên đường lớn, dù còn nghe thấp thoáng tiếng chửi nhưng không bị bám theo nữa.

Tưởng rằng rồi sẽ còn gặp chuyện đáng sợ hơn, nhưng cuối cùng, cho đến giờ, khi tôi sắp ba mươi tuổi, vẫn chưa thấy đâu.

Về sau tôi hỏi Từ Vi Vũ, “Có phải khi đó anh âm thầm làm gì không? Sao không thấy bọn ấy đến tìm nữa?” Lén đưa tiền? Hay gọi người đến dằn mặt? Cách gì anh cũng có thể làm.

Từ Vi Vũ nguy hiểm nói: “Em nghĩ nhiều thôi, sau hôm ấy là cuối tuần đúng không? Em đi cắt tóc với bạn, cắt ngắn, còn anh đêm hôm đó ngủ đè bẹp kính phải thay bằng kính áp tròng. Chúng nó không nhận ra là phải… Em không biết thôi chứ nghe nói bọn ngốc ấy còn tìm mình đấy, ‘nữ tóc dài, nam đeo kính', ha ha ha ha một lũ ngu đâm đầu vào cống!”

“…”

#195

Lớp mười, một tiết kiểm tra toán – môn tôi học khá được.

Làm xong bài, nhìn thời gian vẫn còn nửa tiếng mà tôi không thuộc kiểu thích nộp bài trước khi hết giờ gây sự chú ý, lại thêm tối qua ngủ không ngon, hơi buồn ngủ nên gục đầu xuống đánh một giấc.

Khoảng năm phút sau, xung quanh có tiếng người đi lại.

Giọng của Vi Vũ: “Tránh ra tránh ra, mất hết không khí bây giờ.”

“Cậu ấy ngất à? Anh Vũ, cõng xuống phòng y tế nhanh.”

“Biết rồi biết rồi.”

“Vũ, có cần hô hấp nhân tạo trước không?”

“Để tao xem thử, xem thử.”

Tôi ngẩng đầu lên, “…”

Mình chỉ làm xong sớm, nằm nghỉ ngơi một chút thôi mà các bạn.

#196

Chia ban xong, Vi Vũ trốn học sáng đi chơi game với đám bạn cùng lớp, nghe đâu bị bắt quả tang đang trèo tường về khi đã chơi thoả thích.

Ngay hôm sau, nhóm học sinh ấy bị thông báo phê bình trước toàn trường, còn bắt đọc bản kiểm điểm trên chương trình phát thanh.

Khi loa trước phòng học vang lên tiếng Từ Vi Vũ, giọng anh còn mang tiếng cười: “Khụ khụ, xấu hổ quá! Em Từ Vi Vũ, hôm qua vì xúc động nhất thời đã sa chân vào con đường tội lỗi, xin hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa, em sẽ chăm chỉ học tập không ngừng phấn đấu, học theo tư tưởng chủ nghĩa Mác Lê-nin, tư tưởng Mao Trạch Đông, xây dựng lý luận chế độ xã hội chủ nghĩa đặc sắc của dân tộc, không ngừng cải thiện nâng cao kiến thức, kỹ năng vì dân phục vụ…”

Có tiếng càu nhàu từ phía sau, “Từ Vi Vũ mày chép đơn xin vào đoàn của tao!”

Vi Vũ: “Đừng ồn ào! Lần này, em thực sự rất ăn năn, kính mong thầy cô tin tưởng em. Ngoài ra, ai đó ban xã hội, Happy Valentine's Day!”

Có người ở sau đùa: “Thầy cô ơi, có học sinh công khai yêu sớm!”

Vi Vũ: “Tao có nói rõ ai đâu? Đấy là chúc các thầy cô khoa xã hội Valentine vui vẻ, tất nhiên là cả các thầy cô khoa tự nhiên nữa! Chúc thầy cô hàng năm có ngày nay, tuổi tuổi có sáng nay! Rồi, tiếp theo là ai? Nhanh nhanh lên nào!”

Tôi: “…”

Giờ nghĩ lại thấy anh quá buồn nôn.

#197

Thời đại học, buôn điện thoại.

Từ Vi Vũ kể lể: “Dạo này anh đang nghĩ xem nên đặt tên cho con chúng ta như thế nào.”

Tôi: “Có sớm quá không?”

“Không hề, nghĩ sớm một tí mới yên tâm chứ.”

“Vậy anh đã nghĩ ra chưa?”

“Chưa, thế nên giờ mới gọi em ra cùng bàn bạc.” Sau đó anh nói rất nghiêm túc, “Đầu tiên phải chọn họ, Thanh Khê, em gả cho anh hay anh đi ở rể?”

“…”

#198

Vi Vũ từng được tỏ tình bởi… một người đàn ông, trong chuyến du lịch, khi đang dạo phố Scotland thì một ông chú nhìn rất thô tục đi ngang qua Từ Vi Vũ bỗng gào tướng lên: “I Love You!” Và điều đó đã để lại bóng ma tâm lý trong lòng đồng chí Vi Vũ, suốt một khoảng thời gian dài, trước khi đi ngủ, anh luôn nói với tôi: “Ôm anh đi, hành hạ anh đi, để anh quên ký ức kinh khủng ấy.”

“Anh bảo không đọc tiểu thuyết cơ mà?”

“Hôm về nhà bà ngoại em, có xem hai tập phim thần tượng với bà. “

Sức công phá của phim thần tượng thật mãnh liệt, tôi hỏi: “Anh muốn bị hành hạ thật à?”

“Ừ đến đây đi!”

“Roi da nhé?”

“…”

“Không thì cán chổi?”

“…”

“Hay là thích chổi lông gà?”
« Chương TrướcChương Tiếp »