Chương 12

Ngồi lên taxi, nước mắt cuối cùng cũng không cầm được nữa, tôi úp mặt vào hai tay, buông thả cho tiếng khóc của mình. Tôi biết rõ là lần này, cái giá tôi phải trả là lớn đến mức nào, bất luận kết quả thế nào thì tôi cũng không thể quay về nữa. Không thể trở về đây nữa, trở về ngôi nhà chất chứa niềm hạnh phúc lớn nhất đời tôi, tôi đã đánh mất Tiểu Hải, đánh mắt triệt để. Lần này, là Tiểu Hải đã buông tay, tôi không cách nào níu kéo, đây rốt cuộc là cái giá phải trả cho sự vô tri của thời niên thiếu, hay là của sự cho đi trong cố chấp, tôi không còn tâm trí để suy xét.

Vào đến bệnh viện, đóng tiền, làm thủ tục. Tấm thẻ ấy có hơn 32 ngàn, tôi rút ra hết. Sau khi cất kỹ số tiền còn lại, tôi cầm theo biên nhận rồi chạy về phòng phẫu thuật. Đèn cấp cứu vẫn còn sáng, tôi ngồi xuống dãy ghế dài trước cửa phòng, hai tay nâng đầu, im lặng bất động. Tôi không dám tưởng tượng nhỡ Nhã Đình xảy ra chuyện gì, tôi biết phải nói với bố mẹ của cô ấy như thế nào. Cái cảm giác gánh vác một sinh mạng ở trên vai nặng nề lạ thường, nó đè đến tôi không thể chống chịu. Tôi đã mất đi điểm tựa rồi, nếu như nói những ngày tháng qua, tôi có thể kiên trì hoàn toàn là vì Tiểu Hải ở trong lòng tôi, cậu ấy chống đỡ tôi thì bây giờ, điểm tựa này đã mất rồi, tôi thật sự muốn kéo cửa sổ ra và nhảy xuống đường, cứ để mọi thứ thanh tịnh. Cô lao công đang lau nhà không ngừng nhìn tôi, tôi biết, sắc mặt của tôi nhất định là tái nhợt đến dọa người.

Cũng may, ông trời đã không quá thử thách tôi, Nhã Đình không còn nguy hiểm đến tính mạng, đương nhiên, đứa bé cũng không còn nữa. Tôi bôn ba bận rộn trong bệnh viện như một cái xác không hồn, chăm sóc Nhã Đình trong im lặng. Khi thật sự quá mệt mỏi thì tôi về nhà của ba mẹ để ngủ, hoặc đến chỗ của Khắc Khắc, vào cửa là bắt đầu ngủ, ngủ dậy thì đi. Mẹ nói tôi vô lương tâm, nhưng tôi chẳng còn hơi sức nào để tranh cãi. Khắc Khắc rất tinh ý mà không hỏi tôi nguyên nhân, chỉ một mực cảm thán thật đáng tiếc. Tôi biết Khắc Khắc ám chỉ Ninh Hải, nhưng tôi không dám hỏi, tôi sợ tôi sẽ rơi nước mắt.

Tinh thần của Nhã Đình rất tiêu cực, tôi chỉ biết cố gắng khuyên nhủ, nhưng lần nào cũng đều là tôi rơi lệ trước, tôi không thể khống chế mình, tôi nhớ Ninh Hải, tôi khóc đến không thể ngưng lại, để rồi bao giờ cũng kết thúc bằng việc Nhã Đình an ủi lại tôi.

Một tháng sau, Nhã Đình xuất viện, chúng tôi cùng trở về ngôi nhà trọ ấy.

Đêm giao thừa, tôi xem xong chương trình “Đêm hội Xuân” thì lấy cớ ra ngoài bắn pháo hoa với bạn bè rồi trở về nhà trọ ngủ. Nhã Đình đã leo lên giường của tôi, chui vào chăn của tôi, và ôm lấy tôi từ phía sau.

Tôi không động đậy. Trái tim của tôi đã không còn loạn nhịp vì cô ấy nữa, thậm chí còn có hơi phản cảm với cánh tay đang đặt trên eo tôi. Nhưng tôi vẫn không nhúc nhích, tôi không còn sức nữa.

“Dịch, yêu mình lại như lúc ban đầu được không?”

Tôi im lặng.

“Giống như trước đây, ở bên mình, bảo vệ mình, yêu mình, được không?”

“Không.” Tôi lạnh giọng, thái độ kiên quyết. Tay của Nhã Đình hơi khựng lại, song vẫn không nhấc ra.

“Tại sao? Là vì Ninh Hải ư?”“Ừm.”

“Nhưng cô ấy đã rời khỏi cậu rồi mà.”

“Đó là chuyện của Hải, trái tim của mình không thay đổi.”

Nhã Đình im lặng, rất lâu sau mới lại mở lời,

“Mình… thật sự không còn một cơ hội nào nữa sao?”

“Không.”

Sau lưng vang lên tiếng cười đắng chát của Nhã Đình,

“Xem ra, có những thứ một khi đã đánh mất, thì chỉ có thể giữ lại nỗi hối tiếc.” Câu nói này làm tim tôi nhói đau, Tiểu Hải của tôi, một khi đã mất đi thì thật sự không còn cách nào tìm lại nữa, thật sự chỉ còn lại hối tiếc rồi. Trong bóng tôi, nước mắt lại một lần nữa chảy xuống.

Đêm đó, Nhã Đình không rời khỏi tôi, cô ấy đã ôm tôi suốt một đêm. Tôi mặc kệ, không quan tâm.

Cuối cùng Nhã Đình đã quyết định rời khỏi, tôi để hết số tiền còn dư lại vào một phong bì và đưa cho Nhã Đình, gồm cả chiếc lắc tay ấy.

“Tiền không nhiều, nhưng đủ cho cậu duy trì một thời gian. Là một người bạn, mình chỉ có thể làm được bấy nhiêu thôi. Ngày tháng sau này cậu phải tự dựa vào bản thân. Hãy mở mắt to hơn, đừng làm cho bản thân khó coi như vậy nữa.”

Nhã Đình ngấn lệ gật đầu, ôm lấy tôi và nói: “Nhạc Dịch, cảm ơn bạn.”

Tôi cười. Hơ, tôi đã trả giá lớn biết chừng nào để đổi lấy lời cảm ơn này.

Sau khi đưa Nhã Đình lên xe, tôi quay về nhà trọ, ngồi thơ thẫn một mình trên giường. Đến trưa, cơn đau từ bao tử kí©h thí©ɧ thần kinh của tôi. Tôi mở tủ đầu giường ra, trong đó còn nửa ổ bánh mì tôi ăn sót lại vào sáng hôm qua, đã khô cứng rồi, tôi xé từng miếng một, cho vào miệng, nhai như một cái máy. Đến miếng cuối cùng, tôi vò túi xốp lại vứt vào thùng rác, giữa âm thanh sột soạt phát ra từ mảnh giấy kiếng, tôi miễn cưỡng nuốt trôi miếng bánh mì cuối cùng ấy. Sau đó, đựng hết quần áo vào một chiếc túi, rời khỏi nơi này.

Tôi như một con chó hoang đi giữa dòng người. Trên phố ai cũng tươi tắn vui vẻ, con gái khoác tay con trai, phơi bày tuổi thanh xuân của mình. Có người cầm giỏ rao bán hoa hồng, bấy giờ tôi mới sực nhớ ra, hôm nay là ngày lễ tình nhân. Bật cười đắng chát, ngày này năm ngoái, Tiểu Hải vẫn chưa về. Hai chúng tôi, vẫn chưa có một ngày lễ tình nhân chính thức nào, vậy mà giờ đây… đã chia tay rồi.

Tôi đi vào một shop quà lưu niệm bên đường, bên trong tủ kiếng trưng bày đủ các loại lược gỗ của Carpenter Tan. Chúng khiến tôi nhớ đến một phong tục cổ xưa, sờ vào túi quần, chỉ còn vỏn vẹn 84 đồng. Tôi chọn chiếc lược 76 đồng, khi đã cầm nó trên tay và rời khỏi tiệm, tôi bật cười, mua để làm gì? Mua tặng ai đây?

Mãi đến khi phố phường rực rỡ ánh đèn, gió đêm lùa đến làm rát mặt tôi, thì tôi vẫn còn đang lang thang, tôi không biết phải đi đâu, bụng trống rỗng, tim cũng rỗng. Khi đi đến đài phun nước ở quảng trường trung tâm thành phố, trong túi chợt vang lên tiếng nhạc quen thuộc. Tôi không dám tin vào tai mình, vội vã lấy ra xem. Là tin nhắn của Ninh Hải, chỉ có năm chữ:— Cơm xong rồi, về nhà.

Tôi run lẩy bẩy mà gọi nhanh một chiếc taxi rồi hối thúc bác tài chạy đến Học viện Kiến trúc. Khi đến cửa trường, lấy tiền ra, tôi mới phát hiện tiền của mình không đủ. Bác tài nhìn đôi mắt ngân ngấn lệ của tôi và đã rộng lượng xua tay bỏ qua. Thế là, tôi xuống xe, rồi bắt đầu chạy. Gió thổi tung vạt áo của tôi, làm rát bỏng mặt của tôi, sân trường, hoa viên, tôi chạy cũng nhanh như gió.

Tôi đã từng chạy bán mạng như thế rất nhiều lần, lúc Ninh Hải đi Mĩ, và sau lần đầu tiên của chúng tôi. Sự hao hụt về thể lực có thể xoa dịu ngọn sóng trong lòng tôi, tôi dùng cách này để duy trì lí trí cỏn con còn tồn đọng lại của mình.

Vào đến khu ký túc xá, tôi xông thẳng lên lầu sáu. Đến khi đã đứng ở trước cửa thì hành lang chỉ còn lại âm thanh hổn hển của hơi thở và nhịp trống từ l*иg ngực, cổ họng thấp thoáng nếm được vị tanh của máu.

Cửa nhà hé mở, len lỏi ra ngoài luồng sáng ấm áp. Tôi khẽ đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Ninh Hải đúng lúc từ phòng bếp bước ra, tay cầm đĩa thức ăn, trên người là chiếc tạp dề in hình Cậu bé Bút Chì, thân thiết và gần gũi như ngày nào. Nhìn thấy tôi, Ninh Hải đặt thức ăn lên bàn, cởi tạp dề ra, khẽ nói:

“Rửa tay, ăn cơm.”

Tôi vứt hết đồ đạc trên tay xuống rồi chạy tới kéo Tiểu Hải vào lòng. Một tay khoác qua bờ vai, tay còn lại ôm lấy vòng eo, siết thật chặt, phảng phất muốn ghim con người này vào người tôi, gắn liền với sinh mạng của tôi. Nước mắt không tự chủ mà tuôn rơi, chảy vào mái tóc mượt mà của Tiểu Hải, rồi thấm xuống chiếc áo len bên dưới. Tôi khóc hết mình, dùng hết sức để giải tỏa những nỗi uất ức và khó chịu trong bao ngày qua. Đối mặt với Tiểu Hải, tôi không cần phải che giấu cảm xúc của mình, đây là nhà của tôi, là bến đậu của tôi, cô gái ở trước mặt là người mà tôi yêu, ngoài khóc ra, tôi không biết còn có cách nào khác tốt hơn để biểu đạt cảm xúc của mình hiện giờ.

Tiểu Hải ngoan ngoãn đứng yên cho tôi ôm, hai tay đặt ở hai bên eo của tôi, nhẹ nhàng vỗ về. Cảm giác quen thuộc và ấm áp khiến cho toàn thân của tôi đều run lên, tôi đã ngỡ rằng chúng tôi không thể quay lại nữa, niềm vui bất ngờ đến từ tuyệt vọng thậm chí khiến tôi hơi choáng. Tôi nhắm mắt lại, giây phút này, tôi vô cùng hưởng thụ.

Rất lâu sau, tôi mới nín khóc, song vẫn chưa chịu buông Tiểu Hải ra, Ninh Hải ngước mặt lên nhìn vào mắt tôi và nói:

“Nhã Đình đã gọi điện và nói tất cả với mình.”

Tôi hít mũi.

“Tiểu Dịch, cực cho cậu rồi.”

Mắt đẫm lệ mà tôi lại cười sung sướиɠ, bao gian nan của những ngày qua đều trở nên xứng đáng. Ninh Hải chợt sờ lên tóc của tôi ở sau gáy, chân mày lập tức nhíu lại:

“Cậu đã không tắm bao nhiêu ngày rồi?”

“Nửa tháng.”

Nét mặt của Ninh Hải hoàn toàn là không dám tin vào sự thật, “Đi tắm mau!” Ninh Hải vừa nói vừa đi vào phòng tắm, nhưng tôi vẫn không chịu buông tay,“Không chịu!”

“Cậu dơ chết đi được mà còn không chịu, không tắm không được ăn cơm! Cậu tự ngửi đi, toàn thân đều là mùi của người phụ nữ khác.”

“Tớ đói, đói lắm!” Tôi bĩu môi, mắt hướng về bàn ăn.

Ninh Hải mềm lòng, “Vậy ăn cơm xong phải tắm đó nha?”

Tôi cười và gật đầu lia lịa, hớn hở chạy về bàn ăn,

“Rửa tay trước đã!!”

Sau bữa cơm, Ninh Hải rửa chén, tôi vào phòng tắm, cởi hết quần áo trên người ra, tự nhìn mình trong gương. Trời ạ, ốm đến mức chỉ còn thấy bộ xương, kỳ này đúng là khổ mà. Tôi không dùng bông tắm mà cầm miếng bọt biển do Ninh Hải mới mua về rồi kỳ cọ toàn thân những hai lần, sau cùng nhìn mình giống hệt một con cua mới bị luộc chín. Đầu tóc tổng cộng gội hết ba lần, xả một lần mới được mềm mại trở lại. Tôi mở nước vào bồn tắm, rồi ngồi vào đó, thật thoải mái…

Một lúc sau, cửa phòng có tiếng động, tôi hé mở mắt, trông thấy Ninh Hải bước vào. Mái tóc dài được cố định bằng chiếc khăn lông màu trắng và xõa bồng bềnh ở sau lưng. Tiểu Hải đi tới bên bồn tắm rồi ngồi xổm xuống hỏi tôi:

“Có cần giúp đỡ không? Mình kỳ lưng cho cậu nhé?”

Mắt vẫn nhắm, tôi mỉm cười, “Mình đã kỳ sạch sẽ rồi. Cậu lấy giúp mình cái áo khoác lúc nãy đi.”

Ninh Hải bèn đứng dậy đi ra sảnh nhặt áo khoác mà tôi vứt cùng với hành lý ngay trước cửa lúc mới về và mang vào cho tôi, tôi lấy từ trong đó ra chiếc lược gỗ,

“Tiền trên người mình chỉ còn đủ mua chiếc lược này thôi. Cái này mới mua hồi chiều đó, mới hoàn toàn, hộp quà cũng chưa mở, nên không có mùi của cô gái khác đâu. Tiểu Hải, tặng cho cậu, lễ tình nhân vui vẻ.” Tôi nói rất chậm, Ninh Hải vừa nghe vừa đón nhận, ánh mắt dịu dàng làm tim tôi ấm nóng lạ thường.

“Vào đây ngồi với mình nha, cho mình ôm cậu với. Lạc Dịch sắp quên mất mùi hương của Tiểu Hải rồi.” Tôi nói bằng giọng biếng nhác.

Ninh Hải nhẹ nhàng cởϊ qυầи áo ra, kéo cả chiếc khăn trên đầu xuống, rồi bước vào bồn tắm. Cậu ấy nằm xuống một cách chậm rãi, dựa vào lòng tôi, trái tim của chúng tôi áp vào nhau. Tôi cầm lấy chiếc lược vừa trao vào tay của Tiểu Hải, rồi chải lên mái tóc đang ngâm trong nước của cậu ấy từng cái một, mùi huân y thảo quen thuộc xông vào mũi. Tôi không cầm được lòng hôn lên vầng trán ấy, thì thầm bên tai cậu ấy:

“Vĩnh kết đồng tâm, cử án tề mi. Ninh Hải, minh yêu cậu, suốt đời này, mình chỉ yêu một mình cậu.”

Ninh Hải bị tôi làm cho cảm động, chiếc cằm nhỏ xinh xắn chóng lên l*иg ngực tôi, đôi mắt sáng long lanh mà nói:

“Lạc Dịch, mình chưa bao giờ biết hóa ra cậu có thể nói ra những lời như vậy đó.”

Tôi véo nhẹ vào đôi tai của Tiểu Hải, “Có mất đi rồi mới biết trân trọng.”

Tiếp đó, tôi giơ hai tay của mình lên, hớn hở nói như một đứa trẻ làm việc tốt muốn được khen thưởng,

“Cậu xem nè, không có gì hết nhé. Lát nữa mình sẽ đeo quà sinh nhật của mình.”Ninh Hải ngã đầu vào cổ của tôi, khẽ lay động điều chỉnh tư thế rồi hỏi nhỏ:

“Nằm như vậy có được không? Có làm cậu đau không?”

“Không, rất dễ chịu.” Tôi quàng lấy bờ vai nõn nà, bắt đầu kể lại câu chuyện của tôi và Nhã Đình. Từ năm 13 tuổi cho đến sáng hôm nay, không giấu Tiểu Hải một điều nào, kể cả việc Nhã Đình đã ôm tôi suốt trong đêm giao thừa. Khi nói xong những điều này, tôi khẽ thở dài, hóa ra có thể nhẹ nhõm đến vậy.

Ninh Hải vặn khóa mở nước nóng để cân bằng lại bồn nước đã mát lạnh, sau đó, cậu ấy vòng tay lên cổ tôi, nhìn vào mắt tôi nói:

“Lạc Dịch, cậu có biết ngoài việc giải thích với mình hành tung của cậu trong khoảng thời gian qua, Châu Nhã Đình còn nói gì không?”

Tôi lắc đầu.

“Cô ấy nói, thật ra muốn giữ được trái tim của cậu không khó.”

Tôi trợn mắt, “Gì vậy chứ?”

“Cậu tuy cởi mở, nhưng trong tình cảm lại rất cố chấp, là kiểu cố chấp giấu hết vào lòng, mong được nghe cậu nói những lời mật ngọt còn khó hơn lên trời, rõ ràng dụng tình rất sâu nhưng lại tỏ ra thờ ơ, cậu nói xem có phải cậu cũng đối xử với mình như vậy không? Xem kìa, đã nói đến thế mà còn không chịu thừa nhận.” Tiểu Hải chỉ vào làn môi dài thòng vì đang trề ra của tôi.

“Tuy nhiên, nếu không câu nệ những điều này thì sẽ phát hiện cậu rất biết vun đắp một tình yêu, biết khi nào cần dịu dàng, khi nào thì chỉ cần lặng lẽ kề bên. Còn lẳng lặng mà làm một số việc vì người yêu, chứ không phải chỉ nói ngoài miệng, vô cùng chu đáo.” Dứt lời cậu ấy hôn lên mặt tôi một cái.

Tôi rất vui vẻ vì được biểu dương, song cũng đồng thời phát hiện Ninh Hải hiện giờ có tiềm chất trở thành mẹ số hai của tôi, bèn nhìn cậu ấy bằng cặp mắt bất lực.

“Mình đã suy nghĩ rồi, lần này mình làm thế xem ra cũng không tệ, chí ít đã không vì thất vọng mà từ bỏ.” Ninh Hải cười tủm tỉm một mình, “Chỉ trừ một lần này thôi.”

Sắc mặt thoắt chốc trở nên nghiêm túc, “Mình nói với cậu nhé Lạc Dịch, lần này mình thật sự đã dự tính chia tay rồi đó. Nếu không phải vì Nhã Đình đến giải thích, mình sẽ không lưu luyến cậu nữa, mặc dù mình rất không nỡ. Nói như vậy có hơi tàn khốc, nhưng cũng do cậu làm mình thất vọng trước.”

Tôi nhìn Tiểu Hải một cách uất ức, ngón tay quệt qua quệt lại trên thành bồn. Ninh Hải nhìn tôi một lúc thì không kìm được mà bật cười.

“Được rồi được rồi, may mà Nhã Đình đã gọi điện đến không phải sao? Tớ biết là tớ đã đỗ oan cho Tiểu Dịch của chúng ta rồi, Tiểu Dịch nhà này không bắt cá hai tay mà đã học theo tấm gương của Lôi Phong(*). Chẳng phải đã lại thắp sáng hy vọng rồi sao? Đừng làm ra nét mặt kinh điển của Apollo nữa mà.”

(Chú thích: Lôi Phong là một chiến sĩ của quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Sau cái chết của mình, Lôi Phong đã được hình tượng hóa thành một nhân vật vị tha và khiêm tốn, một người hết lòng với Đảng Cộng sản, chủ tịch Mao Trạch Đông và nhân dân Trung Quốc. – Trích Wikipedia)

“Cô ấy không cho mình nói với người khác, bản thân lại đi nói với cậu, danh tiếng của phụ nữ chính là bị bại hoại như thế đó, phản phúc vô thường a~” Tôi giựt giựt tóc của mình.

“Người khác? Hóa ra cậu xem mình là người khác à.”

“Không phải…”

“Không phải tại sao không nói? Nếu cậu nói ra từ sớm thì chuyện này có diễn biến như thế không? Cậu khó chịu mình cũng đau khổ, khoảng thời gian này ngày nào mình cũng vào lớp với cặp mắt sưng húp, người ta còn tưởng nhà mình có ai đã qua đời nữa kìa.”

Tôi cười hì hì, mặt khác lại đưa ngón tay lên sờ vào đôi mắt của Tiểu Hải, hàng mi chớp chớp quét lên ngón tay của tôi có cảm giác nhồn nhột.

“Sau này, bất kể thế nào, hãy nói với mình những lời trong lòng cậu, chuyện lớn cách mấy hai chúng ta cũng cùng nhau đối mặt, có vậy mới chứng minh được chúng ta yêu nhau mà?”

“Biết rồi! Cậu thiệt là lôi thôi quá à!” Tôi cười.

Ninh Hải nhéo hai má của tôi, “Lôi thôi mà cậu còn không ghi vào đầu ấy chứ.”

Hôm ấy chúng tôi tắm hơn hai tiếng, mười ngón tay bị ngâm đến nhăn nheo. Cuối cùng, tôi lại được nằm lên chiếc giường to và mềm mại này rồi. Trước mặt có bảy, tám chiếc vòng đeo tay, đều do Ninh Hải tặng cho tôi. Không biết phải chọn sợi nào, tôi bèn quay lại hỏi Ninh Hải đang sấy tóc,

“Đeo sợi nào bây giờ?”

Cậu ấy đặt mấy sấy xuống rồi bước tới, cầm chiếc vòng mà cậu ấy đã mua vào năm đầu tiên khi đến Mĩ, con cá heo trên ấy vẫn lấp lánh như ngày nào.

“Chiếc này đi. Mình đã làm phục vụ trong nhà hàng suốt một tháng ở Mĩ mới mua được đó. Là món quà mình mua hoàn toàn bằng sức lao động của mình, vậy mà cậu lại không đeo. Tâm ý của mình đều mang cho gâu gâu ăn hết rồi.” Vừa nói Ninh Hải vừa mở cái khóa ra, tôi đưa tay tới trước, cậu ấy cẩn thận đeo lên cho tôi. Sau khi đeo xong, Ninh Hải mới sờ lên con cá heo trên ấy và hỏi tôi:

“Vì sao cậu lại thích cá heo vậy? Bởi vì nó thông minh, hiểu ý con người?”

Tôi lắc đầu.

“Vậy thì vì lý do gì?”

Tôi nói rất nghiêm túc:

“Bởi vì cá heo là loài động vật duy nhất trên trái đất này giống con người ở chỗ, quan hệ không phải là để nhân giống mà là vì sướиɠ.”

Tức thì, nét mặt của Ninh Hải lộ ra một loạt những cảm xúc rất thú vị: kinh ngạc, xấu hổ, ngượng ngùng, khinh bỉ, không thể tin, tất cả đều phản ứng lên gương mặt ấy. Tôi cười lăn trên giường, nửa ngày sau Ninh Hải mới phun ra được một câu.

“Lạc Dịch cậu đúng là một tên lưu manh!!”

Người xưa có một câu nói gì nhỉ? Tiểu biệt thắng tân hôn. Bây giờ tôi mới hiểu người nghiệm ra câu nói ấy thật sự là quá biết cách sống rồi. Tôi hiểu rõ mấy tháng bôn ba vừa qua cộng thêm sự lạc lõng và khẩn trương trên tinh thần đã khiến cho cơ thể của tôi bị đứng ở trạng thái cực kỳ rã rời, nhưng khi Ninh Hải cởϊ áσ choàng tắm ra, chỉ chừa lại bộ đồ ngủ gợi cảm rồi nằm lên giường, tôi đã quyết định từ bỏ ý định bảo trọng thân thể mà vồ tới như một con sói bị bỏ đói, hơn nữa còn thay đổi cả thói quen tắt đèn thường ngày. Ninh Hải cười suốt, nụ cười nhàn nhạt, ấm áp, nuông chiều. Thậm chí khi tôi trồng trái dâu trên cổ của cậu ấy, vẫn có thể cảm nhận được nụ cười của Tiểu Hải. Nụ cười ấy khiến trái tim tôi vững vàng, đắm say, và có điểm tựa.

Đêm ấy, dưới bàn tay non nớt của Tiểu Hải, tôi đã hoàn thành “lễ thành niên” của mình. Có cơn đau như trong tưởng tượng, nhưng không có cao trào như trong truyền thuyết. Song tôi vẫn vô cùng mãn nguyện, bởi vì bấy giờ, chúng tôi đã hoàn toàn thuộc về nhau, đã thật sự là một, sự kết hợp giữa linh hồn và thân thể chưa bao giờ được hoàn mỹ đến thế. Ninh Hải, là món quà quý giá nhất, mà ông trời đã ban cho tôi.