Chương 1: Con quạ giỏi bắt gian nhất

Khách sạn xếp phòng trước, người phụ nữ chống nạnh đứng, quát mắng người phục vụ cầm phiếu phòng, “Nếu ngươi không mở cửa thì ta sẽ đạp cửa!.”

Người phục vụ sắc mặt có chút trắng bệch, hai người bên trong hay ngoài cửa đều không thể đắc tội, anh ta cũng do dự không quyết, “Hoa tiểu thư, e sợ không hợp quy định......”

“Ta sẽ nói cho ngươi biết, ta là bạn gái của người đàn ông bên trong kia, anh ta đang ở bên trong cùng người phụ nữ khác vụиɠ ŧяộʍ, vì lẽ đó bây giờ ta muốn đi vào bắt gian! Ngươi mở hay không mở cửa?”

Nhìn năm giác quan Tống Dư Kiều đã phẫn nộ đến vặn vẹo khuông mặt, quyết đoán đoạt lấy phiếu phòng từ trong tay người phục vụ, cửa mới hé một khe nhỏ, đã nhìn thấy một nam một nữ quấn quýt cùng nhau, thấy người phụ nữ thở dốc rêи ɾỉ, người đàn ông kia, không phải ai khác, dĩ nhiên là người chồng của cô Diệp Trạch Nam, một bóng lưng trần trụi, cô cũng không nhìn lầm!

Cô lập tức đứng tại chỗ, không nhúc nhích.

Tống Dư Kiều đẩy cánh cửa vòng cung, Hoa Tranh đẩy ra che ở phía trước Tống Dư Kiều, thuận tiện xông tới cầm ấm nước sôi trên bàn, lập tức đổ thẳng lên trên lưng trần của người đàn ông kia, ấm nước bị giật khỏi tay, miệng nói “Tiện nhân!” Hai chữ vẫn chưa kịp nói ra, liền hoàn toàn ngây ngẩn cả người!

Người đàn ông này......

Ơ đâu phải là bạn trai của cô, đâu phải là người chồng Tống Dư Kiều!

Nước có thể là mới vừa đổ không đến bao lâu, nhất thời cái thân thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ kia của người phụ nữ kêu thảm thiết một tiếng, người đàn ông trên giường đương nhiên bị bỏng không nhẹ, nhưng cũng đã cắn răng vươn mình khoác thêm áo sơ mi.

Hoa Tranh xoay người lại trừng mắt người phục vụ: “Xảy ra chuyện gì?!

Người phục vụ có chút nơm nớp lo sợ, “Xin lỗi Hoa tiểu thư, cái kia.... là đi nhầm, Bùi tiên sinh ở căn phòng bên kia”

Hoa Tranh nổi giận đùng đùng ra khỏi cửa phòng, chỉ để lại Tống Dư Kiều cùng hiện trường bắt gian của cô.

Tống Dư Kiều đứ́ng ở tại chỗ, nhìn giường lớn của khách sạn thật ngổn ngang, chồng cô trốn ở phía sau cùng với người phụ nữ, trong lòng thật khó chịu giống như đao cắt, sắc mặt hoàn toàn trắng bệch.

“Diệp Trạch Nam, tôi cho anh ba phút đồng hồ để giải thích.”

Diệp Trạch Nam đã bình tĩnh lại, ung dung thong thả mà thăt nút áo sơ mi vào, nhìn Tống Dư Kiều hai giây đồng hồ, sau đó vỗ vỗ trên đùi của người phụ nữ kia: “Ngoan, đi ra ngoài trước chờ anh.”

Tống Dư Kiều lên cơn giận dữ, kết hôn ba năm, đến bây giờ cô mới chính thức nhìn rõ ràng sắc mặt Diệp Trạch Nam.

Tiểu yêu tinh ngược lại cũng không chút hoang mang, vừa ra đến trước cửa còn cúi người hôn một cái vào mặt Diệp Trạch Nam. Bàn tay Tống Dư Kiều nắm chặt lại, móng tay ghì mạnh vào trong lòng bàn tay, tiến hai bước giơ tay lên cao, dùng hết khí lực hướng về phía trước, ngay lúc đó bị Diệp Trạch Nam dùng tay đỡ lại.

Tống Dư Kiều căm tức anh ta, vung lên tay trái không bị cầm, tàn nhẫn mà cho Diệp Trạch Nam một bạt tai, “Diệp Trạch Nam, anh rốt cuộc có phải người không?”

Cô không biết mắt mình lúc nào đã đỏ lên, nước mắt lớn chừng hạt đậu rơi từ trong hốc mắt nhỏ xuống.

............

Nửa phút sau, tiểu yêu tinh rốt cục đứng dậy rời đi, khóa cửa phòng, Tống Dư Kiều cũng hơi hồi hộp một chút.

Diệp Trạch Nam châm một điếu thuốc, mùi thuốc lá nức mũi, căn phòng đẫm mùi thuốc lá, nuốt rồi nhả khói, trên cổ áo sơ mi trắng có một dấu môi son.

Tống Dư Kiều như vậy nhìn Diệp Trạch Nam, đột nhiên cảm thấy vô cùng xa lạ, so với ba năm trước cô gả cho anh ta, cô bỗng nhiên không tiếp tục kiên trì được, bưng kín mặt, “Diệp Trạch Nam, chúng ta ly hôn đi.”

Nghe xong câu nói này, vẫn lẳng lặng mà ngồi ở trên giường, Diệp Trạch Nam thật giống sư tử như thế vọt lên, một cái tay liền trói Tống Dư Kiều, hai mắt đỏ chót: “Ly hôn? Cô rốt cục cũng nói ra! Ly hôn để cô đi tìm người đàn ông khác ở ngoài đúng không?”

Tống Dư Kiều giẫy giụa, “Tôi nói bao nhiêu lần! Tôi căn bản không có quá đàn ông khác, xưa nay đều chưa từng có!”

“Còn năm năm trước đây? Tại sao trước khi đi cô vẫn ở nơi này, sau một năm trở về thì không còn ở đây nữa?!” Diệp Trạch Nam đúng là rất tức giận, ngón tay dùng sức mà ngắt lấy thủ đoạn của Tống Dư Kiều, “Cô nói cho tôi biết, cô nɠɵạı ŧìиɧ với ai?”

___________