Chương 36

Người đàn ông rõ ràng là người có kinh nghiệm trong việc này.

Ngoại trừ lần đầu tiên thâm nhập sâu, còn lại chỉ quanh quẩn ngoài lỗ khiến cô rất trống trải.

Cô thường xuyên đung đưa mông mong được hưởng lại kɧoáı ©ảʍ sâu sắc, nhưng người đàn ông chỉ từ chối cho nó.

Cuối cùng cô cũng chịu không nổi nữa, nhổ dươиɠ ѵậŧ trong miệng ra, lớn tiếng nói: "Tiểu Yến, em muốn...”

Người đàn ông cười nói:

"Con điếm...”

Sau đó, tốc độ đút vào được đẩy nhanh.

Một sâu, một nông khiến cho tiếng kêu dâʍ đãиɠ của cô to hơn.

Thậm chí còn có cả tiếng phập phồng trong suốt thời gian đó.

Dươиɠ ѵậŧ của người đàn ông kia bị cô nhổ ra, hắn không đút vào miệng cô nữa mà xoay người ngồi lên ngực cô.

Cô hiểu ý liền ép hai bầu ngực vào giữa, và quấn chặt lấy dươиɠ ѵậŧ của người đàn ông.

"Ta đã thấy động tác này trong phim khiêu da^ʍ...”

Không ngờ một chiêu khó như vậy lại tồn tại trong truyện cổ tích hơn trăm năm trước, Tiểu Chí không khỏi thầm khâm phục.

Con đường tìиɧ ɖu͙© thực sự rộng và sâu sắc.

Hai người đàn ông ở trên người cô vặn vẹo qua lại.

Cả hai phối hợp giống như bánh trước và bánh sau của đầu máy hơi nước, thật là ăn ý.

Cô trong miệng không có ngăn cản, lớn tiếng mắng:

"Anh trai tốt, anh làm em sướиɠ quá... Cố lên...”

Dùng hai tay ấn vào hai bên bầu vυ", một bên kẹp chặt dươиɠ ѵậŧ đàn ông bằng hạ thân.

Hai ngón tay cái cứ day day đầṳ ѵú đang căng cứng để tăng hưng phấn.

Nếu đoạn phim này được quay và dựng thành phim, bộ phim khiêu da^ʍ Bạch Tuyết có thể bán chạy hơn bản gốc.

Tiểu Chí trong tâm trí có một công việc kinh doanh khác.

Hai người thâm nhập càng lúc càng nhanh, cuối cùng người đàn ông phía sau kêu lên:

"Con điếm nhỏ này, sao lại sướиɠ như vậy... Ta không nhịn được...”

Anh thấy sau khi anh thọc mạnh nhiều lần, cơ mông anh co lại.

Dường như anh đang tống hết tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào người cô.

Khi hắn rút dươиɠ ѵậŧ ra thì trong cô cũng đã xuất tinh thành một vũng nước lớn.

Hai chân cô vẫn rung và rung, rõ ràng là cô đã đạt cực khoái.

"Đến lượt ta...”

Người đàn ông kia với ©ôи ŧɧịt̠ của mình trên ngực không để cho cô rảnh rỗi, lập tức thay đổi vị trí và nhét ©ôи ŧɧịt̠ của mình vào trong âʍ ɦộ của cô.

Cô còn vừa đạt cực khoái, lập tức lại bị trêu chọc.

Cảm giác mệt mỏi làm cô không kịp phản ứng.

Nhưng cô vẫn như bạch tuộc dính chặt vào người người đàn ông.

Người đàn ông hỏi:

"Bạch Tuyết, ai đối với ngươi tốt nhất?"

Cô thở hổn hển nói: "Tiểu Trúc, ngươi, ngươi đối với ta tốt nhất...”

Người đàn ông nhấc chân trái của cô lên, dùng hai tay ôm lấy vòng eo thon thả của cô cho dươиɠ ѵậŧ vào sâu hơn.

Cô bị kí©h thí©ɧ nhiều hơn, tiếng kêu cũng trở nên da diết hơn.

Sau khi trừu sáp một lúc, người đàn ông nói,

"Bạch Tuyết, anh sẽ xuất tinh...”

Thấy vậy, cô phản đối:

"Không, đừng! Em chưa có đủ...”

Nói xong đẩy người đàn ông ngồi lên giường, biến khách thành chủ.

Chính cô ngồi ở trên người người đàn ông, một nữ đi lên, nam đi xuống.

Tiểu Chí thầm nghĩ, mình đã đọc cả tiếng đồng hồ mà còn mỏi mắt.

Cô ấy nói còn chưa đủ, đúng là một tiểu da^ʍ phụ.

Cô ngồi trên người đàn ông, mông nhấp nhổm lên xuống.

Âʍ ɦộ lần lượt nuốt lấy dươиɠ ѵậŧ, mỗi lần cô nhổ dươиɠ ѵậŧ ra thì cả vách thịt hồng trong môi âʍ ɦộ cũng lòi ra ngoài.

Bộ ngực trên cũng đung đưa theo chuyển động của cơ thể.

Đầu nhũ hoa đỏ tươi cũng đung đưa lên xuống rất đẹp mắt.

Nhưng không biết vì sao, Tiểu Chí lại không kí©h thí©ɧ được.

Ngược lại, anh có cảm giác như con gái mình đang bị bị ai đó chơi, và nó hơi đau.

Cô thở hổn hển nói:

"Thật thoải mái... Ta... Ta sắp chết rồi...”

"Ta, ta không làm được...”

Đàn ông dường như giống nhau.

Cô hét lên:

"Xuất vào đi... Em thích cảm giác ra vào...”

Người đàn ông đáp lại bằng hai tiếng ậm ừ.

Sau vài động tác, anh dần trở nên bình tĩnh.

Cô thì dường như đã cạn kiệt toàn bộ sức lực, thân trên mềm nhũn tựa vào người người đàn ông, thân dưới cả hai vẫn dính chặt lấy nhau.

Lúc này, người đàn ông vừa nhét cô tiến lên, vỗ vai Tiểu Chí nói:

“Thế nào, em trai, em muốn làm một cái không?”

Tiểu Chí nhìn thấy cô đã rời khỏi cơ thể của người đàn ông và nằm trên giường, tϊиɧ ɖϊ©h͙ và dâʍ ŧᏂủy̠ trên âʍ ɦộ của cô trộn lẫn với nhau, tạo thành một đống hỗn độn, làm sao có thể có tâm trạng được.

"Không, cám ơn……"

Sau khi lịch sự từ chối hai lần, Tiểu Chí quay lại và chạy đi.