Chương 38: Xem tửu lâu

Ps: mấy chương này chưa beta nếu có sai sót thì báo để mình sửa nhé ^^

Lúc này thời tiết đang lạnh, sân thanh tịnh cũng chỉ còn lại cây cối trơ trọi đong đưa theo gió lạnh.

Thỉnh thoảng một cơn gió rét thổi qua, trong sân liền vang lên âm thanh xào xạc, tiếng xào xạc này cũng dọa một tiểu quỷ trong phòng.

Tiểu Yên thút thít nhào vào trong lòng Lan Hiên, vừa khóc vừa kêu: "Cha, thật sợ a.....hu hu hu....."

Lan Hiên nhẹ nhàng vỗ cơ thể nhỏ trong lòng, dịu dàng nói: "Không sao, tiểu Yên đừng sợ, chờ a cha về, kêu a cha bế cao cao."

Tiểu Trúc đứng bên cạnh cha tuy không có khóc ra tiếng như tiểu Yên, có điều nhìn dáng vẻ muốn khóc mà không khóc kia cũng biết nhóc cũng bị dọa rồi.

Tiểu Trúc nhìn thấy tiểu Yên như thế, có chút hâm mộ nhìn tiểu Yên, nhóc là một tiểu nam nhân, a cha đã nói, tiểu nam nhân là không thể tùy tiện khóc, nếu không thì không có a nam thích.

Nhóc về sau còn muốn lấy phu lang, nhóc không muốn bởi vì khóc liền không lấy được phu lang, nhóc còn muốn lấy một phu lang tốt như cha a!

A cha, người lúc nào mới về a, nhìn ôm ấp ấm áp bị đệ đệ chiếm cứ, nhóc cũng rất muốn nhào đến trong lòng cha. Nhưng trong bụng cha lại có đệ đệ, a cha nói không thể tùy tiện nhào đến trong lòng cha, vậy nhóc làm sao đây.

Thanh Dao ngồi bên cạnh nhìn thấy tiểu Trúc vẻ mặt ngoài hâm mộ thêm sợ hãi, liền vươn tay kéo cơ thể nho nhỏ qua, sau đó ôm vào trong lòng.

Tiểu Trúc chạm đến bụng gồ lên, bên người lại là hơi thở hoàn toàn ấm áp, lúc này mới ngẩng đầu nhỏ lên, lại nhìn thấy gương mặt dịu dàng của thúc thúc.

Biết đây là cái ôm của thúc thúc, tiểu Trúc cũng an tâm hưởng thụ ấm áp này, ấm ấm, thơm thơm, rất giống mùi của cha.

Cái bụng tròn tròn chạm đến cơ thể nho nhỏ của nhóc, giống như cha, cha nói thúc thúc cũng có tiểu bảo bảo.

Tiểu Trúc hiếu kỳ vươn tay nhỏ ra điểm điểm bụng tròn tròn, lại truyền tới một trận cổ động, lại hiếu kỳ chọt chọt lại thêm một trận cổ động.

"A....." Một tiếng hô nhẹ của Thanh Dao dọa đến tiểu Trúc đang lén lút chọt bụng, bị thúc thúc phát hiện rồi.

Lan Hiên nhìn Thanh Dao, hỏi: "Tiểu Dao, sao vậy?"

"Không sao, em bé lại động rồi." Thanh Dao có chút xấu hổ, lại không phải lần đầu tiên, y còn kinh ngạc như vậy.

"Ồ, ta còn tưởng là chuyện gì, đứa bé trong bụng ta cũng thường xuyên như vậy, nói không chừng sẽ là một tiểu nam nhân nghịch ngợm." Lan Hiên mặt tươi cười, y còn nhớ lúc y vừa bắt đầu mang thai cũng giống như Thanh Dao, không ngờ bây giờ đã mang thai đứa thứ ba.

Thanh Dao cười, y cảm thấy đứa bé trong bụng y cũng rất tinh nghịch, nhưng y cảm thấy như là một tiểu á nam.

Cửa kẽo kẹt mở ra, Phượng Liên bưng mấy chén canh thuốc táo tàu khoai lang quế đi vào, nhìn thấy hai đứa cháu nhỏ trong phòng đều trốn vào trong lòng hai dựng phu.

Bức tranh này nhìn thế nào cũng cảm thấy buồn cười, lại yên tĩnh ấm cúng như thế.

"Nào nào nào, uống chút canh nóng ấm người." Cười ha hả gọi hai dựng phu, này là canh đặc biệt nấu cho họ!

Tiểu Trúc tiểu Yên đều là tuổi nhỏ ham ăn ham chơi, ngửi thấy mùi thơm phức liền muốn chạy thẳng tới, cơ thể nhỏ mặc đến mũm mĩm nhìn thế nào cũng có loại hân hoan.

Nhưng vừa nghĩ đến tiếng vang xào xạc bên ngoài liền không dám rời khỏi cái ôm của người lớn, nhưng mùi thơm kia xộc vào mũi đúng là làm chúng không khỏi chảy nước miếng.

Hai đứa nhỏ cuối cùng vẫn là bị canh thu hút ánh mắt, sải chân mập nhỏ đi đến bên người Phượng Liên, sau đó ôm đùi Phượng Liên mềm mại nói: "Tiểu Trúc/ tiểu Yên cũng muốn uống canh ngọt ngọt/ canh canh."

"Tiểu Trúc tiểu Yên cũng có, không cần lo a." Phượng Liên dịu dàng nói với hai đứa cháu nhỏ.

Thanh Dao và Lan Hiên nhìn nhau mà cười, con nít mọi nhà, nói sợ cũng dễ, nói không sợ cũng dễ, có điều mỹ thực xác thực là thứ rất hấp dẫn người, cũng khó được chúng sẽ vì canh quên mất tiếng vang bên ngoài.

Người một phòng liền bắt đầu từ từ hưởng thụ mỹ vị của canh, nhưng lúc này, cửa phòng mở ra, dẫn theo một cơn gió lạnh.

Trong phòng lập tức lạnh không ít, còn mang theo một tí hơi mát.

Mấy người trong phòng nhìn hướng cửa, chính là Phó Vọng Niên và Phượng Điệp, lại có chút kỳ quái đầu tóc lộn xộn của Phượng Điệp.

"Đây là sao vậy, Phượng Điệp đầu tóc sao rối như thế?" Phượng Liên đặt bát canh xuống, lo lắng đi tới.

Thanh Dao và Lan Hiên cũng sốt ruột nhìn hai người vừa vào, không biết đã phát sinh chuyện gì, còn hai đứa nhỏ, đương nhiên là xì xụp uống canh nóng.

"Không có gì, chỉ là vấp té thôi." Phượng Liên nhàn nhạt mở miệng, như là không muốn nói nhiều.

Vấp té sẽ té thành như vậy sao? Trong lòng Phượng Liên tất nhiên sẽ không tin chuyện này, nhưng nhìn huynh đệ kết nghĩa không muốn nói nhiều, y cũng không hỏi nữa.

"Vậy đi thay xiêm y trước đi, xiêm y của ta ngươi cũng vừa."

"Ta muốn tắm một cái trước, bên ngoài lạnh quá, muốn ngâm nước nóng chút." Từ sau khi y tỉnh dậy liền vội vã mặc quần áo rời đi, hiện giờ còn có thể cảm giác được trên người có cảm giác dính dính.

Phượng Liên nhìn gương mặt trắng đỏ bất định của Phượng Điệp, cũng không rõ rốt cuộc là vì cái gì, có điều may mà y vừa nấu ít nước nóng.

Chờ Phượng Liên và Phượng Điệp đều ra khỏi phòng, Thanh Dao lúc này mới nghi hoặc nhìn Phó Vọng Niên, hắn cùng thúc thúc trở về, hẳn sẽ biết là chuyện gì đi!

Nhận được thông điệp của Thanh Dao, Phó Vọng Niên lắc đầu, hắn tuy đoán được chuyện này, nhưng hắn cũng không thể nói a, dẫu sao thúc thúc cũng khẳng định không muốn làm người trong nhà lo lắng.

Tối đó, dưới thuyết phục đủ điều của Phượng Liên Phượng Điệp chậm rãi nói ra chuyện của y và Kim Tiến.

Mọi người còn chưa phản ứng kịp, liền thấy Thanh Linh Phong vung nắm đấm chạy ra ngoài, Phượng Liên vội vàng nói với Thanh Dực: "Dực nhi, mau đi cản a cha con."

"Vâng, cha yên tâm." Thanh Dực vội vàng chạy ra ngoài, có điều gã không phải đi cản người, mà là đi làm người giúp đỡ, đương nhiên chuyện này gã sẽ không để cha biết.

Phó Vọng Niên thấy cả phòng chỉ còn lại một nam nhân là hắn, cũng lặng lẽ rời khỏi, sau đó đóng cửa phòng, lúc này nên lưu lại cho họ tốt hơn, hắn vẫn là trước đi xem thử có gì cần giúp!

Chờ sau khi mấy nam nhân trở lại, Phượng Liên vội vàng hỏi: "Phu quân, ngươi không động thủ chứ!"

Y biết Thanh Linh Phong chỉ cần gặp chuyện phẫn nộ liền sẽ động thủ, mấy năm này đã rất ít nhìn thấy ông phẫn nộ như vậy, họ luôn xem Phượng Điệp như đệ đệ ruột mà đối đãi, gặp phải loại chuyện này cũng khó trách ông sẽ tức giận.

"Không có." Thanh Linh Phong nói có chút chột dạ, bị Phượng Liên nhìn ông không biết nên che giấu chột dạ này thế nào, đành phải nói: "Ta đánh hắn một đấm, chỉ một đấm mà thôi."

Phượng Liên bất lực lắc đầu, y biết sẽ là kết quả như vậy, có điều y không phải đã dặn dò Thanh Dực phải cản người sao? Lại xoay đầu nhìn Thanh Dực.

Thanh Dực không giống Thanh Linh Phong, gã là thật sự cảm thấy Kim Tiến đáng bị đấm một cái, nên rất dĩ nhiên nói: "Con theo không kịp, chờ lúc con tìm thấy phụ thân, phụ thân đang đi ra từ Kim phủ."

Phượng Liên nhìn bộ dáng gã không giống gạt người, chỉ có thể lắc đầu, ài, gã còn thật tưởng y không biết, y tốt xấu cũng là cha sinh ra gã a.

"Được rồi, cha, chuyện này cũng xác thực là lỗi của người kia, một đấm này xem như tiện nghi ổng." Thanh Dực là rất tán đồng một đấm của Thanh Linh Phong, nhưng vẫn phải khuyên cha trước mới được.

Phượng Liên đành chịu nói: "Đánh cũng đánh rồi, còn có thể thế nào, muộn rồi, mọi người đều đi ngủ trước đi!"

Lúc Phó Vọng Niên và Thanh Dao cùng về phòng, nhìn thấy Thanh Dao có chút trầm mặc, vừa muốn mở miệng, liền nghe Thanh Dao nói: "Kỳ thật ta rất tán đồng cách làm của a cha."

Thanh Dao nói rất bình tĩnh, nhưng Phó Vọng Niên lại cảm nhận được hơi thở không giống, hắn nhớ chuyện lúc đó nghe nói, Thanh Dao lúc đó cũng là gặp phải tình huống tương tự.

Hiện giờ lại nghe Thanh Dao nói như vậy, cũng biết Thanh Dao năm đó cũng là thống khổ như vậy, mà lúc đó bên cạnh y chỉ có một ca ca giúp y, nghĩ đến đều cảm thấy khiến hắn đau lòng.

"Tiểu Dao, đã qua rồi." Phó Vọng Niên ôm thắt lưng hơi nở nang, muốn truyền ấm áp cho y.

"Ừm, ta đã không để ý chuyện trước kia nữa, ta chỉ là cảm thấy khó chịu thay thúc thúc."

"Yên tâm đi, thúc thúc sẽ không có chuyện."

"Ta muốn ngủ."

"Vậy chúng ta về hảo hảo nghỉ ngơi."

Hôm sau, lúc Thanh Dao tỉnh dậy Phó Vọng Niên đã ra cửa thảo luận chuyện tửu lâu với Bạch Lạc, khi Thanh Dao nhìn thấy áo khoác ngoài màu xanh ngọc đặt bên giường, trong lòng rất là ấm áp.

Ôm áo khoác trong tay cảm nhận sâu sắc ấm áp của áo khoác, Thanh Dao tất nhiên biết đây là áo khoác phu quân mua cho y, đột nhiên thật muốn nhanh nhìn thấy hắn, đương nhiên Thanh Dao cũng biết vẫn phải chờ một lúc Phó Vọng Niên mới sẽ về.

Tay phải phủ lên bụng hơi nhô, khẽ lẩm bẩm: "Bảo bảo, đây là áo khoác a cha mua cho cha. Rất ấm nha, chờ sau khi cha mặc vào, bảo bảo liền sẽ không thấy lạnh nữa. Chờ bảo bảo ra đời, chúng ta bảo a cha mua đồ em bé đẹp cho bảo bảo được không?"

Như là cảm nhận được lời thì thầm của Thanh Dao, bảo bảo nhẹ nhàng đá da bụng mỏng, trên tay truyền tới rung động nhỏ, Thanh Dao vui vẻ nói: "Bảo bảo là nghe thấy lời của cha sao? Bảo bảo thật ngoan!"

Phó Vọng Niên sáng sớm ra cửa chính là vì chuyện của tửu lâu, khi hắn đến tửu lâu, Bạch Lạc đã tới, theo sau còn có Bạch Nhưỡng.

Phó Vọng Niên không nén nổi thầm phun tào một phen, Bạch Lạc này đúng là có cảm giác của ông chủ lớn, ra cửa có người hầu hạ, có điều ngẫm nghĩ, người ta cũng là ông chủ thật.

"Phó huynh đến rồi." Bạch Lạc nhìn thấy Phó Vọng Niên, nhàn nhạt chào hỏi một tiếng.

Khóe miệng Phó Vọng Niên co giật, bàn chuyện làm ăn với cái mặt băng sơn này thật có chút đau khổ, thật không biết hắn có phải tự tìm khổ không.

"Xin lỗi, đến muộn, đi xem trước đi!" Phó Vọng Niên gật đầu với Bạch Lạc, sau đó đi vào trong lâu xem thử trước.

"Hai vị lão bản đến rồi, mời vào." Người nói là người dẫn đầu phụ trách kiến tạo tửu lâu này, người khác đều gọi hắn là Đặng đầu.

Đặng đầu nhìn thấy hai vị lão bản đích thân tới giám sát, vội vàng đến chào hỏi, có điều nói thật, bố cục của tửu lâu này thật là có chút khác biệt.

Đặng đầu nghĩ đến bản vẽ của tửu lâu này liền cảm thấy có chút hưng phấn, hắn là rất cao hứng có thể hoàn thành mấy kiến trúc khác biệt, tửu lâu này quả thật xem như mới lạ.

Cũng không biết bản vẽ đó là xuất từ tay vị lành nghề nào, nếu về sau cũng có thể xây mấy tửu lâu độc đáo như vậy, thì thật là khiêu chiến.

Phó Vọng Niên tùy ý nhìn tầng một một cái, sau đó trực tiếp đi đến nhà bếp ở sân sau, lúc hắn nhìn thấy nhà bếp là thật dựa theo cách nói lúc đó của hắn mà bố trí tốt, hài lòng gật đầu.

Bạch Lạc theo sau nhìn nhà bếp một vòng, sau đó nói: "Ngươi rất hài lòng?"

"Ừ, nhà bếp như vậy mới thích hợp một đầu bếp phát huy trù nghệ, nếu nhà bếp bài trí không đủ tốt, ngược lại sẽ làm đầu bếp mất hứng thú."

Đối với Phó Vọng Niên mà nói, một nhà bếp tốt cũng là một nơi có thể ảnh hưởng tâm tình đầu bếp, tâm tình không tốt, món ăn làm ra cũng tất nhiên là bớt vài phần mùi vị.

Bạch Lạc nhìn quanh nhà bếp một vòng, sau đó như có điều suy nghĩ nhìn Phó Vọng Niên, hắn không biết nấu ăn, cũng không hiểu đầu bếp suy nghĩ gì, nhưng nghe Phó Vọng Niên nói vậy, trái lại cảm thấy hắn nói thật là có chút đạo lý.

Quả thật không ngờ bài trí và bố trí của nhà bếp hóa ra cũng có học vấn, xem ra hắn tìm Phó Vọng Niên hùn vốn mở tửu lâu quả thật là được tiện nghi. Nếu một người như vậy tự mình mở một tửu lâu, có lẽ hẳn cũng sẽ rất thành công.

Phó Vọng Niên không biết Bạch Lạc nghĩ cái gì, chỉ đi một vòng trong bếp, sau đó ra ngoài nói: "Được rồi, đi xem thử tầng hai đi!"

"Nhà bếp này còn có chỗ cần sửa chữa không?" Bạch Lạc lại nhìn một vòng nhà bếp.

"Không cần, như vậy là được."

Bạch Lạc nhìn bước chân nhẹ nhàng của người phía trước, hỏi Bạch Nhưỡng sau lưng: "Bạch Nhưỡng, ngươi cảm thấy nhà bếp vừa rồi thế nào?"

Bạch Nhưỡng nghĩ ngợi, nói: "Rất mới lạ, hình như rất khác tửu lâu bình thường."

Bạch Nhưỡng theo bên cạnh Bạch Lạc cũng xem như kiến thức không ít việc đời, thời gian trước, chủ tử còn phân phó hắn đi quan sát nhà bếp của tửu lâu khác một phen, nói là đề nghị của Phó Vọng Niên, hắn cũng đi xem, nhưng nhà bếp vừa nãy hắn nhìn thấy, so với tửu lâu khác, thật sự rất khác.

BạchLạc nhướng mày, mới lạ sao? Xác thực là rất mới lạ.