Chương 45

Trong lúc Chung Mậu tắm, Khương Nghi và Lục Lê cãi nhau.

Sau khi Chung Mậu tắm xong, hai người vẫn đang cãi nhau.

Chung Mậu mặc quần đùi bước ra khỏi phòng tắm với đầu tóc ướt rượt, vừa thò mặt vào phòng khách đã bị một cái gối từ phía đối diện quăng trúng đầu.

Lục Lê phẫn nộ nói: "Mẹ nó cậu mặc đồ đàng hoàng cho tớ coi!"

Chung Mậu bị gối nện choáng, hắn mờ mịt sờ quần đùi mình, nghĩ thầm chẳng phải hắn đang mặc đây sao?

Lúc trước ở nhà Tần Lan, hắn và Tần Lan ra ngoài chơi bóng đầm đìa mồ hôi nóng không chịu được, hai tên con trai tắm xong chỉ mặc mỗi quần đùi chơi game trong phòng.

Hắn có cởi trần lượn quanh nhà Khương Nghi đâu chứ.

Chung Mậu không hiểu lắm, nhưng để tránh cái gối thứ hai bay tới, hắn vẫn vào phòng tắm mặc đồ vào.

Hai người trong phòng khách tiếp tục cãi nhau.

Khương Nghi cả giận nói: "Hôm nay Chung Mậu bị lừa đã khổ lắm rồi, sao cậu còn quăng gối vào đầu cậu ấy nữa hả?"

Lục Lê phẫn nộ nói: "Bị lừa ba mươi tám ngàn thì có thể không mặc đồ lượn tới lượn lui trước mặt cậu à?"

"Nếu ngày nào tớ cũng bị lừa thì ngày nào cũng có thể khỏa thân trước mặt cậu đúng không?"

"Hôm nay cởi trần, chắc ngày mai cởi truồng luôn quá!"

Khương Nghi: "...... Cậu bình tĩnh chút đi."

Lục Lê: "Không bình tĩnh được, đêm nay tớ nhất định phải tới."

Khương Nghi: "Lỡ Chung Mậu biết thì sao?"

Lục Lê hung dữ nói: "Làm thịt nó."

Khương Nghi: "......"

Chung Mậu ngoan ngoãn mặc đồ rồi dè dặt thò đầu ra phòng khách, một giây sau, hai người đang cãi nhau trên ghế salon quay đầu nhìn hắn chằm chằm.

Chung Mậu: "......"

Lục Lê nóng nảy nói: "Không có gì làm thì cút ra ban công phơi đồ đi."

Chung Mậu: "......"

Khương Nghi nghĩ ngợi: "Chắc cậu đói rồi đúng không?"

Chạng vạng tối họ chưa kịp ăn cơm chiều đã tới đồn cảnh sát, nhưng trên xe Lục Lê đã chuẩn bị cho Khương Nghi rất nhiều đồ ăn vặt, nhiều đến nỗi mấy lần Lục Đình còn càm ràm với vợ mình là Khương Nghi vừa than đói thì Lục Lê chỉ hận không thể tháo lốp xe ra nấu lên đút cho cậu ăn.

Nhìn bộ dạng Chung Mậu chắc lúc đến đồn cảnh sát vẫn chưa ăn cơm chiều, giờ đã tối mịt cũng chưa có gì lấp bụng.

Nghe Khương Nghi hỏi, Chung Mậu lắp bắp: "Chỗ này gọi đồ ăn tới được không?"

Lục Lê: "......"

Khương Nghi: "......"

Chỉ cần shipper giao đồ ăn đến đây cũng là một sự khıêυ khí©h đối với bà Lục.

Thấy vẻ mặt hai người, Chung Mậu lập tức hiểu ra chắc cũng giống nhà mình, muốn ăn đồ bên ngoài rất khó.

Chung Mậu kêu rên: "Vậy đói bụng thì phải làm sao đây?"

Lục Lê nạt: "Trong hộc bàn có mì gói đấy. Tự úp đi."

Chung Mậu: "......"

Khương Nghi quay đầu nhìn Lục Lê: "Tớ cũng đói nữa."

"......"

Lục Lê đang ngồi vắt chéo chân dứt khoát đứng dậy, vừa đi lấy tạp dề treo trên tủ lạnh vừa hỏi: "Muốn ăn gì?"

Khương Nghi hỏi thầm Chung Mậu: "Cậu muốn ăn gì?"

Chung Mậu trợn mắt há hốc nhìn Lục Lê bên ngoài ngang tàng ngạo mạn, vẻ mặt cứ như người khác nợ mình tám chục ngàn, không bao giờ chịu nhường nhịn ai, vóc dáng cao gần mét chín đeo tạp dề đứng trước tủ lạnh chăm chú tìm nguyên liệu nấu ăn.

Trên tạp dề còn in khuyến mãi nhân dịp khai trương, mua đủ ba trăm tệ sẽ được giảm ba mươi tệ.

Khương Nghi nằm dài trên ghế salon: "Món gì Lục Lê cũng biết làm hết. Cậu muốn ăn gì cứ nói đi."

Chung Mậu nuốt nước miếng hỏi dò: "Sườn kho nhé?"

Khương Nghi gật đầu rồi nói vọng vào bếp: "Tớ muốn ăn sườn kho."

Lục Lê: "Bỏ khoai tây hay cà rốt?"

Khương Nghi rụt rè hỏi nhỏ: "Đừng bỏ được không?"

Lục Lê: "Không được."

Khương Nghi nhăn mũi chọn loại mình ít ghét hơn rồi miễn cưỡng nói: "Vậy bỏ khoai tây đi."

Khương Nghi lại quay sang hỏi Chung Mậu: "Còn muốn ăn gì nữa không?"

Chung Mậu nhìn Lục Lê đang vo gạo trong bếp, run rẩy nói ba món ăn một món canh, đồng thời chuẩn bị tinh thần nghênh đón dép của Lục Lê bay vào đầu.

Quả nhiên khi Khương Nghi nghe theo yêu cầu của Chung Mậu bảo Lục Lê nấu ba món ăn một món canh, trong bếp im phăng phắc hồi lâu.

Khương Nghi nằm trên ghế salon bật quạt làm tóc trên đầu bay phất phơ, Chung Mậu bị sự im lặng kéo dài kia làm cho kinh hồn táng đảm.

Hắn nghĩ thầm thôi xong, chơi lố rồi.

Chung Mậu run rẩy bảo Khương Nghi: "Không cần đâu, nói Lục ca xào rau là được rồi......"

Chơi lố quá biết đâu thứ hắn ăn không phải cơm mà là dép của Lục Lê cũng nên.

Ai ngờ Chung Mậu còn chưa nói hết đã thấy Lục Lê trong bếp lộ ra vẻ mặt hiền hòa khi nghe Khương Nghi ăn nhiều, cứ như chỉ ước cậu gọi thêm mấy món nữa, lâng lâng hỏi: "Ăn xong có cần tráng miệng không?"

Khương Nghi quay sang hỏi Chung Mậu: "Ăn xong có cần tráng miệng không?"

Chung Mậu hoảng sợ.

Thấy ánh mắt khϊếp đảm của Chung Mậu, Khương Nghi lắc đầu nói: "Khỏi đi."

Lục Lê mặc tạp dề hơi thất vọng: "Được thôi."

Nửa tiếng sau.

Khương Nghi dẫn theo Chung Mậu đứng ngoài nhìn Lục Lê trong bếp biểu diễn xóc chảo bằng một tay.

Khương Nghi vui vẻ nói: "Lợi hại ghê chưa."

Chung Mậu e dè nói: "Lợi hại......"

Người trong bếp mặc áo ba lỗ, cổ vắt khăn lông, bắp tay rắn chắc cường tráng, tóc vàng tùy ý kẹp lại, khuôn mặt lạnh lùng luôn mang theo vẻ ngang tàng nóng nảy, lúc này ngũ quan trong ánh lửa càng thêm thâm trầm.

Khi Lục Lê cầm dao phay, Chung Mậu cảm thấy người như Lục Lê phải là miệng ngậm điếu thuốc, cool ngầu vung đao chứ không phải cool ngầu vung chảo.

Lục Lê cool ngầu thành thạo xóc chảo bằng một tay, mùi đồ ăn thơm lừng tỏa ra, lửa bốc lên hừng hực làm Khương Nghi đứng ngoài bếp vỗ tay trầm trồ.

Biết Khương Nghi thích xem, Lục Lê còn cố ý xóc chảo mấy lần.

Vẻ mặt Chung Mậu hốt hoảng, cảm thấy hơi ảo ma.

Hơn hai mươi phút sau, trên bàn ăn, Chung Mậu vùi mặt lùa cơm, ngon đến nỗi không ngóc đầu lên được.

Hắn vừa gắp thức ăn vừa cảm thán: "Á đù, cậu nấu ngon hơn mẹ tớ nhiều, chắc không phải âm thầm đi học nấu ăn đấy chứ?"

Chung Mậu chưa từng thấy đứa bạn trạc tuổi nào biết nấu cơm, đừng nói là nấu vừa đẹp mắt vừa ngon miệng thế này.

Khương Nghi bỏ khoai tây vào chén Lục Lê, thấy hắn nói mà chẳng buồn ngẩng đầu lên: "Chẳng học gì hết. Nếu nhà cậu có người cái gì cũng không chịu ăn thì cậu cũng sẽ như tớ thôi."

Chung Mậu bĩu môi, thành thật nói: "Ở nhà tớ kén ăn là bị đòn ngay. Cha tớ nói đánh cho mấy trận là được rồi, đợi đến lúc đói cái gì cũng ăn được hết."

Lục Lê nhịp chân trên dép Khương Nghi, liếc xéo hỏi: "Nghe chưa?"

Khương Nghi chậm chạp cắn một miếng khoai tây rồi rụt chân về, vờ như không nghe thấy.

Lục Lê giữ chân Khương Nghi lại, chân dài duỗi ra, đầu gối kẹp chặt một chân cậu rồi hạ giọng nói: "Còn kén ăn nữa thì đánh đòn đấy nhé."

Khương Nghi còn lâu mới tin.

Cùng lắm Lục Lê chỉ giả bộ dọa tét mông cậu như lúc nhỏ thôi.

Ăn cơm xong, Chung Mậu bị đạp vào bếp rửa chén, khi hắn bỏ chén vào tủ thì phát hiện tầng trên cùng đặt hai cái chén nhỏ, còn có mấy bộ muỗng đũa cỡ nhỏ.

Trên chén in hình sống động, một xanh một vàng, muỗng cắm thẳng đứng bên cạnh, dưới ánh đèn nhìn hết sức ngộ nghĩnh đáng yêu.

Khương Nghi sợ Chung Mậu không biết rửa sẽ làm rơi chén đĩa nên vụиɠ ŧяộʍ vào bếp thám thính tình hình.

Thấy Chung Mậu ngắm nghía bộ chén muỗng, Khương Nghi giải thích: "Đây là chén của tớ và Lục Lê lúc nhỏ đấy."

Chung Mậu ngẩn người, sau đó nhìn chén nhỏ rồi lại liếc sang Khương Nghi, thấp giọng khẩn trương nói: "Khương Nghi, cậu nói thật với tớ đi."

Khương Nghi: "Hả?"

Chung Mậu nghiêm túc nói: "Cậu và Lục Lê......"

"Rốt cuộc có phải là họ hàng xa không thế?"

Khương Nghi: "???"

Chung Mậu cam đoan: "Cậu yên tâm đi, nhất định tớ sẽ không nói ra đâu."

Khương Nghi: "......"

Cậu bất đắc dĩ nói: "Chẳng phải họ hàng gì đâu. Tại hồi nhỏ ngày nào Lục Lê cũng bưng chén ngồi xổm ở cửa nhà tớ, gọi thế nào cũng không về. Thế là cha tớ mua hai bộ đồ ăn để ở nhà, mỗi lần Lục Lê tới nhà tớ ăn cơm khỏi cần đem chén theo nữa."

Lúc nhỏ Arno đeo bám Khương Nghi đến mức khiến người ta giận sôi.

Chẳng những đòi ngủ chung với Khương Nghi mà lúc ăn cơm cũng hận không thể ăn chung với cậu mỗi ngày.

Mười giờ tối.

Phòng Khương Nghi.

Chung Mậu nằm dưới sàn nhìn Lục Lê và Khương Nghi trước bàn học với vẻ mờ mịt, cảm thấy hình như có gì đó sai sai.

Lục Lê dựa vào ghế chơi game, Khương Nghi cũng đang chơi game.

Hai người chơi chung một trò chơi.

Hình như Khương Nghi đang đánh yểm trợ cho Lục Lê.

Lục Lê: "Tới lấy túi máu này."

Khương Nghi: "Ừ."

Lục Lê: "Muốn lấy đầu người không?"

Khương Nghi: "Thôi."

Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế không cho phép đột ngột gϊếŧ đi một mạng.

Lục Lê: "Gϊếŧ hai đứa cho chẵn nhé."

Khương Nghi: "Được đấy."

"......"

Tuy chỉ là trò giải trí nhưng Chung Mậu vẫn nhớ như in trước đây vì ăn lính của Lục Lê một lần mà suốt cả ván sau đó, Chung Mậu không còn ăn lính được lần nào nữa.

Đừng nói chi đến đầu người.

Không hiểu sao Chung Mậu cảm thấy khung cảnh trước mắt khá quen thuộc.

Sau đó Chung Mậu nhớ ra ba mươi tám ngàn và bé yêu phía sau con số đó làm hắn đau lòng.

Hồi trước hắn và bé yêu cũng giống thế này.

Bé yêu đánh yểm trợ hắn, còn hắn lấy đầu người cho bé yêu.

Nhớ lại quá khứ ngọt ngào với bé yêu, sống mũi Chung Mậu cay xè, bi thương rút mấy tờ khăn giấy lau nước mũi.

Nghe thấy động tĩnh, Khương Nghi quay đầu ngập ngừng hỏi nhỏ: "Chung Mậu sao vậy?"

Lục Lê chẳng buồn ngước mắt lên: "Nhớ nhà chứ gì."

Khương Nghi nghĩ ngợi rồi rủ Chung Mậu cùng chơi game.

Chung Mậu lau nước mũi, bi thương nói không cần đâu, cảm ơn.

Mười giờ rưỡi.

Sau khi Khương Nghi chơi mấy ván game với mình, Lục Lê mới hài lòng về nhà.

Dù sao cũng chỉ về cho có lệ thôi.

Trước khi về Lục Lê còn cố tình đá Chung Mậu dưới sàn mấy cái.

Chung Mậu la oai oái.

Khương Nghi tưởng Chung Mậu ngủ dưới sàn không thoải mái, cấn xương khó chịu nên sau khi Lục Lê về thì đến ngăn tủ ôm một chiếc chăn dày trải ra dưới đất cho hắn.

Chung Mậu được sủng mà sợ, xua tay lia lịa.

Khương Nghi nhảy nhảy trên chăn mấy cái rồi nói: "Chăn này trải lên sàn êm lắm, ngủ thích cực."

Trong lòng Chung Mậu dao động, cầm chăn dày trải ra sàn, quả nhiên nằm lên hết sức dễ chịu.

Hắn ngại ngùng nói với Khương Nghi: "Vậy chẳng phải đến mùa đông cậu phải mua chăn khác sao?"

Khương Nghi hớn hở nói: "Không cần đâu, đây là chăn mùa đông của Lục Lê đó."

Chung Mậu: "......"

Hắn nhớ lại ban ngày vào cửa, ngay cả dép Lục Lê cũng không muốn cho hắn mang mà chỉ quăng cho hắn một đôi dép mòn vẹt từ năm lớp sáu.

Đột nhiên hắn cảm thấy mình cũng không cần chiếc chăn này cho lắm.

Khương Nghi tắt đèn làm ánh sáng biến mất, chỉ còn màn cửa bị gió đêm ngoài cửa sổ thổi bay phất phơ, một xâu hạc giấy khẽ đung đưa dưới ánh trăng mờ ảo.

Nhìn hạc giấy lắc lư theo gió ngoài cửa sổ, Chung Mậu thở dài buồn bã nói: "Tớ có xếp cho bé yêu một lọ sao."

Khương Nghi nằm trên giường, nhớ lại bộ dạng gào khóc của Chung Mậu ban ngày thì an ủi: "Không sao, dù gì cũng chưa tặng mà."

Chung Mậu nghẹn họng, nhưng cảm thấy hình như Khương Nghi nói cũng hơi có lý.

Hắn trở mình nhìn cậu rồi tò mò hỏi: "À phải, lúc nhỏ cậu và Lục Lê làm sao quen nhau vậy?"

Quen đến nỗi bàn chải đánh răng và bát đũa trong nhà đều có đôi có cặp.

Hắn và Tần Lan cũng quen nhau từ nhỏ, hắn thường xuyên đến nhà Tần Lan chơi game làm cú đêm nhưng ngày hôm sau luôn xài bàn chải đánh răng mới.

Tên quỷ Tần Lan kia còn không biết phải chuẩn bị bàn chải đánh răng cho hắn, Chung Mậu cũng chưa từng thấy ai chung quanh thân nhau đến mức này.

Khương Nghi thành thật đáp: "Lúc nhỏ Lục Lê bỏ nhà đi bụi, tớ tình cờ gặp cậu ấy. Sau đó bọn tớ chơi chung với nhau."

Nghe có vẻ rất bình thường, tựa như chẳng có gì đặc biệt cả.

Chung Mậu cười vui vẻ: "Lục Lê còn bỏ nhà đi bụi nữa à?"

Cười xong hắn nhớ ra hình như mình cũng bỏ nhà đi bụi nên lập tức ngậm miệng, ho khan một tiếng rồi cảm thán: "Nếu đổi lại là tớ chắc người nhà cũng thích tớ chơi chung với cậu lắm."

Lúc nào cũng đứng nhất khối, giải thưởng cầm mỏi tay, vừa tốt tính vừa đẹp trai nữa.

Ai mà chẳng quý mến.

Chung Mậu lại thần bí hỏi: "Khương Nghi, cậu có biết trường mình có nhiều nữ sinh thích cậu lắm không?"

Khương Nghi sững sờ trên giường, lộ ra vẻ mờ mịt.

Chung Mậu cười khúc khích: "Xem ra học sinh giỏi như các cậu không rành chuyện yêu đương đâu."

"Hồi lớp tám ngày nào cậu cũng ngồi ở khán đài chờ Lục Lê chơi bóng rổ, nữ sinh toàn kéo nhau tới ngắm cậu thôi. Có mấy nữ sinh còn add nick tớ rồi hỏi cậu đã thích ai chưa."

Hắn ngẩng đầu nhìn Khương Nghi rồi tò mò hỏi: "Tớ luôn bảo họ là cậu chưa thích ai hết, nhưng cũng chưa hỏi cậu lần nào cả. Rốt cuộc cậu có thích ai không vậy?"

Khương Nghi tỏ vẻ đăm chiêu như đang suy nghĩ câu hỏi của Chung Mậu.

Chung Mậu: "Uầy, tức là cậu có ấn tượng sâu sắc với nữ sinh nào không ấy? Ví dụ như hồi cấp hai tớ nhớ rất rõ bạn ngồi trước bàn mình, da trắng mắt to đáng yêu lắm, trên đầu lúc nào cũng cài kẹp tóc màu vàng. Lúc đó tớ thích bạn ấy cực kỳ, tiếc là lên lớp bảy bạn ấy đi xuất cảnh rồi."

Khương Nghi nghĩ một lát rồi thành thật đáp: "Hình như không có."

Chung Mậu trố mắt: "Trường mình đông thế mà cậu chẳng có ấn tượng sâu sắc với ai hết sao?"

Khương Nghi: "Có chứ."

Chung Mậu hào hứng bật dậy hỏi: "Ai thế?"

Khương Nghi thật thà nói: "Mắt xanh của Lục Lê."

Chung Mậu: "......"

Khương Nghi phấn khởi nói từ tận đáy lòng: "Cậu đã xem phim hoạt hình về chú chó hoang Little Bo-Peep chưa? Mắt cậu ấy giống y như Little Bo-Peep vậy. Xanh biếc luôn."

Chung Mậu nằm phịch xuống đất: "Ngoài Lục Lê ra còn ai nữa không?"

Khương Nghi suy nghĩ rồi thành thật nói: "Hết rồi."

Chung Mậu: "Vậy chắc sau này cậu sẽ lấy vợ nước ngoài mắt xanh đấy."

Khương Nghi sửng sốt: "Tại sao?"

Chung Mậu gật gù nói chắc nịch: "Đàn ông mà, mẫu người mình thích thật ra đã định sẵn từ lâu rồi, nếu không sao lại nói tình đầu khó quên chứ. Cậu cứ nhìn tớ mà xem, nữ sinh tớ thích hồi cấp hai và bé yêu cùng là một mẫu người cả. Đoán chừng vợ tương lai của tớ cũng giống vậy thôi."

Khương Nghi cảm thấy không đúng lắm, bối rối nói: "Cũng chưa chắc đâu."

Cậu chưa bao giờ nghĩ vợ tương lai chung sống với mình suốt quãng đời còn lại nhất định phải là người nước ngoài cả.

Chung Mậu thâm trầm nói: "Học sinh giỏi như các cậu chưa có kinh nghiệm nên không hiểu đâu. Chờ cậu lớn lên mới hiểu lời tớ nói có nghĩa gì."

Khương Nghi: "Ừm."

Chung Mậu lại tặc lưỡi: "Nhưng nói chuyện này với cậu hình như vẫn còn sớm lắm. Lục Lê trông chừng cậu còn nghiêm hơn cha tớ nữa kìa."

Ít nhất hắn còn có thể lén lút yêu đương qua điện thoại, còn Lục Lê chỉ ước gì được kè kè bên cạnh Khương Nghi mỗi phút mỗi giây, ai biết thì nghĩ là trông chừng bạn, ai không biết còn tưởng canh chừng người yêu nữa.

Hệt như mẹ hắn vậy.

Hai người trò chuyện dưới ánh trăng một lát, Chung Mậu buồn ngủ trước.

Hắn ở đồn cảnh sát giày vò đến trưa, buổi tối lại không nghỉ ngơi phút nào nên cơn buồn ngủ ập đến làm mí mắt đánh nhau loạn xạ.

Khương Nghi bảo hắn ngủ đi, xem ra đêm nay cha Khương không về đâu.

Chung Mậu nghe vậy thì yên tâm đắp chăn rồi lập tức nhắm mắt ngủ say.

Khương Nghi ngáp một cái, như thường lệ chừa ra nửa giường chờ nửa đêm Lục Lê đến.

Hơn mười hai giờ, Khương Nghi đang ngủ mơ màng thì nghe thấy một tiếng động rất nhỏ nhưng vẫn không mở mắt ra, chỉ chốc lát sau đã cảm nhận được một người mang theo hơi lạnh leo lên giường thuần thục ôm mình.

Khương Nghi lẩm bẩm mấy câu như nói mớ, người vừa tới quay lưng về phía Chung Mậu dưới sàn, đưa tay nhịp nhàng vỗ lưng Khương Nghi như lúc còn bé dỗ cậu ngủ.

Khương Nghi dần yên tĩnh lại rồi vùi đầu vào cánh tay người kia, cảm thấy thân thể hơi lạnh dần trở nên ấm áp dễ chịu.

Lục Lê trên giường ngáp một cái, tốc độ vỗ lưng Khương Nghi cũng dần chậm lại, lâu lâu lại vỗ một cái.

Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào phóng to cái bóng lắc lư của cánh tay Lục Lê xuống đất, mơ hồ đung đưa.

Chung Mậu ngủ dưới sàn muốn đi vệ sinh, vừa mơ màng mở mắt ra thì thấy trên đầu mình có một cái bóng to thù lù đang lắc qua lắc lại, trong bóng tối lờ mờ nhìn hơi rùng rợn.

Toàn thân hắn cứng đờ, hoảng sợ ngẩng đầu lên, vì giường quá cao nên chỉ thấy một cánh tay đung đưa trong không khí phản chiếu ra cái bóng to đùng.

Chung Mậu trùm kín chăn rồi lấy hết can đảm từ từ nhích đến cạnh giường Khương Nghi, sợ hãi nhìn xem trên giường cậu xảy ra chuyện gì.

Lục Lê trên giường ngáp thêm cái nữa, nhưng ngay khi sắp nhắm mắt, hắn cảm nhận được một hơi thở rất nhẹ phả vào gáy mình.

Hắn cảm thấy có gì đó là lạ, vừa quay đầu thì bắt gặp vẻ mặt khϊếp sợ của Chung Mậu.