Chương 29

Nghe thấy giọng nói của Hà Cận Phong , Thư Nhiễm cố nở ra một nụ cười vô cùng miễn cưỡng trên mặt :

" Em không sao . "

Trong lòng cô sớm đã bị Chí Thần đâm trăm ngàn vết thương , cô vẫn có thể còn có chuyện gì sao ?

" Em ... thật sự được Hà Chí Thần bao nuôi sao ? "

Hà Cận Phong ngập ngừng hỏi .

Cô lau nước mắt , tự cười giễu cợt :

" Đúng vậy , em vừa trở về nhà họ Tần thì xảy ra chuyện bất ngờ , cần có một trăm linh năm tỷ , tìm rất nhiều người để vay đều không vay được tiền , em không còn cách nào khác , đã tự mình bán thân . "

Trong số những người được chọn lựa có tiền có thế lực , cô chọn lựa người nhỏ tuổi nhất , ai mà biết người cô chọn được chính là Hà Chí Thần .

" Em thật ngốc ! "

Hà Cận Phong gõ vào trán cô , trong mắt lô ra vẻ mặt đau khổ :

" Sao em lại không liên lạc với anh . "

Một trăm linh năm tỷ , đối với anh ta mà nói ra cũng chỉ là chuyện nhỏ . Cô xoa xoa cái trán bị gõ đau , vẻ mặt đau khổ :

" Số tiền quá lớn rồi . "

Nhưng những người chú bác quen biết hơn mười năm , với nhà họ Tần có mối quan hệ tương đối tốt đều từ chối vay tiền , sao cô lại không biết xấu hổ đi vay tiền người bạn mới chỉ quen biết bốn năm ? Vả lại , cô cũng không dám chắc anh ta có thể lấy ra nhiều tiền như vậy không .

" Vậy sau này em dự định làm gì ? Suy cho cùng cũng không thể cứ bị anh ta ... "

Lời nói phía sau , Hà Cận Phong không nói thêm gì . Cô hiểu ý của anh ta , ánh mắt liếc nhìn về phía chòi nghỉ mát , nhàn nhạt nói :

" Sau khi hợp đồng nuôi dưỡng kết thúc , em sẽ ra nước ngoài , sẽ không quay lại lần nữa "

Tập đoàn Tần Thị có Khởi Trạch , cô cũng không cần phải lo lắng bất cứ điều gì . Còn về phần Chí Thần ...

Thư Nhiễm hai mắt lóe lên , trong lòng khe khẽ nhói đau . Duyên phận giữa cô với anh sớm kết thúc từ bốn năm trước rồi , bây giờ chỉ còn là bản hợp đồng nuôi dưỡng ràng buộc bọn họ lại với nhau mà thôi . Anh sớm muộn gì cũng phải kết hôn với Trâm Anh .

" Ra nước ngoài là tốt rồi , dự tính định cư ở nước nào ? "

Đáy mắt Hà Cận Phong dường như sáng lên một lúc . Cô không nhận ra sự khác thường của anh ta , trả lại áo khoác cho anh ta , tùy tiện nói :

" Đến lúc đó quyết định , không nói những chuyện này nữa , chúng ta trở lại bờ đi . "

" Ừ " Hà Cận Phong mặc áo khoác vào , khua mái chèo .

Nhìn chiếc thuyền nhỏ hướng về phía bờ , làn da căng mọng của Chí Thần dịu đi một chút .

Khánh Minh bước đến bên cạnh anh , cùng với anh nhìn chiếc thuyền nhỏ đó , trên mặt có vài phần chế nhạo :



" Chí Thần , vừa rồi cậu ép Tần Thư Nhiễm ở trước mặt mọi người nói rằng cô ấy là tình nhân của cậu , quả là có chút cặn bã ha . "

Chỉ so với lần để cho người ta cởi sạch quần áo nhảy múa , tốt hơn một chút mà thôi .

" Người đàn ông đó quả không đơn giản , có ý đồ không tốt với cô ấy "

Chí Thần nhìn chằm chằm vào Hà Cận Phong trên thuyền , ánh mắt sắc lạnh nói . Cảnh tượng hai chiếc thuyền va vào nhau , anh nhìn thấy , người đàn ông đó ngay lần đầu chưa đi cứu cô ngay , mà lại do dự trong giây lát mới ra tay .

Có vẻ như là việc vừa mới cứu Thư Nhiễm là có mục đích . Khánh Minh nhướn mày , vẻ mặt lộ ra có vẻ hơi kỳ lạ :

" Cho nên cậu cảm thấy người đàn ông đó đối với Thư Nhiễm có tình ý , vì muốn để anh ta đối với Thư Nhiễm biết khó mà lui , mới cố ý làm như vậy ? "

Chí Thần mím môi , không trả lời .

" Tôi phục rồi ! "

Khánh Minh cho rằng anh ấy nói đúng , giơ ngón tay cái lên .

Người đàn ông bình thường khi nghe tới việc người phụ nữ họ thích là tình nhân của người khác , quả thực sẽ tránh xa người phụ nữ đó . Chỉ là chẳng lẽ anh ta chưa bao giờ nghĩ qua , anh ta làm như vậy sẽ khiến trong lòng Tần Thư Nhiễm khó chịu biết bao nhiêu sao ?

Nghĩ đến điều này , Khánh Minh nhìn về phía gương mặt vô cảm của Chí Thần , đỡ trán không có cách nào cả . Đúng thôi , quả thực anh ta không nghĩ tới , nếu thật sự nghĩ tới , lần trước trong bữa tiệc nhảy Hoàng Kim , cũng sẽ không khiến cô ở trước mặt mọi người cởi hết quần áo nhảy múa .

" Chí Thần , có lúc tôi thật sự rất lo lắng chỉ số EQ của cậu . "

Khánh Minh lắc đầu xúc động , vỗ vai anh .

Chí Thần nheo mắt , nghiêng đầu nhìn anh ta :

" Ý cậu là gì ? "

" Không có gì , tôi mới trả lời điện thoại , mảnh đất đó của tôi đã được phê duyệt xuống rồi , tôi đi trước . "

Nói xong , Khánh Minh xách cặp công văn nhanh chóng rời đi . Anh ta không muốn ở lại chờ xem cảnh tiếp theo ba người quấn lấy nhau . Sau khi Khánh Minh rời đi , cô cũng lên bờ , cô đi về phía chòi nghỉ mát , Hà Cận Phong cùng theo sau cô .

Đối mặt với vẻ mặt u ám của Chí Thần , cô dừng bước lại , chột dạ cách xa Hà Cận Phong một chút .

" Bác sĩ Hà ... "

Cô cầm vạt áo , nhỏ giọng hô .

Chí Thần chẳng hề để ý đến Thư Nhiễm , sau khi lạnh lẽo liếc cô một cái , thì ánh mắt chuyển hướng sang Hà Cận Phong kế bên cô , ánh mắt lạnh lùng sắc nhọn .

So với sự lãnh đạm của Chí Thần , Hà Cận Phong thì có vẻ rất ấm áp . Anh ta lịch sự mỉm cười với anh , duỗi tay ra nói :

" Xin chào , Tôi là bạn của Thư Nhiễm , cũng là bác sĩ điều trị của cô ấy "

Thư Nhiễm ? Gọi thật là thân mật !

" Sao tôi lại không biết cô ấy đổi bác sĩ khi nào vậy ? "

Chí Thần đút tay vào túi , lạnh lùng nói . Thấy anh không có ý bắt tay , Hà Cận Phong bình tĩnh thu tay lại , tiếp tục duy trì nụ cười trên mặt :



" Một tháng trước đã thay đổi . "

" Mới quen biết một tháng , mà quan hệ hai người đã thân thiết như vậy sao ? "

Chí Thần liếc nhìn cô , chữ quen biết bị anh cắn mạnh từng từ một , mang theo ý nghĩa sâu xa rõ ràng .

" Không phải , em với bác sĩ Hà đã quen biết nhau bốn năm trước ... "

Cô giải thích , xong cúi đầu xuống . Hà Cận Phong cười xoa đầu cô :

" Đúng vậy , bọn tôi ở nước ngoài đã quen biết nhau , tôi cũng biết tổng giám đốc Hà , tôi nghe Thư Nhiễm nói qua , anh là bạn trai cũ của cô ấy , tên trước đây gọi là Trần Chí Thần . "

Nhìn bàn tay đang đặt trên đầu Thư Nhiễm , trong ánh mắt Chí Thần lóe lên một chút lạnh lùng , cô vậy mà ngay cả những việc này cũng đều nói cho người đàn ông này biết .

Xem ra cô ở nước ngoài rất phóng khoáng , không chỉ có vị hôn phu , vẫn còn tìm được chiếc lốp dự phòng ! Vẫn là một chiếc lốp dự phòng với động cơ không trong sáng dành cho cô .

" Tần Thư Nhiễm , nói cho tôi biết , cô ở nước ngoài rốt cuộc có bao nhiêu đàn ông ? "

Anh nâng cằm cô lên , trong ánh mắt chứa đựng bão táp vô tận . Đồng tử của cô co rút lại , không thể tin được nhìn anh :

" Bao nhiêu đàn ông là sao ? "

Cô từ đầu đến cuối chỉ có anh là người đàn ông duy nhất . Hà Cận Phong cũng không thể nghe được nữa , anh ta bước tới kéo Thư Nhiễm về phía sau mình , nghiêm nghị nói :

" Tổng giám đốc Hà , những lời này của anh có phần quá khó nghe rồi phải không ? "

" Cút ra , vẫn không tới lượt anh chỉ trích tôi ! "

Chí Thần hung ác nhìn chằm chằm Hà Cận Phong , âm thanh vô cùng lạnh lẽo . Hà Cận Phong chau mày , định nói gì , lại thấy cô từ sau lưng anh ta bước ra , ánh mắt đau thương của Chí Thần .

" Chí Thần , xin anh nói cho rõ ràng , bao nhiêu người đàn ông rốt cuộc là ý gì ? "

" Có ý gì trong lòng cô hiểu rõ "

Chí Thần nhẹ đáp một câu . Cô tim đập mạnh , đột nhiên nở nụ cười , rồi muốn Trong lòng cô hiểu rõ ? Trong lòng cô rốt cuộc nên hiểu rõ cái gì ?

" Tôi đi vệ sinh "

Cô sụt sịt , sau khi kìm nén cảm giác muốn khóc , quay người bước ra khỏi chòi nghỉ mát . Cô muốn đi rửa mặt , bĩnh tĩnh lại . Đứng trước bồn rửa mặt , Thư Nhiễm mở vòi nước , tạt những vốc nước vào mặt , cô run lên vì lạnh . Cô nhìn bản thân mình trong gương đầy lo lắng , kéo khóe miệng lên , muốn cười lại cười không được , trong đầu toàn là những câu hỏi vừa rồi của Chí Thần.

Ở trong suy nghĩ của anh , cô chia tay đi nước ngoài , chỉ là đi nước ngoài tìm đàn ông sao ?

" Đó là cách nhìn của anh về em à ... "

Thư Nhiễm đau lòng lẩm bẩm , trong lòng vô cùng tủi thân khó chịu , nước mắt kìm không được mà rơi xuống . Lúc này , ngoài cửa hình như có người đi vào , cô vội vàng lau nước mắt chỉnh đốn cảm xúc , sợ bị mọi người nhìn thấy cô trốn trong nhà vệ sinh khóc , vậy thì quá mất mặt rồi .

Thư Nhiễm lại rửa mặt , sau đó từ trong túi lấy ra phấn son và bút kẻ mắt , muốn trang điểm cho nhẹ nhàng , để bản thân nhìn không hốc hác như vậy .

Lúc kẻ mắt , cô híp mắt lại , từ trong gương nhìn thấy một bóng người mờ nhạt từ xa đến gần . Bóng người đó vô cùng cao lớn , rõ ràng người đó chính là một người đàn ông !