Chương 9

Ban đêm, Lạc Tu trở lại nhà chính, lúc chuẩn bị quay về phòng nghỉ ngơi, Nguyên thúc báo cáo cho anh: "Tiên sinh, bữa tối này Mạnh Dương thiếu gia chỉ ăn một chút cháo rồi đi ngủ, nhìn dáng vẻ cậu ấy có vẻ không thoải mái, tôi đã gọi bác sĩ đến xem, bác sĩ kiểm tra xong nói không có gì đáng ngại, nhưng nhất định phải nghỉ ngơi tốt, không thể mệt nhọc quá độ."

Lạc Tu nhíu mày, sau đó đi đến phòng Mạnh Dương.

Mạnh Dương đang ngủ đến mơ mơ màng màng, cảm giác được có người đi vào, lập tức mở mắt cảnh giác, nhìn thấy người tiến vào là Lạc Tu, cậu mới ngồi dậy, nhìn Lạc Tu nói: "Lạc thúc thúc, người đã trở về?"

Lạc Tu ngồi bên giường, nhìn sắc mặt Mạnh Dương không hỏi: "Cậu hôm nay ra ngoài làm gì?"

"Tôi...Tôi cùng bạn bè trò chuyện, sau đó liền trở lại, không có làm cái gì khác. Có thể là ở bên ngoài hóng gió, sau khi trở về, đột nhiên cảm thấy có chút không thoải mái, nhưng mà Nguyên thúc đã gọi bác sĩ đến kiểm tra cho tôi, bác sĩ nói nghỉ ngơi tốt là được." Mạnh Dương không muốn để cho Lạc Tu biết việc cậu đua xe, cậu vì kéo Tiêu Khắc lên xe mà tẩn hắn một trận, sau đó trên xe lại tập trung cao độ và chịu sự xóc nảy, cho nên sau khi trở về liền có chút khó chịu.

"Trước khi vết thương của cậu lành, đừng ra ngoài nữa." Lạc Tu theo quán tính dùng ngữ khí ra lệnh nói, anh biết Mạnh Dương hiện tại đang ở độ tuổi thích vui chơi cùng bạn bè, nhưng điều trị và tĩnh dưỡng sau chấn thương rất là quan trọng. Anh cảm thấy Mạnh Dương còn quá trẻ, cho nên sẽ không hiểu cũng không quan tâm, nếu để lại di chứng, về sau khẳng định sẽ hối hận, bản thân anh là người gây ra thương tích cho Mạnh Dương, có trách nhiệm lấy thái độ trưởng bối yêu cầu cậu nhất định phải ngoan ngoãn tĩnh dưỡng.

"Tôi đã biết." Mạnh Dương tỏ vẻ ngoan ngoãn nghe lời.

"Cậu ở đây tuyệt đối sẽ an toàn, sẽ không có người có thể tổn thương đến câu, nếu cậu không yên tâm, tôi sẽ để người canh giữ bên ngoài." Lúc Lạc Tu tiến vào, nhìn ra Mạnh Dương cho dù là trong giấc mơ, cũng duy trì tính cảnh giác cao độ, đây là biểu hiện không có cảm giác an toàn.

"Không cần, để Nguyên thúc khóa cửa lại là được rồi." Thật ra thời điểm Mạnh Dương ở dưới vách núi, đã quen với việc cho dù đang ngủ, cũng phải bảo trì cảnh giác.

Hai người cứ như vậy an tĩnh ngồi một lúc, Mạnh Dương ngồi dựa vào đầu giường, sắc mặt có vẻ tái nhợt ốm yếu mệt mỏi, lại một lần trái tim lạnh lẽo của Lạc Tu dâng lên cảm giác đồng cảm và thương tiếc. Anh nghĩ đứa nhỏ này cũng có chút đáng thương, mặc dù có người thân, nhưng đều là quỷ hút máu,hấp huyết quỷ, không có còn tốt hơn.

Mà Lạc Tu cũng là trong tình huống có rất nhiều người thân, cô độc sống nhiều năm như vậy, anh có thể hiểu được cảm giác của Mạnh Dương, vì thế liền nhịn không được đối với Mạnh Dương nhiều hơn vài phần thương tiếc.

"Cậu nghỉ ngơi thật tốt đi." Lạc Tu đứng dậy chuẩn bị rời đi.

"Lạc thúc thúc..." Mạnh Dương lại gọi Lạc Tu, sau đó là bộ dáng đang muốn nói lại thôi.

Lạc Tu nghi hoặc nhìn Mạnh Dương, chờ cậu tiếp tục nói.

"Tôi..." Mạnh Dương ngẩng đầu nhìn Lạc Tu nói: "Thời điểm ở nước ngoài trước đó, chú đã nói, vì báo đáp tôi cứu chú, chú có thể giúp tôi hoàn thành việc chú có thể làm."

"Cậu đã nghĩ kỹ muốn tôi làm vì cậu rồi sao?" Lạc Tu hỏi.

"Tôi hi vọng, chú có thể kết hôn cùng tôi." Mạnh Dương chăm chú nhìn Lạc Tu nói: "Chỉ cần thời gian ba năm, dùng ba năm thời gian hôn nhân để báo đáp tôi, chú đồng ý không?"

"Kết hôn?" Lạc Tu dùng ánh mắt ngoài ý muốn nhìn Mạnh Dương nói: "Hôn nhân không phải chuyện nhỏ, mặc kệ đối với tôi mà nói hay đối với cậu cũng như vậy. Tôi không thể đồng ý yêu cầu này của cậu, vẫn là đổi một yêu cầu khác đi, tôi có thể chia một nửa tài sản của tôi cho cậu."

"Một nửa tài sản của chú, đối với bất cứ ai mà nói, đều là mê hoặc trí mạng, nhưng đối với tôi thì không như vậy." Mạnh Dương cười rồi nói: "Tôi chỉ muốn ba năm cuộc sống hôn nhân, ba năm sau chúng ta liền ly hôn, ngoại trừ cái này tôi không có yêu cầu nào khác. Mặc dù đây là yêu cầu duy nhất của tôi, nhưng chú có thể đồng ý, cũng có thể không đồng ý, tôi sẽ không miễn cưỡng, cũng biết không miễn cưỡng được chú, cho nên sau này đều do chú quyết định."

"Cậu muốn dùng cách kết hôn cùng tôi để trả thù Lạc Thịnh?" Lạc Tu nhìn Mạnh Dương hỏi.

Mạnh dương suy nghĩ nói: "Đây quả thật là cách trả thù hắn tốt nhất tôi có thể nghĩ ra."

Mạnh Dương cảm thấy để Lạc Tu nghĩ rằng cậu vì muốn trả thù Lạc Thịnh, cho nên mới đưa ra yêu cầu ba năm hôn nhân, có lẽ Lạc Tu càng thêm dễ dàng đồng ý.

Cậu bởi vì yêu tha thiết người đàn ông này, mới ở dưới vách núi đợi anh mười lăm năm, nhưng hiện tại người đàn ông này vẫn chưa yêu cậu, cho nên cậu cho chính mình ba năm thời gian, để khiến cho người đàn ông này yêu cậu. Kiếp trước hơn một năm cậu và Lạc Tu ở bên nhau, cũng cảm giác được thật ra Lạc Tu cũng thích cậu, tình yêu có thể bồi dưỡng, nhưng cũng không thể cưỡng cầu, nếu trong thời gian ba năm, Lạc Tu vẫn không yêu cậu, cậu nguyện ý buông tay, dùng thân phận bạn bè bảo vệ anh.

"Như vậy đi, tôi suy tính một chút, cậu cũng nên suy nghĩ lại, chờ sau khi vết thương của cậu lành chúng ta lại thảo luận chuyện này." Lạc Tu nhìn Mạnh Dương một hồi rồi nói.

"Được." Mạnh Dương lập tức đồng ý.

Lạc Tu quay người rời khỏi phòng Mạnh Dương.

Mạnh Dương nằm xuống, nhắm mắt nhớ lại hồi ức kiếp trước cậu cùng Lạc Tu từng trải qua, lúc đầu cậu rất sợ Lạc Tu, không chỉ bởi vì diện mạo Lạc Tu bị hủy, mà còn bởi vì trên người Lạc Tu tỏa ra khí thế lạnh nhạt khiến người khác khó tiếp cận. Trải qua vài tháng ở chung, Mạnh Dương mới cảm nhận được một mặt ôn nhu của Lạc Tu, sau đó kìm lòng không được bị mị lực của anh hấp dẫn, và yêu anh.

Có vết xe đổ của Lạc Thịnh, Mạnh Dương đã không còn can đảm yêu một người, cho nên cậu luôn khắc chế chính mình, nhưng khi cậu cảm nhận được Lạc Tu cũng thích cậu, nhân sinh cậu lần đầu tiên cảm nhận được cảm giạc hạnh phúc vui sướиɠ. Tình yêu và hạnh phúc mà cậu không thể bắt đầu ở kiếp trước, một kiếp này, cậu nhất định sẽ cố gắng hết sức để viên mãn.

Sau khi Lạc Tu trở về phòng tắm rửa, nằm trên giường chuẩn bị ngủ, anh suy nghĩ đến lời nói của Mạnh Dương, sau đó trong đầu hiện lên gương mặt tinh xảo lại mang theo chút non nớt của Mạnh Dương. Mười chín tuổi mặc dù đã có thể kết hôn, nhưng so với anh, vẫn là quá nhỏ. Nhưng nếu cậu đã muốn trả thù Lạc Thịnh thì một cuộc hôn nhân hữu danh vô thực, cũng không phải là không thể, thời gian cũng chỉ ba năm mà thôi,dù sao anh từ trước đến nay đều không nợ ân tình của người khác.

Thời gian những ngày kế tiếp, Mạnh Dương rất nghiêm túc nghỉ ngơi dưỡng thương, đến cửa phòng hầu như đều không đi ra, Lục Vân Kính gọi điện thoại hẹn cậu ra ngoài, cậu cũng từ chối, bởi vì cậu muốn mau chóng dưỡng lành vết thương, sau đó mau chóng có được câu trả lời của Lạc Tu.

Lạc Tu khoảng thời gian này rất bận, cũng không phải mỗi ngày đều sẽ về nhà chính, cho nên Mạnh Dương cũng không phải mỗi ngày đều có thể nhìn thấy anh. Khi vết thương của Mạnh Dương đã không cần phải dán băng trị thương, liền không chờ đợi được nữa gọi điện cho Lạc Tu, nói vết thương của cậu đã lành.

Thật ra cho dù Lạc Tu không phải mỗi ngày đều về nhà, quản gia cũng sẽ báo cáo tình huống của Mạnh Dương cho anh, cho nên anh biết rõ Mạnh Dương chỉ là không cần dán băng trị thương trên trán, vết thương vẫn chưa hoàn toàn lành hẳn, Mạnh Dương chỉ là đang thúc giục hắn nhanh chóng trả lời mà thôi.

Bởi vì không có thời gian về nhà chính, cho nên Lạc Tu để Nguyên thúc sắp xếp tài xế đưa Mạnh Dương đến tổng bộ tập đoàn Lạc Thị.

Mạnh Dương sau khi đi vào văn phòng Lạc Tu, ngồi trên sô pha chờ đợi, Lạc Tu sau xử lý mấy phần văn kiện trong tay, mới đứng dậy ngồi đối diện Mạnh Dương.

Lạc Tu nhìn Mạnh Dương nói: "Ba năm hôn nhân và một nửa tài sản của tôi, cậu chỉ có thể chọn một. Nếu cậu chọn ba năm hôn nhân thì phải ký thỏa thuận trước hôn nhân, từ bỏ tài sản, có cần tôi cho cậu thời gian suy nghĩ lại không?"

"Không cần suy tính, tôi chọn ba năm hôn nhân." Mạnh Dương lập tức nói.

"Thật ra nếu cậu muốn trả thù Lạc Thịnh, ngài trừ việc kết hôn cùng tôi, vẫn còn biện pháp khác, như cầm tiền của tôi, dưới sự che chở của tôi, trải qua cuộc sống so với hắn càng hạnh phúc. Mặc dù hắn là con trai tôi, nhưng cậu là ân nhân cứu mạng tôi, với điều này, tôi sẽ không để hắn động đến cậu."

"Mặc kệ chú cho rằng tôi đưa ra ba năm hôn nhân là vì lý gì, lựa chọn của tôi sẽ không thay đổi." Mạnh Dương kiên định nói.

"Vậy thì..." Lạc Tu mở ra một phần văn kiện, đưa đến trước mặt Mạnh Dương nói: "Nếu cậu kiên trì với lựa chọn của mình, thì ký phần thỏa thuận hôn nhân này. Trong thời gian hôn nhân, tôi sẽ đảm nhận tất cả chi phí tiêu dùng và sinh hoạt của cậu, mỗi tháng sẽ cho cậu một khoản tiền tiêu vặt, sau ba năm, tất cả cái tài sản dưới danh nghĩa của cậu, đều thuộc về cậu."

Mạnh Dương nhìn thoáng qua số tiền tiêu vặt bên trong thỏa thuận hôn nhân, nhịn không được nhướn mày nói: "Lạc thúc thúc quả nhiên ra tay hào phóng."

"So với số tài sản cậu từ chối, chút tiền này căn bản không đáng nhắc đến."

"Mặc kệ cho dù chú nói như thế nào, tôi cũng sẽ không thay đổi chủ ý." Mạnh Dương lập tức ký thỏa thuận hôn nhân và cũng ấn dâu vân tây trên văn kiện điện tử.

Ký xong thỏa thuận trước hôn nhân, tiếp theo đương nhiên chính là đăng ký kết hôn.

..........................................

Ngày hôm sau, Mạnh Dương người lấy được giấy hôn thú, đã là nhân sĩ đã kết hôn, điều này làm cho cậu có một loại cảm giác không chân thật như đang mơ.

Mạnh Dương ngồi trong xe, nhìn giấy hôn thú trong tay mình ngẩn người một lúc, sau đó chậm chạp quay sang nhìn người đàn ông ngồi ở bên cạnh, nghĩ đến cậu vậy mà thật sự đã cùng người đàn ông này kết hôn, trở thành vợ chồng hợp pháp.

Lạc Tu cũng quay đầu nhìn thoáng qua Mạnh Dương, anh và vợ trước ly hôn đã hơn mười, bởi vì là hôn nhân thương mại, anh và vợ trước đều là tâm tình không tình nguyện, bị người trong nhà áp bức kết hôn, cuối cùng dưới tình huống chán ghét lẫn nhau ly hôn. Lạc Tu không ngờ rằng, sau khi ly hôn đã nhiều năm, anh sẽ cùng một đứa trẻ nhỏ hơn anh rất nhiều kết hôn. Mặc dù chỉ là ba năm hôn nhân hữu danh vô thực, nhưng cuộc sống hôn nhân thứ hai của anh cũng chính thức bắt đầu.

Sau khi Lạc Tu quay về công ty, Mạnh Dương gọi điện cho Lục Vân Kính, nói mình có chỗ ở mới, để cậu đến tham quan nhà mới.

Lục Vân Kính thật sự còn tưởng rằng Mạnh Dương đã mua nhà mới, tìm cậu đến thăm quan xem như thế nào. Khi biết Mạnh Dương đã kết hôn, mà còn là kết hôn với cha của Lạc Thịnh, ngay lúc đầu cậu còn tưởng Mạnh Dương đang nói giỡn, nhưng sau khi thấy giấy hôn thú của hai người, kinh ngạc đến cằm đều muốn rớt xuống.

Mạnh Dương hiện tại cần phải đem đồ đạt để ở nhà Lục Vân Kính dọn đến nhà chính Lạc gia ở núi Long Lĩnh, Lạc Tu đã chính miệng nói với cậu, với tư cách là bạn đời hợp pháp của cậu, trong thời gian ba năm, cậu cũng là chủ nhân của núi Long Lĩnh.

Mạnh Dương cùng Lục Vân Kính đã ngồi xe lên núi, mà trùng hợp chính là hôm nay Lạc Thịnh mời những người bạn của hắn còn có Vu Quân Thần đến chơi, hắn cố ý dẫn những người này đến đây để làm nhục cậu.