Chương 37: Luyện chế Hỗn Nguyên Linh Dịch



***

Vài ngày sau

Mộng Phạn cũng đã quen với việc trong nhà xuất hiện thêm một nam nhân. Dù sao trước đây nàng sống một mình cũng rất buồn chán, Khương Thần đến sống cùng mặc dù nghe có vẻ bất tiện, nhưng trên thực tế, hắn ngoại trừ buổi sáng chăm sóc vườn cây cũng chỉ đi ra ngoài một lát. Thời gian còn lại đều ở trong phòng, hai người tuy chung trọ nhưng cũng ít khi giáp mặt nhau.

Khương Thần mấy ngày hôm nay đều ở trong phòng nghiên cứu một chút phàm dược có khả năng thay thế linh dược luyện ra một chút linh dịch hỗ trợ tu luyện hay không. Hiện tại hắn không thể tìm được một chiếc đan lô để có khả năng luyện chế đan dược, bất đắc dĩ mới phải tìm cách luyện chế dược dịch. Mặc dù là thiên tài luyện đan của Thánh tộc đấy, nhưng nếu như từ những gốc thảo dược không chút Hỗn Nguyên Chi Khí này, hắn cũng không thể luyện chế ra được thứ gì.

Mấy ngày này khổ cực, hắn đã phải thử đi thử lại rất nhiều lần mới có thể từ một gốc linh dược cộng thêm một số bán linh dược phụ trợ luyện chế ra được một loại dược dịch.

“Cuối cùng cũng có thể luyện chế ra được a, lúc trước cứ nghĩ rằng ngươi là kê cân đây.”

Khương Thần khẽ lau mồ hôi trên trán, trên tay là một chiếc bình nhỏ cỡ hai ngón tay màu xanh nhạt có thể nhìn thấy bên trong chứa một loại dịch thể màu xanh lam. Thứ này hắn đặt tên là Hỗn Nguyên Linh Dịch, lúc trước tại Thánh tộc, khi là một tên tam phẩm luyện đan sư, Khương Thần trong quá trình nghiên cứu tam phẩm Hỗn Nguyên Tố Thể Đan đã vô tình luyện chế ra loại dược dịch này. Loại dược dịch này bên trong ẩn chứa một lượng khá lớn Hỗn Nguyên Chi Khí. Tuy nhiên, đối với nồng độ Hỗn Nguyên Chi Khí tại Thánh Giới lúc bấy giờ, loại dược dịch này quả thật giống như trong miệng hắn vừa nói, chính là kê cân. Ăn vào thì không có tác dụng, bỏ đi thì lại thấy tiếc. Nhưng hiện tại, trong hoàn cảnh Hỗn Nguyên Chi Khí trên Lam Hải tinh này quá mức mỏng manh, loại dược dịch này đối với Khương Thần lại chính là đại bảo bối.

Hắn đem một giọt Hỗn Nguyên Linh Dịch nhỏ vào trong một bình nước lớn, dự định sẽ dùng bình nước này để tưới cho những gốc bán linh dược đang nuôi dưỡng. Loại dược dịch này hòa vào nước, khiến cho bình nước trong suốt xuất hiện một chút màu lam nhạt. Nếu như không để ý kĩ sẽ không thể nhìn ra được.

“Hi vọng có thể kiếm được một chiếc đan lô vừa tay a. Nếu như có thể luyện chế ra Bồi Nguyên Đan, tu luyện cũng sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.” Khương Thần khẽ lẩm nhẩm. Để từ linh dược chuyển hóa ra dược dịch, từ đó cô đọng thành đan, cần một loại nhiệt độ hỏa diễm cực cao, kim loại trên Lam Hải tinh này thực sự không thể chịu nổi nhiệt độ đó. Hắn cũng không muốn trong quá trình luyện chế đan dược, đan lô bị tan chảy thành nước thép.

Tay cầm theo một ca nước cỡ lớn đã hòa loãng Hỗn Nguyên Linh Dịch, vừa bước xuống tầng một, hắn đã thấy Mộng Phạn đang cặm cụi lau dọn nhà cửa, khuôn mặt hắn hiện lên vẻ ngoài ý muốn. Chiếu theo nàng phân công thì hôm nay là ngày hắn phải lau dọn, không nghĩ tới nàng lại chủ động lau dọn hộ hắn. Cũng không biết trong đầu nàng đang đánh chủ ý gì.

“Đồ lười biếng, ngươi xem mặt trời đã lên cao rồi mới ngủ dậy, mọi khi ta thấy ngươi dậy rất sớm a.” Mộng Phạn thấy Khương Thần đi xuống, liền bĩu môi, giọng nói có chút mỉa mai.

Khương Thần không đáp, cầm ca nước đi ra góc vườn của mình, cẩn thận tưới cho những gốc bán linh dược. Nếu như có loại Hỗn Nguyên Linh Dịch này hỗ trợ, hắn có lòng tin những gốc bán linh dược kia sẽ sớm ngày thành thục, trở thành linh dược.

Mộng Phạn thấy Khương Thần không thèm để ý mình, liền phùng má, hai tay chống nạnh khẽ lẩm bẩm: “Nếu không phải có chuyện cần ngươi hỗ trợ, ta mới lười giúp ngươi làm việc nhà đây này. Tối ngày chỉ thấy chăm chăm mấy gốc cây.”

Khương Thần sau khi tưới cây xong, liền đi vào nhà, thản nhiên ngồi trên ghế sofa, mắt nhìn Mộng Phạn có chút tức cười. Bộ dáng của nàng hiện tại giống như tiểu tức phụ làm việc nhà trong khi thấy chồng mình ngồi chơi.

“Ngươi còn ngồi đó, ngày hôm nay chẳng phải là ngày lau dọn của ngươi sao?” Mộng Phạn nhìn khuôn mặt trêu tức của Khương Thần, hai mắt liền trợn lên. Tên nam nhân này quả thật rất giỏi trêu tức người.

“Chẳng phải ngươi vừa mới nói có việc cần ta hỗ trợ sao? Hiện tại nếu như ta động tay vào làm, ngươi cũng đừng mơ ta sẽ hỗ trợ ngươi.” Khương Thần một tay nhâm nhi tách trà, giọng nói mang theo trêu tức. Hắn lúc nãy trong lúc tưới cây, cũng đã nghe thấy Mộng Phạn lẩm nhẩm, vì vậy hiện tại mới có thể thảnh thơi, một bộ đại lão gia ngồi trên ghế.

“Ngươi…ngươi làm sao biết.” Mộng Phạn khuôn mặt có chút đỏ, nàng còn đang không biết nên mở miệng nhờ hắn giúp đỡ như thế nào đâu, liền bị hắn một câu nói toẹt ra.

Chẳng là buổi tối, lớp cấp ba của nàng hẹn nhau họp lớp, mấy vị tỷ muội bằng hữu của nàng hiện tại đều có bạn trai, nàng lúc trước tiếng là một trong tam đại mỹ nữ của lớp, hiện tại vẫn là cẩu độc thân, nếu như một mình đến họp lớp, chắc chắn sẽ bị chê cười. Nàng cũng không quen biết bằng hữu là nam, vì vậy bất đắc dĩ mới phải nhờ đến Khương Thần.

Khương Thần sau khi nghe xong, cảm thấy có chút buồn cười. Giả làm bạn trai này hắn cũng không phải chưa từng làm. Lúc trước Lâm Thải Hân mỗi lần đi gặp bằng hữu đều dẫn theo hắn hòng trêu tức Trương Lôi, vì vậy đối với loại tình thế này, hắn cũng có chút quen thuộc.

“Chỉ là loại hành động này sẽ làm tổn thất danh dự của ta a…ngươi xem nếu có thể dọn dẹp nhà trong một tháng, ta sẽ suy nghĩ lại.” Khương Thần vuốt vuốt cằm, bình thường vốn lạnh lùng, lãnh đạm, hôm nay bởi vì luyện chế được Hỗn Nguyên Linh Dịch, tâm trạng có chút vui, vì vậy muốn trêu đùa Mộng Phạn một chút.

Mộng Phạn nghe vậy, một tay chống hông, một tay chỉ Khương Thần, hai má phùng lên, tức giận không nói nên lời. Nàng nếu như nhìn xem cũng là một đại mỹ nữ, khuôn mặt khả ái, đáng yêu, thân hình cũng rất cân đối, chỗ cần nảy nở đều nảy nở, chỗ cần nhỏ cũng rất nhỏ. Học đại học cũng không ít nam sinh theo đuổi, hiện tại muốn nhờ Khương Thần giả làm bạn trai, hắn còn nói hắn tổn thất danh dự. Nàng mới tổn thất danh dự có được không.

“Sao? Không đồng ý? Vậy quên đi.” Khương Thần nhếch mép cười, đoạn đứng dậy chuẩn bị trở lại phòng. Mấy ngày hôm nay liên tục thử nghiệm luyện chế dược dịch, hắn cảm giác tinh thần có chút mỏi mệt. Dĩ vãng, loại công việc luyện chế đan dược này tiêu tốn linh hồn lực rất lớn, vì thế, hắn cảm thấy uể oải cũng phải. Dù sao hiện tại tình thế của hắn giống như hổ lạc đồng bằng, phượng hoàng sa lầy, luyện chế một chút cấp thấp dược dịch cũng tiêu tốn quá nhiều năng lượng.

“Một tháng thì một tháng, nhưng ngươi cũng phải chỉn chu một chút, chẳng lẽ ngươi định để bộ dạng như vậy đi cùng ta?” Mộng Phạn cuối cùng, cũng không nhịn được đồng ý điều kiện.

“Bộ dạng ta làm sao?” Khương Thần cười nhạt nói. Hắn ngược lại càng thích bộ dạng lúc này của mình hơn. Bộ dạng này cũng để nhắc nhở hắn không nên quên đi thân phận của mình. Hắn không phải phàm nhân.

“Ngươi…” Mộng Phạn nhìn bộ dáng như cười mà không phải cười của Khương Thần, khuôn mặt nghẹn đỏ, cuối cùng mặc kệ Khương Thần muốn làm gì thì làm. Chỉ hi vọng đến lúc đó đừng làm nàng mất mặt là được.



Khương Thần trở lại phòng, ngồi xếp bằng trên giường, trước mặt hắn lơ lửng một giọt Hỗn Nguyên Linh Dịch, từ giọt Hỗn Nguyên Linh Dịch này, có thể nhìn thấy một dòng khí lưu màu xanh lam không ngừng chảy vào thể nội Khương Thần, đồng thời giọt linh dịch kia màu cũng nhạt dần.

“Đã lâu rồi chưa có cảm giác này a.” Khương Thần sau khi hấp thu hết một giọt Hỗn Nguyên Linh Dịch liền mỉm cười lẩm nhẩm. Trong quá khứ, tại Lam Hải tinh này, hắn cũng chưa từng hấp thụ một lượng Hỗn Nguyên Chi Khí lớn như vậy. Tuy nhiên, một giọt Hỗn Nguyên Linh Dịch này cũng không khiến cho cảnh giới hắn tinh tiến thêm bao nhiêu. Đối với khí huyết tộc nhân cổ tộc, lượng Hỗn Nguyên Chi Khí cần tẩm bổ khí huyết sẽ lớn hơn tu sĩ bình thường rất nhiều lần. Đó cũng là lí do tộc nhân các cổ tộc có thể vượt cấp chiến đấu. Theo như tính toán, để có thể đạt tới Nguyên Khí Cảnh trung kì, có lẽ cần không chỉ một lọ Hỗn Nguyên Linh Dịch. Lúc này hắn mới cảm thấy tiếc quãng thời gian phung phí trên Mê Thất đảo. Lượng Hỗn Nguyên Chi Khí trên Mê Thất đảo mặc dù mỏng manh, nhưng hấp thu lại dễ dàng hơn tại đất liền rất nhiều. Hắn chỉ dựa vào một gốc linh dược cùng nửa năm hấp thu Hỗn Nguyên Chi Khí có thể đạt tới Nguyên Khí Cảnh sơ kì, hiện tại về tới đất liền, mặc dù có Hỗn Nguyên Linh Dịch phụ trợ, hắn cũng không dám chắc có thể đạt tới tốc độ tu luyện như tại Mê Thất đảo hay không nữa. Dù sao dược thảo có thể kiếm được rất nhiều, nhưng từ đó có thể tìm tới một số gốc bán linh dược cũng không hề dễ dàng. Chính vì thế, hắn mới không vội dùng những gốc bán linh dược đang trồng trong vườn.

“Chung quy sau này vẫn phải quay lại Mê Thất đảo một lần a.” Khương Thần khẽ lẩm nhẩm toan tính: “Chiêm Tinh tộc nha, hi vọng các ngươi có thể để lại cho ta một chút bất ngờ, nếu không cũng thật sự mất mặt một đại chủng tộc.”

Buổi tối hôm đó

Khương Thần sau khi đả tọa xong, đã nghe thấy tiếng Mộng Phạn thúc giục dưới tầng.

“Khương Thần, ngươi có nhớ trưa nay đã giao kèo thế nào không?” Mộng Phạn lúc này đã chuẩn bị y phục tươm tất. Áo thun trắng bên ngoài khoác một chiếc áo khoác mỏng, váy ngắn ngang đùi lộ ra đôi chân trắng không tì vết. Mái tóc lúc này cũng đã được buộc lại gọn gàng, tóc mái rẽ sang hai bên kết hợp với khuôn mặt non nớt khả ái khiến cho nàng càng thêm thanh thuần tươi trẻ.

Khương Thần từ trên tầng hai, không mặn không nhạt đáp:

“Làm sao quên được, chẳng phải ngươi sẽ phải lau dọn nhà một tháng sao.”

“Ngươi chỉ nhớ được vậy thôi sao?” Mộng Phạn khuôn mặt nghẹn đỏ, có cảm giác muốn đâm đầu xuống đất. Khương Thần này bình thường liền một bộ lạnh lùng hờ hững, không hiểu sao hôm nay lại có tâm trạng đùa giỡn nàng, câu nào câu nấy đề khiến nàng tức nghẹn.

“Chẳng phải liền là đi gặp bằng hữu cũ sao, không quan trọng một chuyện.” Khương Thần hờ hững đáp, lúc này mới chậm rãi đi xuống.

Nhìn thấy bộ dáng lười biếng, không quan trọng một chuyện của hắn, Mộng Phạn trừng mắt, cố gắng nén giận bằng cách hít một hơi thật sâu, nàng nói:

“Ngươi không thể mặc một chút đồ tử tế được a.”

“Ta đã rất tử tế, ngươi xem.”

Khương Thần nhìn nàng càng muốn trêu tức, hiện tại hắn thấy vị Mộng Phạn này càng ngày càng giống một quả ớt nhỏ. Hắn hiện tại đã cố gắng ăn diện hết mức có thể được chưa? Măng tô mới mua, đầu tóc cũng được chải gọn gàng buộc lại sau lưng. Đối với Khương Thần, như thế này chính là vô cùng gọn gàng.

“Hừ, nói chuyện với ngươi sớm có ngày tức chết.” Mộng Phạn khẽ lẩm nhẩm, nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay, sau đó vội vội vàng vàng nói: “Đi thôi, nếu không chúng ta sẽ bị muộn.”

Đoạn mặc kệ Khương Thần có đuổi hay không, nàng mau chóng rảo bước ra ngoài.