Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Vừa Thành Tiên Thần, Con Cháu Cầu Ta Đăng Cơ

Chương 28: Ngày Càng Rối Loạn, Không Thể Chờ Thêm

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đêm khuya, Kinh Thành ngoại trừ hoàng cung, toàn thành tối tăm.

Trên một tòa lầu các có lần lượt từng bóng người đứng thẳng, giống như quỷ mị, vạt áo tung bay theo gió, liếc mắt quét tới, nói ít cũng có hơn trăm người.

Bọn hắn đột nhiên tan biến ở trên mái hiên, một đêm này, các ngõ ngách trên toàn thành vang lên tiếng la khóc, tiếng thét chói tai, làm cho cả Kinh Thành lâm vào trong lo lắng.

Trong vòng một đêm, chết một trăm tám mươi sáu người, tất cả đều là người trong phủ đệ đại thần, có công tử, tiểu thư, cũng có người làm.

Trời còn chưa sáng, toàn thành bắt đầu lùng bắt hung phạm.

Khương Trường Sinh đang ở trong Long Khởi quan nghe được thành trong vang lên từng tiếng kêu chói tai, nhưng hắn cũng không có tò mò đi tham gia náo nhiệt.

Chuyện dưới núi không có quan hệ gì với hắn, nếu có người dám lên núi gây rối, nhất định để cho hắn có đi không về.

Cuộc sống như vậy kéo dài ba ngày, Kinh Thành huyên náo để dư luận xôn xao, người người cảm thấy bất an.

Trong quan phủ Kinh Thành, Trần Lễ nhìn thi thể trên công đường, chau mày.

Một tiểu lại bên cạnh thấp giọng nói:

- Đại nhân, Ma Môn hành tung quỷ bí, việc này đã không phải phủ nha chúng ta có thể nhúng tay, người mạnh nhất của chúng ta cũng mới là Nhất lưu cao thủ, cần thỉnh động Bạch Y vệ.

Trần Lễ thở dài nói:

- Bản quan không biết thỉnh ư? Bạch Y vệ từ chối bản quan thỉnh cầu.

Tiểu lại động dung, tức giận nói:

- Có ý tứ gì? Bây giờ nội thành thương vong bao nhiêu người, bệ hạ không có mặt, Bạch Y vệ không chịu động, bọn hắn cũng là cầm bổng lộc, lẽ nào lại như vậy.

Trần Lễ không cắt đứt lời tiểu lại, hắn cũng hết sức phẫn nộ, nhưng trước mắt không phải thời điểm nên phẫn nộ, hắn phải nghĩ biện pháp ngăn chặn Ma Môn hành động.

Một bộ khoái bên cạnh mở miệng nói:



- Đại nhân, căn cứ người gõ mõ cầm canh nhìn thấy, Ma Môn chí ít có hơn trăm người, nhiều người như vậy cũng không có bị truy xét ra một người, chỉ sợ sau lưng bọn họ...

Trần Lễ trừng mắt liếc hắn một cái, tức giận nói:

- Bản quan không biết?

Bộ khoái yên lặng.

Trần Lễ tiếp tục đau đầu, cục diện ngay trước mắt đã vượt qua khống chế, nếu hắn chỉ mở một con mắt nhắm một con mắt, chờ hoàng đế về kinh, người bị hỏi tội đầu tiên chính là hắn, dù sao chức trách của hắn chính là thủ hộ an nguy bách tính, cá nhân.

- Quá làm càn...

Trần Lễ hít sâu một hơi, đứng dậy.

Tiểu lại vội vàng hỏi:

- Đại nhân muốn đi đâu?

Trần Lễ phất tay áo, nói:

- Nếu Nhất lưu cao thủ không đối phó được cục diện dưới mắt, vậy bản quan đi thỉnh cao thủ tuyệt đỉnh.

Tiểu lại và bộ khoái liếc nhau, đều là cười khổ.

Vị đại nhân này chỗ nào đều tốt, chính là quá mức cương trực công chính.

Thiên hạ cũng không phải không phải đen tức trắng.

...

Màn đêm, Kinh Thành lâm vào trong yên tĩnh.

Lần lượt từng bóng người nhảy vọt tốc độ cao trên mái hiên, những người này thân mặc hắc y, mặt mang khăn đen, chỉ lộ ra con mắt, từng người tay cầm đao kiếm lợi khí, người nhẹ như yến, phía sau bọn hắn có một người mặt áo trắng đang rút kiếm truy đuổi.

Người mặc áo trắng mang theo mặt nạ cười quỷ dị, hai tay cầm kiếm, nhìn dáng người, hẳn là một nữ tử, tốc độ cực nhanh, như kinh hồng lao đi, nàng cấp tốc đuổi kịp một người mặc hắc y, huy kiếm chém đi.



Người mặc hắc y kia nhảy qua bên cạnh, tránh thoát một kiếm này, nhưng mắt cá chân hắn bị người áo trắng bắt lấy, dùng sức kéo trở về.

Phốc lần!

Dưới đêm trăng, âm thanh lưỡi kiếm xuyên thấu máu thịt rất khϊếp người, mũi tên máu gieo vào trên mái hiên, rơi vào trên đường phố.

Mấy người áo đen phía trước dồn dập dừng lại, cấp tốc bao vây người áo trắng.

Một người mặc hắc y cầm đầu tay cầm đại đao, thân thể to con giống như thiết tháp, mười phần bá khí, hắn nhìn chằm chằm người áo trắng, lạnh lùng nói:

- Bạch Y vệ thật muốn nhúng tay vào việc này?

Người áo trắng hừ lạnh nói:

- Đại Cảnh bạch y, hộ quốc hộ dân.

Nam tử to con trầm giọng nói:

- Chủ nhân nhà ngươi không có nói cho người đừng đi ra ngoài trong mấy đêm gần đây à?

Người áo trắng không lại trả lời, đột nhiên lao thẳng đến nam tử to con, người mặc hắc y xung quanh lập tức ra tay, thân hình người áo trắng như quỷ mị, bộ pháp huyền diệu, tựa như phân ra mấy phân thân, tránh thoát đao kiếm bốn phương tám hướng bổ tới, thân thể nàng xoay tròn, một kiếm đâm về phía nam tử to con.

Ánh mắt nam tử to con trong nháy mắt trở nên hung ác, một tay nâng lên đại đao, chân khí bùng nổ, như khí diễm nổ tung, đẩy lui người áo trắng đang lao tới.

- Hừ, cao thủ tuyệt đỉnh, trách không được dám đơn độc quấy đυ.c nước, đã như vậy, vậy liền gϊếŧ chết ngươi.

Nam tử to con đằng đằng sát khí nói, đề đao lao thẳng đến người áo trắng.

Một bên khác.

Trước cổng chính Hoàng cung.

Trần Lễ được bốn vị bộ khoái hộ tống bước nhanh tới đây, nhưng hắn bị cấm vệ trong hoàng cung ngăn lại.
« Chương TrướcChương Tiếp »