Chương 198: Kết hôn 1

Đêm hôm ấy Trình Kiệt ôm Tiêu Dật về nhà của cậu, lại ôm người ta vào trong phòng tắm tắm rửa, nhưng mà phòng tắm của Tiêu Dật không có bồn tắm cho nên hiện tại người nào đó liền lười biếng đứng dựa vào Trình Kiệt, cả người mềm nhũn khiến cho hắn cũng phải nóng bừng bừng. Trình Kiệt vuốt ve cánh mông của Tiêu Dật, thỉnh thoảng lại dùng lực một chút bóp mạnh, khi ấy hồ ly nhỏ nào đó sẽ hừ hừ mà thở dốc, Trình Kiệt cúi xuống hôn vào trán của Tiêu Dật:

“Tiểu Dật, còn một tuần nữa thôi thì em chính thức là người nhà họ Trình rồi”

Tiêu Dật trong lòng cũng không ngừng kích động, tính đến bây giờ thì cậu và Trình Kiệt đã ở bên nhau một thời gian rồi, tuy rằng sống chung cùng với nhau nhưng vẫn chưa thể có một cái danh phận chính thức gì, từ trước đến nay Tiêu Dật cũng không có quan tâm đến vấn đề này cho lắm nhưng mà hiện tại lại chẳng hiểu sao rất để tâm, có lẽ nghe thấy ba từ người họ Trình kia thật sự là rất mãn nguyện.

Trình Kiệt lau khô người cho Tiêu Dật, mang áo choàng tắm bọc lại cẩn thận vào người cho cậu, Tiêu Dật tiếp theo liền được đặt lên giường, lại được người ta phục vụ tận tình, cuối cùng được người ta ôm vào trong lòng, Tiêu Dật vẽ loạn trước ngực của Trình Kiệt thủ thỉ tâm tình:

“Trình Kiệt, ngày mai lại trở về à?”

Trình Kiệt thật sự là rất muốn ở đây nhưng lại ngại ba Tiêu, lần này hắn tới cũng là không có ý định để cho ba Tiêu biết. Ba Tiêu là một người rất truyền thông nếu như không muốn nói là một người cổ hủ, ba Tiêu nói rằng từ giờ cho đến khi hôn lễ được diễn ra thì hắn không được gặp mặt Tiêu Dật nếu không cuộc sống hôn nhân sau này sẽ không được thuận lợi. Không phải là Trình Kiệt không quan tâm đến cuộc sống hôn nhân sau này mà là hắn tin tưởng hắn có thể cho Tiêu Dật một cuộc sống hạnh phúc.



Một tuần sau đó tại Thiên Tân

Ngày hôm nay là một ngày đặc biệt, đặc biệt đối với Tiêu Dật, với ba mẹ Tiêu, thậm chí là với toàn bộ cái thôn nhỏ này, từ trước đến nay không phải là không có nhà nào tổ chức tiệc cưới linh đình như thế mà cái đặc biệt ở đây chính con trai nhà họ Tiêu lại đi lấy chồng.

Tiệc cưới được tổ chức tại nhà của Tiêu Dật, khoảng sân của nhà Tiêu Dật rất rộng lớn, hàng xóm láng giềng đến góp vui, bọn họ hôm nay làm trăm mâm tiệc, đồ ăn đều là những món ngon cùng lạ miệng do đầu bếp được Trình Kiệt gọi từ Bắc Kinh xuống Thiên Tân.

Ngày Tiêu Dật kết hôn lần thứ hai, là ngày mà hàng xóm láng giềng phải trầm trồ bởi vì đồ cưới đưa tới đều vô cùng đắt đỏ, nhìn tới trong phòng khách của nhà họ Tiêu đều chất đống những món đồ cao cấp, có mấy mâm lễ được phủ vải đỏ loáng thoáng còn nhìn thấy được vài thỏi vàng bên dưới, người xung quanh trong lòng lại nghĩ có nhiều đồ cưới thế này cho dù có cho con trai mình đi lấy con trai cũng chấp nhận.

Sáu nhân viên trong tiệm cà phê của Tiêu Dật cùng với thư ký Tiểu Khiết đến nhà cậu từ ngày hôm qua, bảy người này lát nữa chính là sẽ phụ trách làm khó Trình Kiệt, phụ trách moi tiền từ túi của hắn, phải biết Trình tổng giám đốc lớn ngoài việc lúc nào cũng luôn cảm thấy thiếu tình yêu của Tiêu Dật ra thì tiền bạc đối với hắn không là vấn đề gì cả.

Hôm nay Tiêu Dật mặc hỉ phục đỏ thẫm thêu hoa văn tinh xảo bằng chỉ vàng, bảy cô gái đứng ở trong lòng đều là hủ nữ, mỗi lần nhìn thấy Tiêu Dật một bộ dạng đáng yêu như vậy chỉ hận không thể bao bọc cưng chiều càng nhiều hơn. Tiêu Kỷ Mặc ngồi ở trên đùi của Tiêu Dật, hôm nay Tiêu Kỷ Mặc cũng được mặc một bộ vest có đeo nơ trước cổ nhìn vô cùng dễ thương:

“Ba, ba Trình Kiệt mấy giờ sẽ tới?”

Tiêu Dật ôm Tiêu Kỷ Mặc vào trong lòng đáp:

“Sắp tới rồi”

Trình Kiệt thật ra đã tới rồi, chỉ là còn mười phút nữa mới tới giờ lành cho nên lúc này vẫn phải đợi ở đầu ngõ, vừa mới rồi hắn nhắn tin nói rằng không thể chờ được nữa, muốn cậu gửi hình của mình khi mặc hỷ phục cho hắn xem. Hỷ phục này là do Trình Kiệt tự mình chọn, là hàng thiết kế chỉ có duy nhất một chiếc, hắn dựa vào dáng người của Tiêu Dật để đưa ra yêu cầu với nhà thiết kế, gần nửa tháng đó hắn đã vô cùng dụng tâm cùng nhà thiết kế trao đổi để hoàn thành mới có thể gửi tới bộ hỷ phục này cho Tiêu Dật.

Tiểu Khiết hôm nay nằm trong đội ngũ đưa “dâu” cho nên hôm nay cũng mặc trên người một bộ áo truyền thống màu hồng, cô ấy đang đứng ở chỗ ban công lấp ló nhìn ra ngoài:

“Tiêu Dật, tôi nhìn thấy Trình tổng, để tôi xem nào, một, hai, ba, bốn, năm… có bảy chiếc xe lamborghini nhìn rất oách”

Mấy cô gái còn lại ở trong phòng cũng nhao nhao tới chay ra xem, ngay cả Tiêu Kỷ Mặc cũng nhảy xuống khỏi đùi của Tiêu Dật chạy ra ngoài xem thử:

“Thật sự nha, thật là ngưỡng mộ ông chủ mà”

Tiêu Dật vẫn ngồi ở trên giường không có ra ngoài xem, khóe miệng cong cong tủm tỉm cười, cho dù cậu yêu đàn ông thì có sao chẳng phải vẫn có người nói ngưỡng mộ cậu đấy hay sao. Đúng lúc này điện thoại của Tiêu Dật lại truyền tới một tin nhắn, vừa đọc được tin nhắn kia nụ cười lại xinh đẹp giống như đóa hoa nở rộ, là Trình Kiệt nhắn cho cậu.

[Anh đến đây]

Tiệc cưới vẫn diễn ra, hàng xóm láng giềng vẫn ở dưới sân ăn uống linh đình, đoàn người nhà Trình Kiệt tiến vào, đi đầu là Trình Kiệt một thân hỷ phục tương tự với hỷ phục của Tiêu Dật, đi bên cạnh hắn là bà nội Trình, phía sau hắn là một số bạn bè thân thiết như Tống Ngộ Phàm, Vincent, sau nữa còn có cả một số ít người nhà họ Trình, nói chung già trẻ lớn bé đều có đủ, nhìn vô cùng có khí thế.

Người ở cái thôn nhỏ này có người đã từng nhìn thấy Trình Kiệt cũng có người chưa nhìn thấy hắn, hiện tại bọn họ cũng phải dừng lại động tác ăn uống để ngước lên nhìn, lại thật là không nghĩ tới người có diện mạo xuất sắc như vậy sẽ thích đàn ông, vẫn là số của con trai nhà họ Tiêu thật tốt, vừa lấy được nhà giàu lại đẹp trai tài giỏi, nếu như con trai họ tìm được người như vậy chỉ sợ bọn họ cũng sẽ gật đầu đồng ý luôn ấy chứ, dù sao thì trong lòng nhóm người đến dự tiệc vẫn ôm tiếc nuối cùng ghen tị.

Ba mẹ Tiêu ra ngoài đón người, sắc mặt của hai bên đều mỉm cười niềm nở, nói gì thì nói hôm nay cũng là ngày vui của đôi bên cho nên cũng muốn vì con trai mà mỉm cười. Trình Kiệt và trưởng bối nhà họ Trình ngồi ở dưới nhà nói chuyện được một lúc, Trình Kiệt cuối cùng vẫn là nhịn không được nhanh chóng đứng dậy xin phép đi lên phòng cùng với mấy người bạn thân được chọn là phù rể, phòng Tiêu Dật ở đâu hắn đã sớm nắm rõ như trong lòng bàn tay rồi, vốn tưởng là ngay lập tức có thể nhìn thấy người yêu nhưng cuối cùng lại bị bảy cô gái mặc váy áo truyền thống đủ màu chặn lại.

Tiểu Khiết tinh quái đưa bàn tay về phía trước:

“Trình tổng, lì xì của chúng em đâu?”

Trình Kiệt vô cùng hào phóng nhanh chóng lấy ra bảy phong bao lì xì dày cộp phân phát cho một người một cái, mọi người không cần dùng mắt trực tiếp kiểm tra vẫn có thể thông qua cảm nhận của những ngón tay đoán được phần nào giá trị của nó. Trình tổng nôn nóng muốn được gặp vợ, có điều vợ lại không chịu bước ra, đến cuối cùng loay hoay một hồi hắn vẫn bị mấy cô gái này làm khó chặn ngoài cửa.

Khổng Tinh Tinh là người làm khó Trình Kiệt trước:

“Trình tổng. sau này nếu như ông chủ nhà chúng em gả cho anh rồi lại bị chịu uất ức thì thế nào?”

Trình Kiệt nhanh chóng đáp:

“Tôi sẽ không để em ấy chịu bất cứ uất ức nào”

Tiêu Dật ở trong phòng mỉm cười, cậu nghe thấy hết những lời nói này rồi. Khổng Tinh Tinh vẫn chưa chịu để cho Trình Kiệt dễ dàng:

“Nhưng lỡ như ông chủ nhà chúng em vẫn bị chịu uất ức thì sao, đến khi ấy anh sẽ đánh ông chủ nhà chúng em hay không?”

Trình Kiệt trầm giọng, hắn từ trước đến nay chưa bao giờ đánh hồ ly nhỏ nhà mình cả:

“Làm gì có, ngược lại tôi sẽ đứng để cho em ấy đánh, đánh đến khi nào em ấy không còn uất ức mới thôi”

Khổng Tinh Tinh cười cười, đến lượt Trương Hinh Nhi hỏi:

“Trình tổng, nếu như sau này anh đột nhiên thích một người khác, vậy thì ông chủ nhà em anh sẽ tính sao?”

Trình Kiệt nhíu mày:

“Đương nhiên tôi sẽ không thích người khác ngoài em ấy”

Trương Hinh Nhi lắc đầu:

“Không thể nói trước đâu, nếu như sau này anh đột nhiên lại thích người khác thì sao chứ?”

Trình Kiệt ngưng một lát mới trả lời:

“Trong mắt tôi chỉ toàn là em ấy thôi làm gì còn thời gian mà để ý đến người khác”

Tôn Ân là người thứ ba hỏi:

“Trình tổng, em hỏi anh nếu như sau này ông chủ em đột nhiên nóng giận vô cớ quát mắng anh thì anh sẽ như thế nào, có hay không sẽ quát mắng lại anh ấy?”

Trình Kiệt thản nhiên đáp:

“Không cần biết lý do tại sao em ấy nóng giận, trước tiên vẫn là nhận lỗi với em ấy bởi vì đã làm cho em ấy không vui”

Âu Mỹ Lệ hỏi tiếp:

“Nghe nói Trình tổng là người rất cuồng công việc, nếu như ông chủ nhà chúng em gả cho anh rồi anh có hay không sẽ vì công việc mà đôi lúc lạnh nhạt, không để ý đến anh ấy?”

Trình Kiệt nhanh chóng vượt qua câu hỏi này bằng câu nói:

“Em ấy đứng thứ nhất trong trái tim tôi, thứ hai không có, thứ ba càng không, thứ tư, thứ năm hay là thứ n gì đó vĩnh viễn cũng sẽ không xuất hiện”

Lại Tiếu Tiếu nhanh chóng hỏi:

“Trình tổng, nãy giờ mọi người cũng làm khó anh nhiều rồi, em chỉ hỏi anh một câu đơn giản thôi, chính là anh phải trả lời thật nhanh, nói cho em biết số đo ba vòng của ông chủ, chỗ nhạy cảm, nơi dễ bị kí©h thí©ɧ nhất, ông chủ có phải người ham muốn mãnh liệt hay không, khi hai người cùng nhau ở chung thì anh là người chủ động nhiều hơn hay anh ấy là người chủ động muốn nhiều hơn? Còn giọng điệu khi ấy sẽ thế nào, lúc làm sẽ nhắm mắt hay mở mắt? Anh thích chạm vào chỗ nào nhất trên cơ thể ông chủ em?”

Tiêu Dật ở bên trong nghe câu hỏi này cũng đỏ mặt, vẫn biết Lại Tiếu Tiếu chính là cô gái có suy nghĩ đen tối nhất trong số người này nhưng mà không nghĩ tới cô ấy tại sao lại hỏi nhiều đến như thế, bên trên rõ ràng nói là chỉ hỏi Trình Kiệt một câu hỏi thôi mà.

Trình Kiệt mặt không đổi sắc nhanh chóng trả lời:

“96 – 69 – 100, khắp người không có chỗ nào không nhạy cảm, nơi dễ bị kí©h thí©ɧ nhất chính là điểm nhỏ trước ngực, là một người có ham muốn cực kỳ mãnh liệt, là người chủ động gián tiếp bởi vì lúc ở chung sẽ là em ấy đi qua đi lại quyến rũ tôi khiến cho tôi phải tự chủ động đè em ấy, giọng điệu khi ấy cực kỳ phê, khi làm mắt không mở to cũng không khép lại chính là kiểu hờ hững lẳиɠ ɭơ, khắp người em ấy không có chỗ nào tôi thích chạm nhất bởi vì không có chỗ nào là tôi không muốn chạm cả”

Tiêu Dật đỏ mặt khẽ mắng chửi, Trình Kiệt này thật là xấu xa mà, hắn thừa biết có thể không cần trả lời câu hỏi này thế nhưng lại nói ra, ở bên trong vẫn còn có một đứa nhỏ mới lên năm tuổi thôi đây này.

Sau khi Trình Kiệt trả lời xong câu kia mọi người đứng xung quanh không khỏi cười ồ lên đưa ra một ngón tay cái tán thưởng. Chúc Nhã cười xong lại hỏi Trình Kiệt tiếp:

“Như vậy phiền Trình tổng có thể dùng ba từ để miêu tả ông chủ nhà chúng tôi hay không?”

Tiêu Dật im lặng suy nghĩ một hồi mới đáp:

“Ba từ vốn dĩ là không đủ để miêu tả em ấy, cho dù có dùng cả cuộc đời này của tôi cũng không thể nói hết được những mặt tốt đẹp của em ấy, nhưng tôi vẫn có thể đưa ra được ba từ đặc trưng này cực kỳ tốt”

Tiểu Khiết đứng nãy giờ sớm đã chuẩn bị câu hỏi cho bản thân mình rồi, đây cũng chính là câu hỏi mà cô muốn hỏi suốt mấy năm nay, bởi vì lần ấy khi Tiêu Dật vừa rời đi, trong nhóm chat của cô lúc nào cũng có [Thỏ Trắng Lớn] nói muốn tìm [Sóc Nhỏ] hơn nữa tính cách của [Thỏ Trắng Lớn] này khiến cho cô cảm nhận được có phần bá đạo lạnh lùng giống như Trình Kiệt:

“Ông chủ anh có phải [Thỏ Trắng Lớn] hay không?”

Câu hỏi này của Tiểu Khiết, Trình Kiệt không mở miệng đáp lời mà chỉ gật đầu sau đó liền đưa một ngón tay lên trước miệng ra hiệu ý nói mọi người đừng lên tiếng. Tiêu Dật ở trong phòng cũng muốn dựng thẳng lỗ tai để nghe xem câu trả lời của Trình Kiệt, nói đến team chat kia đã lâu lắm rồi cậu cũng không còn có liên hệ gì cả, nhưng mà nếu như Trình Kiệt chính là [Thỏ Trắng Lớn] vậy hắn có biết cậu là [Sóc Nhỏ] hay không, ngẫm nghĩ một hồi Tiêu Dật cảm thấy không có khả năng Trình Kiệt lại là [Thỏ Trắng Lớn] bởi vì hắn đường đường là một tổng giám đốc lớn còn sẽ vào mấy cái team chat đó hay sao. Cánh cửa nhanh chóng được mở ra, Tiêu Kỷ Mặc là người phản ứng nhanh nhất từ trên giường nhảy xuống chạy về phía Trình Kiệt:

“Ba Trình Kiệt cuối cùng cũng đến”

Trình Kiệt còn đang ngẩn ngơ nhìn Tiêu Dật thì bị Tiêu Kỷ Mặc ồn ào thức tỉnh, hắn cúi đầu xuống nhìn đứa nhỏ cao gần một mét này khẽ mỉm cười:

“Ba rất nhớ Kỷ Mặc đó”

Sau đó Tiêu Kỷ Mặc tự động bị Tiểu Khiết kéo sang một bên, Trình Kiệt bước tới chỗ Tiêu Dật, hồ ly nhỏ nhà hắn hôm nay vượt xa cả tưởng tượng của hắn lúc trước, lúc này mặc bộ hỷ phục trên người còn muốn đáng yêu hơn rất nhiều. Tiêu Dật ngồi ở mép giường ngẩng đầu lên nhìn Trình Kiệt, ánh mắt ngập tràn yêu thường cùng có chút ám muội kia làm cho cậu trong phút chốc cũng phải đỏ mặt, Trình Kiệt sẽ không ở chỗ này đè cậu xuống giường luôn chứ:

“Anh đến rồi sao?”

Trình Kiệt khàn giọng ừ một tiếng:

“Hôm nay em rất đẹp”

Tiêu Dật có điểm ngượng ngùng, cậu biết nhóm người ở bên ngoài kia đang nghe bọn cậu nói chuyện bởi vì cánh cửa phòng ngủ này căn bản vẫn đang mở lớn:

“Thế bây giờ… đi xuống dưới nhé”

Trình Kiệt cố gắng kiềm chế du͙© vọиɠ trong lòng gật đầu một cái, sau đó hắn liền nắm lấy tay cậu kéo cậu đứng dậy, cả một đường đi đều không có buông tay cậu ra:

“Trình Kiệt, hỷ phục này anh mặc rất đẹp”

Trình Kiệt vừa đi vừa khàn giọng:

“Buổi tối em đừng cởϊ áσ này ra có được không?”

Trình Kiệt vừa nói xong câu kia đám trai gái đi phía sau bọn họ xuống lầu liền tự động cười khúc khích, Tiêu Dật dùng sức bóp mạnh tay của Trình Kiệt một chút, hạ giọng quát:

“Đừng nói nữa mà”

Tiêu Dật cùng Trình Kiệt bước xuống lầu, nhà của Tiêu Dật vốn dĩ không được lớn, hiện tại người đều đứng chật kín vây quanh muốn xem náo nhiệt, Tiêu Dật chẳng hiểu sao mình làm có cảm giác căng thẳng khẩn trương như thế này, lúc bước xuống bậc thang còn không cẩn thận suýt ngã may mà có Trình Kiệt ở bên cạnh đỡ cậu, sau đó Trình Kiệt lại trực tiếp bế cậu ở trên tay chậm rãi bước xuống lầu, Tiêu Dật bắt đầu gấp gáp tình huống này là sao chứ, mọi người xung quanh còn đang cười bọn họ kìa.

“Tiểu Dật của anh hôm nay thật là thơm”.