Chương 15

Phản ứng duy nhất của cậu là nắm chặt lấy ngón tay cái của Hồ Trân Trân.

Như cố níu lại cọng rơm cuối cùng.

Hồ Trân Trân cảm nhận được lực, trong lòng âm thầm tự hào.

Xem ra tính cách của cô khá mạnh mẽ, chỉ trong một thời gian ngắn mà đứa trẻ đã trở nên ỷ lại, phụ thuộc vào cô.

"Bây giờ luôn, chị viết giấy cho tôi, tôi lập tức chuyển tiền qua."

Cô thẳng thắn như vậy, Giang Lâm không khỏi có chút nghi ngờ.

"50.000 tệ này, đã đưa cho tôi rồi thì chính là của tôi, sau này cô đừng có suy nghĩ đòi lại."

Giang Lâm chính là người lòng dạ hẹp hòi như vậy, có thể làm mọi thứ vì tiền, Hồ Trân Trân nghe xong cười nói: "Chị yên tâm, chỉ là 50.000 tệ, tôi đưa cho chị chính là của chị, tôi sẽ không bao giờ đòi lại. ”

Chỉ là 50.000 tệ? Vênh váo như vậy.

Giang Lâm nhìn xung quanh cô một vòng, nhưng không thấy trên người cô có cái gì.

Nhưng mà người em trai lăng nhăng kia của bà từ trước đến nay đều chọn bạn gái xinh đẹp, giàu có, nếu đã lựa chọn kết hôn cùng Hồ Trân Trân, cô tất nhiên không phải là người nghèo.

Giang Lâm cũng chỉ coi cô là một phú bà nhỏ, không nghĩ nhiều.

Bây giờ Giang Hoa đã chết, nếu có cơ hội vứt bỏ gánh nợ Giang Thầm này và nhận được 50.000 tệ, bà đương nhiên đồng ý.

"Viết xong rồi, tiền khi nào thì đến?"

Hồ Trân Trân đã sớm muốn rời đi từ lâu: "Sớm thôi.”

Phần thưởng 1 triệu của hệ thống đã gửi vào tài khoản, Hồ Trân Trân còn chụp ảnh con số hoàn chỉnh, xong mới chuyển 50.000 tệ.

Giang Lâm cho rằng bà đã lời, cười đến không khép được miệng lại.

Hồ Trân Trân cầm lấy giấy tờ, một câu cũng không muốn nói nhiều với bà ta, dắt theo Giang Thầm đi ra ngoài.

Đây là nơi chuyên cho thuê chỗ làm tang lễ, đi qua một hành lang dài, mới có thể đến cửa chính.

Hệ thống nhắc nhở [Xin chú ý: quản gia đang chờ ngài ở cửa.]

[Quản gia?]

Hai mắt Hồ Trân Trân sáng ngời: [Biệt thự còn tặng cả quản gia?]

[Đương nhiên rồi!], Trứng Vàng nhỏ ưỡn n.g.ự.c lên [ Ngài rút được một phiên bản biệt thự xa hoa, sang trọng, khác biệt với biệt thự bình thường, cơ sở vật chất cơ bản đều đầy đủ.]

Nghe xong những lời này, Hồ Trân Trân càng mong chờ hơn.

Ở cổng chính, một chiếc Rolls-Royce dừng trước mặt Hồ Trân Trân, cửa ghế phụ lái mở ra, một người đàn ông nho nhã lịch sự đi ra, mở cửa ghế sau cho Hồ Trân Trân, làm hành động mời lên xe.