Chương 5: Nam chính này có chút tang bệnh

4:52 PM - 22/03/2022

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ

Nhịn xuống cái không khỏe của dạ dày, Thẩm Mộc Bạch nói với hệ thống "Hệ thống, tôi nói cho cậu biết, cậu cứ như vậy có ngày sẽ bị trừng phạt đó"

Hệ thống "........"

Nhớ lại lúc trước hệ thống luôn cường điệu cảnh cáo mình không được yêu nam chủ, Thẩm Mộc Bạch nhìn cảnh tưởng cực kỳ bi thảm trước mắt, ngữ khí u oán nói "Cậu còn cho rằng tôi có thể yêu hắn không?"

Hệ thống "........Tôi rất yên tâm"

Lấy tinh thần lực cường đại của Hoắc Quân Hàn không có khả năng không chú ý đến một người còn sống là Thẩm Mộc Bạch, vươn đầu lưỡi liếʍ vết máu ở môi, đôi đồng tử xanh băng khóa chặt Thẩm Mộc Bạch cách đó 5 mét, không ai thấy rõ động tác của hắn,,giây tiếp theo hắn đã xuất hiện bên người Thẩm Mộc Bạch.

Một khuôn mặt vô tình xuất hiện trong tầm mắt Thẩm Mộc Bạch, cho dù trên mặt có bẩn vẫn không thể che đi màu da ban đầu, cũng có thể nhìn ra hình dáng tuấn mỹ lúc trước.

Mà cặp mắt xanh đông của hắn giống như dã thú, không có một tia nào thuộc về tình cảm nhân loại, chỉ có máu lạnh và tàn nhẫn.

Thẩm Mộc Bạch banh mặt ra, cùng hắn mắt lớn trừng mắt nhỏ.

Thẩm Mộc Bạch trong lòng run run nói với hệ thống "Xong rồi, hệ thống, hắn có phải định ăn tôi không?"

Hệ thống trả lời "Tôi cũng không biết hắn có ăn cô không"

Thẩm Mộc Bạch cả giận nói "Cậu còn có thể làm gì chứ?"

Hệ thống "Dỗi cô"

Thẩm Mộc Bạch "........"

Hắc Quân Hàn liếc cô, sau đó ngửi ngửi trên người cô.

Thẩm Mộc Bạch bị dọa sắp khóc rồi nhưng vẫn muốn duy trì không sợ hãi, chỉ có thể căng chặt khuôn mặt nhỏ, đôi mắt cũng bị cô trừng đến tròn tròn.

Hoắc Quân Hàn ngửi trong chốc lát, đột nhiên ghé sát vào mặt Thẩm Mộc, đôi đồng tử xanh băng phản chiếu như ánh mắt dã thú.

Hắn vươn bàn tay to ra, bắt lấy sau cô Thẩm Mộc Bạch.

Thẩm Mộc Bạch còn chưa kịp phản ứng đã bị sức mạnh phi nhân loại của đối phương dọa hôn mê.

.....

Thời điểm tỉnh lại, Thẩm Mộc Bạch chỉ cảm thấy sau cổ như bị người chém một đao, vừng cứng vừa đau, cô nhịn không được duỗi duỗi tay sờ sờ, sau đó hối hận đến muốn băm tay.

Thẩm Mộc Bạch hỏi "Hệ thống, cổ tôi bị sao vậy?"

Hệ thống nói "Vừa xanh vừa xưng một cục to"

Thẩm Mộc Bạch nhìn bốn phía, phát hiện đây là một nơi trống trải, lại hỏi "Đây là đâu?"

Hệ thống nói "Là Hoắc Quân Hàn đưa cô tới đây"

Cái này thì Thẩm Mộc Bạch biết rõ, nhân gia là muốn để cô làm lương thực dự trữ, để đến ngày nào đó tâm tình tốt từ từ ăn, cô lập tức cảm thấy sống không còn gì luyến tiếc dạng chân dạng tay hình chữ X nằm trên mặt đất.

Hệ thống "...Cô ngồi lên"

Thẩm Mộc Bạch "Không"

Hệ thống chỉ cảm thấy cay đôi mắt, nhanh chóng che chắn đi công năng thị giác.

Thời điểm Hoắc Quân Hàn trở về, Thẩm Mộc Bạch vẫn duy trì tư thế như cũ.

Hoắc Quân Hàn ngồi xổm xuống, đôi mắt xanh băng nhìn thẳng mắt cô, mặt vẫn không biểu tình như cũ.

Thẩm Mộc Bạch chỉ cảm thấy có một bóng người rơi xuống, sau đó một khuôn mặt phóng to trong tầm mắt cô. Sợ tới mức cô phản xạ có điều kiện nhanh chóng ngồi dậy, tiếp tục manh mặt cùng người trước mặt, à không, tang thi đối diện.

Hoắc Quân Hàn giơ tay để trước miệng cô một đồ vật.

Đang nhìn đồ vật trong tay hắn, Thẩm Mộc Bách sắp bị dọa die rồi.

Tay phải Hoắc Quân Hàn cầm một vật đỏ thẫm không rõ, máu tươi từ trên kẽ tay hắn nhỏ giọt trên đất lưu lại từng dấu viết nhợt nhạt.

Thẩm Mộc Bạch nhanh chóng ngậm miệng lại, lắc đầu như cái trống bỏi.

Hoắc Quân Hàn dừng động tác muốn để đồ vật vào miệng cô lại, thẳng lăng lăng nhìn chằm chằm Thẩm Mộc Bạch, cặp mắt xanh băn kia như rắn độc lạnh băng, máu lạnh lại không hề trơ trọi.

———————————————————

Ới giời mình vừa xem thấy thế giới này có tận 72 chương....

5:22 PM - 22/03/2022