Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Xuyên Qua Làm Nhân Vật Quần Chúng, Vô Tình Dạy Một Đám Đồ Đệ Thành Thánh Nhân

Chương 19: Mộc Gia Phát Chẩn

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cậu chàng biết, muốn dập được dư luận, chôn vùi cái ngoại hiệu “toái đản cuồng ma” này, Phạm Thừa Phong có thể làm được. Thế nhưng muốn sai phái được ông ta, Lý Thanh Vân còn chưa đủ, cần có sư phụ lên tiếng.

Nguyễn Đông Thanh lườm cậu chàng một cái, lại nói:

“Chuyện này Phạm lão cứ mặc kệ đi. Toái đản cuồng ma cũng tốt.”

Vừa nói, gã vừa cười lạnh trong lòng, thầm nghĩ có cái ngoại hiệu khiếm nhã như thế đóng trên đầu, có lẽ sau này Lý Thanh Vân sẽ bớt ra ngoài gây chuyện thị phi lại.

Dù chuyện hôm nay đúng là không thể trách cậu chàng được.

Lý Thanh Vân mặt mũi ỉu xìu, biết rằng cái danh hiệu “toái đản cuồng ma” này chỉ e không gỡ được xuống nữa rồi.

oOo

Hai tên Lâm Sấu được giao lại cho Vũ Tùng Lâm giải quyết, còn Nguyễn Đông Thanh thì dẫn hai đứa học trò nghênh ngang quay lại Lão Thụ cổ viện.

Chuyện phát chẩn của Mộc gia cũng không phải cứ thích là làm được một sớm một chiều, bởi nhẽ lương thực vải vóc đều là vật phẩm thiết yếu ở Quan Lâm. Từ khi xây thành, tổng binh đời đầu đã hạ quân lệnh, trừ lúc chống đỡ thú triều thì không thể vận dụng nhu yếu phẩm trong kho. Thế nên còn cần cho Mộc Thanh Hiên một ít thời gian để vận hàng từ nơi khác về.

Vũ Tùng Lâm không cho rằng hai tên béo – gầy là du côn thông thường, bèn dùng kính Chiếu Yêu chiếu thử, bấy giờ mới phát hiện chân thân của hai tên này. Lão quả thực rất bất đắc dĩ, nhưng cũng buộc lòng phải thả cả hai.

Ải Quan Lâm xưa nay chống đỡ thú triều đã muốn gãy sống lưng, tuyệt không thể gánh thêm lửa giận của Đế Mộ.

Về phía Lão Thụ cổ viện, Nguyễn Đông Thanh vốn dĩ còn định tự viết mấy quyển tiểu thuyết kiếm chút đồng ra đồng vào, thế nhưng sau khi thấy Lý Thanh Vân có thể dựa trên tiểu thuyết luyện thành Giáng Long Thập Bát chưởng và Cửu Âm Bạch Cốt trảo, thì tạm gác ý tưởng này lại.

Không phải Đông Thanh không muốn giúp đỡ ải Quan Lâm nâng cao chiến lực, có thể chống cự thú triều dễ hơn chút đỉnh, thế nhưng một khi võ công trong tiểu thuyết ra đời, rất có thể khiến các thế lực lớn không thích, thèm muốn. Cái loại chuyện động chạm đến căn cơ của cao tầng này, vẫn nên cẩn thận một chút.

Phải biết, ở Huyền Hoàng giới, võ công bí tịch không giống với học thuyết khoa học ở đời trước, chẳng ai lại đi công khai dễ dàng như thế cả.

Dưới chân núi, Lý Thanh Vân và Tạ Thiên Hoa đã xây xong chuồng gà và ao cá.

Cậu thiếu niên Lý Thanh Vân thời gian gần đây cơ hồ trầm mê trong tiểu thuyết võ hiệp không dứt ra được, không tốn bao lâu đã đọc xong cả bộ *Xạ Điêu Anh Hùng truyện*. Cậu chàng lại gạ sư muội đọc cùng, hi vọng Tạ Thiên Hoa có thể học được Tiêu Dao Du và Đả Cẩu Bổng Pháp.

Thế nhưng Tạ Thiên Hoa chỉ đọc vài chương đầu đã hết hứng thú, nói tiết tấu quá chậm. Cô nàng càng thích đọc sách của Đông Thanh về tiến hóa dự đoán hơn.

Chẳng là, từ hôm về đến nay, Tạ Thiên Hoa thường xuyên mè nheo về chuyện nuôi ếch với Nguyễn Đông Thanh. Hết cách, gã đành phải nhờ Hồng Vân lấy ra mấy quyển sách giả tưởng về tiến hóa, đưa cho Tạ Thiên Hoa đọc.

Quyển sách đầu tiên là Hậu Nhân Loại, viết bởi Dougal Dixon vào năm 1981, nói về cách sinh quyển tiến hóa năm mươi triệu năm sau sự tuyệt chủng của con người. Tạ Thiên Hoa bắt được thứ này lập tức như nhặt được của báu, si mê nghiên cứu quên cả trời đất.

Lần nào Đông Thanh xuống chăm gà, nuôi gà, gã cũng thấy hai đứa học trò không đọc sách thì cũng tự mình nghiên cứu. Lý Thanh Vân thì ngồi vẽ hình bằng hai tay, Tạ Thiên Hoa lại đi xem trứng gà trứng cá. Thấy chúng “ham học” như thế, gã cũng chỉ biết nhún vai, không ngăn cản.

Một ngày...

Lý Thanh Vân đột nhiên cười ha hả, chạy vài bước lên chỗ Tạ Thiên Hoa đang sống, cười khoe:

“Sư muội! Ta ngộ ra rồi!”

Vừa nói, một tay Lý Thanh Vân vừa ra chiêu Giáng Long chưởng, tay kia vừa sử dụng Cửu Âm Bạch Cốt trảo. Hai chiêu số hoàn toàn khác nhau, một cương mãnh, một âm tàn, đánh ra oai lực kinh người.

Nếu Tạ Thiên Hoa không biết rõ nội tình của cậu chàng, có lẽ cũng không thể nhận ra Lý Thanh Vân là người đã mất đi Võ Thánh Chi Hồn, tu vi theo đó mà tiêu tán.

Trái lại, Tạ Thiên Hoa những ngày nay tuy cũng dày công nghiên cứu sách vở, lại không có bao nhiêu đột phá.



Cô nàng chính đang thấy phiền lòng, thì dưới chân núi đã có một thiếu niên ruổi ngựa chạy đến. Chỉ thấy người nọ mình mặc áo trắng, vai đeo hộp thuốc, eo dắt ngọc bội, trông cũng có mấy phần quý khí cao nhã.

Thiếu niên vừa nhác thấy Tạ Thiên Hoa, hơi ngẩn ra, nhưng rất nhanh đã trấn tĩnh lại. Y thong dong xuống ngựa, vái hai người Lý Thanh Vân, nói:

“Mộc gia – Mộc Thiên Hành, xin bái kiến hai vị cao đồ.”

Hai người hoàn lễ, sau đó Tạ Thiên Hoa lại hỏi:

“Công tử hôm nay đến đây là vì chuyện phát chẩn?”

“Gia phụ nói mọi thứ đã chuẩn bị đâu vào đấy, chỉ chờ Bích Mặc tiên sinh rời gót.”

Mộc Thiên Hành đáp.

Lý Thanh Vân cười, nói:

“Xin công tử chờ ở đây, tại hạ lên báo lại cho gia sư. Sư muội, xin tiếp đón Mộc công tử ít lâu.”

Tạ Thiên Hoa không quá thích ánh mắt của Mộc Thiên Hành, bấy giờ bèn nói:

“Sư huynh thân là vế trên, há lại phải làm những chuyện này? Vẫn để sư muội làm thì hơn.”

Đoạn lại nhìn về phía thiếu chủ nhà họ Mộc, cười:

“Mộc công tử xin chớ trách bọn tôi thất lễ. Gia sư có lệnh, không thể tự ý để người khác vào tiểu viện quấy rầy người, bằng không giá nào cũng phải mời công tử lên uống chung trà.”

“Nào dám quấy nhiễu tiên sinh? Cô nương làm thế là phải lắm.”

Mộc Thiên Hành cười, tuy là có vài phần gượng gạo. Y há lại không nhìn ra Tạ Thiên Hoa đang lấy cớ chuồn mất, không muốn tiếp xúc với mình?

Thực chất, Tạ Thiên Hoa cũng không hoàn toàn là kiếm cớ. Đúng là hai sư huynh muội có được căn dặn không thể để người khác tự ý lên Lão Thụ cổ viện, thế nhưng người nói lời này tuyệt nhiên không phải Nguyễn Đông Thanh, mà là Hồng Vân tiên tử.

Lý Thanh Vân gãi gáy, nói:

“Mộc lão ca, đã lâu không gặp, vẫn khỏe mạnh chứ?”

“Lý lão đệ phúc phận sâu dày, được Bích Mặc tiên sinh nhận làm học trò, khó tránh khỏi khiến người ta ghen tị. Nếu lão ca ban nãy thất thố thì xin lượng thứ.”

Mộc Thiên Hành lắc đầu, cười, nhẹ nhàng kiếm cớ giải thích cho ánh nhìn tiếc rẻ ban nãy.

Hành động “thẳng thắn” này của gã lại càng khiến Lý Thanh Vân có hảo cảm. Cậu chàng nào có biết suy nghĩ thực sự của y, chỉ thấy quả thực được Bích Mặc tiên sinh nhận làm đệ tử là may mắn lớn nhất đời mình. Nếu đổi vị trí của hai bên, Lý Thanh Vân chắc chắn không thể cư xử chừng mực như Mộc Thiên Hành được.

Chẳng mấy chốc, Nguyễn Đông Thanh đã cùng Tạ Thiên Hoa xuống núi.

“Chào tiên sinh.”

Mộc Thiên Hành vội vàng làm lễ hậu bối, không dám chậm trễ.

Trước khi để hắn khởi hành, Mộc Thanh Hiên đã dặn đi dặn lại trước khi thăm dò được hư thực của Bích Mặc tiên sinh thì tuyệt không thể khiến y có mảy may nghi ngờ, hoặc là phật ý không vừa lòng.



Nguyễn Đông Thanh thấy người này lễ phép, lập tức trả lễ.

“Công tử khách khí.”

“Chuyện phải làm, chuyện phải làm mà thôi. Tiên sinh mời lên ngựa.”

Mộc Thiên Hành nắm cương ngựa, dắt đến trước thềm đá, thái độ cử chỉ cực kì khiêm nhường cung kính. Thấy gã nhiệt tình như thế, Nguyễn Đông Thanh chỉ biết đỏ mặt, đáp:

“Tấm lòng của công tử Đông Thanh xin ghi nhận, đáng tiếc tại hạ tài sơ học thiển, xưa nay không biết cưỡi ngựa. Mời công tử lên ngựa, hai ta khởi hành cho sớm.”

“Tiên sinh đi bộ, Thiên Hành nào dám trèo cao cưỡi ngựa? Xin được dắt ngựa tùy hành.”

Mộc Thiên Hành không hề biến sắc, chỉ chớp mắt đã định ra chủ ý.

“Thầy ơi. Thầy ra ngoài, học trò không theo bưng tráp xách ô sao được?”

Tạ Thiên Hoa chỉ vào mình, nói.

Lý Thanh Vân không nói, nhưng hai mắt cũng hơi sáng lên, ý là cũng muốn đi cùng. Cậu chàng mấy ngày nay đắm chìm trong tiểu thuyết, thực lòng rất muốn được thực hiện tám chữ “hiệp chi đại giả, vì nước vì dân”.

“Cũng được. Thanh Vân giúp thầy cõng gùi sách này.”

Nguyễn Đông Thanh đảo mắt, nghĩ bụng lần này nếu chẳng may lòi ra mình là thằng thất học, khiến quần chúng phẫn nộ, có Tạ Thiên Hoa đi theo cứu mạng cũng là lựa chọn không tệ.

Hai người học trò tất nhiên không biết tính toán của ông thầy, chỉ nghĩ thân là đệ tử, nếu có chuyện thì cũng là bọn họ xử lý, há lại để việc gì cũng cần sư phụ đích thân động thủ?

Bốn người lên đường.

Tạ Thiên Hoa và Mộc Thiên Hành thân là tu sĩ, đương nhiên là nhẹ nhàng nhất. Lý Thanh Vân tuy đã mất hết tu vi, ngã khỏi giới tu hành, nhưng thân thể được chân khí tẩm bổ, chiến lực lại không hợp thói thường, nên đi đường cũng rất bình thản, chân vững, thở đều.

Duy chỉ có Nguyễn Đông Thanh là yếu nhất. Gã đi được non nửa đường là cước bộ bắt đầu rối loạn, bước lúc nhanh lúc chậm, khi dài khi ngắn. Hơi thở cũng không còn theo nhịp, thỉnh thoảng lại thở dốc một hai lần.

Tất cả đều rơi vào cặp mắt đang âm thầm quan sát của Mộc Thiên Hành. Thế nhưng càng là như thế, gã lại càng thấy vị Bích Mặc tiên sinh này không đơn giản. Bấy giờ, hai tay hắn đổ mồ hôi ròng ròng, cứ nơm nớp lo sợ Nguyễn Đông Thanh đánh hơi được chuyện cha con hắn đang thăm dò mình, nên cố tình tung hỏa mù.

Dầu sao, có những chuyện Tế Thế đường nhà hắn âm thầm động tay động chân trong bóng tối mà Mộc Thanh Hiên không hi vọng bị lật tẩy. Tỉ dụ như nguyên nhân thực sự lão để Mộc Thiên Hành nhập ngũ: con trai Võ Hoàng – Lý Thanh Vân.

Thế nhưng mấy ngày trước, Mộc Thanh Hiên gặp lại cậu chàng, lại phát hiện vật Thiên Hành gieo vào người Lý Thanh Vân đã không cánh mà bay.

Nguyên do chắc cả mười mươi liên quan đến chuyện Lý Thanh Vân đến Lão Thụ cổ viện, gặp được Bích Mặc tiên sinh.

Thế nên, lão mới cố tình kéo dài thời gian, để cẩn thận thăm dò.

Không làm thì thôi, nhưng khi vừa ra tay, Mộc Thanh Hiên giống như rơi vào cõi mê. Nguyễn Đông Thanh không quê quán, không thân thích, cứ như thể hắn từ trên trời rơi xuống Huyền Hoàng giới vậy. Người bí ẩn như vậy, nơi nào không chọn, lại chạy vào sống trong Lão Thụ cổ viện, lại còn ra tay xóa bỏ thứ họ Mộc trồng vào Lý Thanh Vân, Mộc Thanh Hiên há lại không ái ngại kiêng dè? Thành thử, mới có chuyện hôm nay Mộc Thiên Hành tự mình đến đón Nguyễn Đông Thanh, thuận tiện thăm dò thái độ của gã.

Một đoàn bốn người rồng rắn đi trong thời gian ăn xong bữa cơm thì mới đến ải Quan Lâm.

Bấy giờ, trước cổng thành dựng một cái đài gỗ, xung quanh có quân đội canh chừng giữ gìn trật tự. Nạn dân xếp thành một hàng dài, cơ hồ có đến mấy dặm. Ba người Mộc Thanh Hiên, Lý Lợi Minh, Phạm Thừa Phong đều trước một cái bàn dài, sau lưng chất chồng từng bao vải to độ sáu gang tay.

Khi thấy bốn bóng người lục tục xuất hiện ở phía xa, đôi mắt ba người cơ hồ sáng lên.

Ai cũng có tính toán riêng.
« Chương TrướcChương Tiếp »