Chương 33

Đây là lần đầu tiên Hạ Noãn đóng phim, lần đầu tiên tiến tổ(*), trên thực tế, khi lúc trước ký hợp đồng có nói là còn hơn nửa tháng mới đóng, nhưng mà lúc này mới qua một cái tuần liền phải tiến tổ, có chút trở tay không kịp.

(*)tiến tổ : đến chỗ quay phim để đóng phim.

Từ sau khi mấy hot search của Hạ Noãn hạ nhiệt, Thịnh Ngật cũng không có nói mấy chuyện trên Weibo với cô nữa, tuy rằng cảm thấy kỳ quái, nhưng trong lòng vẫn chưa nghĩ nhiều.

Hạ Noãn lộc cộc chạy đi lên thu dọn đồ đạc. Cô không đem theo quá nhiều, một cái vali cỡ vừa là đã chứa đủ. Cô lại xuống dưới lần nữa, thấy Thịnh Ngật cầm di động của mình trả về, giọng hơi kiêu căng : "Tôi liên hệ trợ lý cho cô rồi, tối nay người ta sẽ qua tìm cô, ăn uống ở gì đó cô ấy sẽ giải quyết cho......"

Trong lòng Hạ Noãn hơi ấm, lại nghĩ tới Hứa Tĩnh đang đi mua đồ ăn, cười rộ lên xinh đẹp: "Ân, cảm ơn."

Thịnh Ngật ánh mắt hơi tối nhìn cô chăm chú, tay đang để ở chỗ tựa lưng trên sô pha giật giật, trong lòng có chút khó chịu. Thái độ của Hạ Noãn sao lúc nào cũng lễ phép, giữ kẽ.

Lúc này Hứa Tĩnh từ bên ngoài đi vào, trong tay cầm theo bao lớn bao nhỏ, cũng không nghe rõ bọn họ nói cái gì, chỉ nghe được hai chữ cuối cùng, lập tức la lên: "Cảm ơn cái gì mà cảm ơn, đều là người một nhà."

Hạ Noãn cái gì cũng tốt, chỉ là đến nay vẫn không đủ cởi mở với họ. Bà nhân cơ hội này liền uyển chuyển nhắc nhở cô, bọn họ đều là người một nhà, giữa bọn họ không cần phải khách sáo.

Thịnh Ngật cũng ho khan một tiếng, ánh mắt chớp chớp ngượng ngùng: "Đúng vậy, đều, đều là người một nhà......"

Hạ Noãn mỉm cười gật đầu, qua đi cầm tiếp mấy túi đồ trên tay Hứa Tĩnh, nhẹ giọng nói: "Di ơi, con ăn cơm xong là phải đi đoàn phim rồi."

Hứa Tĩnh đổi giày động tác dừng lại, trong đầu suy nghĩ một chút mới phản ứng lại , có chút mất mát rũ mắt: "A, vậy trong nhà chỉ còn dì với Thịnh Ngật rồi"

"Dạ, hơi xa một chút, ở thành phố Điện Ảnh, nhưng mà suất diễn của con không nhiều lắm, có thể trở về nhanh thôi." Hạ Noãn cười nói, đem mấy bịch đồ ăn vào phòng bếp rồi bắt đầu rửa rau.

Hứa Tĩnh nhìn mắt khóe mắt còn lưu lại vài phần mất mát của con trai, bất đắc dĩ nhún vai, cũng đi vào phòng bếp. Bà nhìn con dâu xinh đẹp động lòng người, lại có một loại caem giác rất lâu rồi bà không có, giống như lúc Thịnh Ngật còn đi đóng phim hồi trước vậy. Cũng giống như thế này, đang vui vẻ bình thường lại đột nhiên phải tiến tổ, có về nhà cũng chả được bao lâu lại tiếp tục rời đi, một năm thời gian ở nhà không được bao lâu: "Noãn Noãn, trong nhà tiền rất nhiều, nếu con thích mấy cái này thì thỉnh thoảng quay một bộ phim cho vui thôi, không cần phải giống như Thịnh Ngật lúc trước, suốt cả năm hầu như đều ở phố Điện Ảnh......"

Khi bà nói những lời này vẫn chưa có biểu hiện gì, nhưng Hạ Noãn là có thể cảm nhận được cảm giác mất mát cùng với quan tâm mình của Hứa Tĩnh, lập tức buông dao trong tay ra, ôm Hứa Tĩnh từ phía sau, nũng nịu nói: "Dạ biết, con chỉ muốn xem thử một chút, làm thử một chút thôi, không phù hợp thì sau này cũng không thích nữa."

"Tốt tốt, không thích là tốt, đừng sợ, Thịnh Ngật nó sẽ chăm sóc con, đợi chân nó tốt rồi mẹ liền đá nó ra đường đi làm nuôi gia đình ngay." Hứa Tĩnh lập tức vui rạo rực gật đầu, không ngần ngại bán đứng thằng con trai.

Con trai bà hàng năm đều ở bên ngoài, bà riết rồi cũng quen. Bây giờ nếu nó khỏi rồi lại tiếp tục ra ngoài đi làm việc bà cũng không có gì lo lắng.

Nhưng mà để Hạ Noãn, một cô gái nhỏ mềm mại yếu đuối, mảnh mai như vậy đi ra ngoài làm việc, lại còn nghe nói đóng phim rất mệt, đặc biệt là mùa đông lại quay cảnh mùa hè, mùa hè lại quay cảnh mùa đông, còn cái gì treo dây thép linh tinh, nghĩ đến thôi bà đã đau lòng.

Thịnh Ngật vẫn luôn dỏng lỗ tai lên nghe bất đắc dĩ lắc đầu, trong mắt xẹt qua vài phần sủng nịch.

Hứa Tĩnh mua đồ ăn là cho buổi trưa cùng buổi tối. Nhưng Hạ Noãn lại sắp đi đoàn phim, vài ngày không ở nhà, bởi vậy Hứa Tĩnh liền đem tất cả thực phẩm làm đồ ăn hết, giờ bày ra tràn đầy một bàn lớn.

Lúc ngồi trên bàn cơm bà còn liên tiếp gấp đồ ăn cho Hạ Noãn.

Mỗi lần ăn cơm đều là lúc Tiểu Lý vui vẻ nhất , đồ ăn ở đây hương vị tuyệt vời, hơn nữa ở chỗ này lâu rồi, mấy căn bệnh cũ linh tinh đều tốt lên một ít, hắn cắm đầu chơi game lâu như vậy mà mắt còn chưa cận thị.

Chỉ là hôm nay thấy một bàn trần trề đồ ăn như thế này, hắn hơi hoảng sợ: "Dì Hứa, hôm nay có sự kiện gì vậy"

Hứa Tĩnh thương cảm thở dài một tiếng: "Noãn Noãn nhà ta phải rời nhà một thời gian, về sau trong nhà lại im ắng cho xem."

"Phốc......"

Tiểu Lý không được nhịn cười ra tiếng.

Thịnh Ngật trong chuyện này cũng cảm thấy mất mát như Hứa Tĩnh, nhưng hắn không htheer hiện ra ngoài nhiều như vậy, dở khóc dở cười nói: "Dựa theo suất diễn của Hạ Hạ, nhiều nhất một tuần là xong rồi, còn thật sự không được nữa thì mẹ đi thăm cũng được mà, thuận tiện đi du lịch luôn."

"Được á, được á, mẹ còn chưa tới phố Điện Ảnh lần nào!"

Hạ Noãn cũng gật đầu theo: "Vậy cũng tốt đó, chờ con quay xong mình cùng nhau đi dạo bên đó nha."

Ai biết đóng phim có thể là trải nghiệm vui vẻ hứng thú gì hay không, nếu không tốt, sau này cô cũng không bước vào giới giải trí, cũng chả có cơ hội đi phố Điện Ảnh nữa.

Vì thế, còn chưa bắt đầu đóng phim mà mấy người Thịnh gia đã tính tới chuyện đi thăm Hạ Noãn.

Sau khi ăn cơm trưa, Hứa Tĩnh đi ra gara lấy xe, Hạ Noãn kéo theo hành lý đi xuống. Vì đi ra ngoài làm việc, cô không mặc váy mà chỉ mặc áo màu nâu với quần jean bạc màu cho tiện. Tóc dài rối tung trên vai, cổ áo hơi rộng lộ ra không ít làn da trắng nõn, khóe miệng cười cười ấm áp.

Bước xuống lầu, dù trong tay đang kéo theo cái vali nhưng dáng vẻ vẫn thanh thản, dáng người rất thon dài, nhìn duyên dáng yêu kiều cũng không kém phần thanh thuần của thiếu nữ.

Thịnh Ngật lại một lần lại nhìn ngây người.

Hắn vẫn luôn cảm thấy bản thân mình lớn lên khá xinh đẹp, không có nhiều người so với hắn còn đẹp hơn.

Bởi vậy hắn cũng không nghĩ sẽ tìm một nửa còn lại quá xinh đẹp.

Hắn lúc trước tuy không chú ý lắm Hạ Noãn nhưng còn nhớ rõ dung mạo cô chính là như thế này.Nhưng không hiểu sao lúc ấy hắn không cảm giác có gì đáng giật mình hay kinh ngạc, mỗi lần gặp đều thấy bình thường, không có gì lưu luyến.

Nhưng hôm nay, cũng là dung nhan đó, hơi có trang điểm nhẹ chút xíu liền xinh đẹp như tiên nữ, ít nhất hắn cho là như vậy.

Cho nên nói...... Quả nhiên là trong mắt tình nhân hóaTây Thi.

Hạ Noãn lần đầu đi xa nhà có chút hưng phấn, cô nhìn ra đường cảm thấy hết sức phấn khởi, có chút gấp không chờ nổi, nhưng nhận thấy ánh mắt Thịnh Ngật, bèn đưa mắt nhìn hắn đang ngồi trên sofa mỉm cười.

Nhưng cô cô lướt ngang qua sòa, Thịnh Ngật đang ngồi bỗng đột nhiên đứng liên, dùng đôi chân còn chưa thuần thục của hắn kiên quyết đi về phía Hạ Noãn.

Hơi có chút gấp gáp, hắn cố gắng lướt đi thât mau, ý thức trong lòng Hạ Noãn bừng tĩnh, lo lắng nhìn hắn.

Lại thấy người này đúng là định rời so pha đi qua chỗ cô.

"Hô......" Thịnh Ngật mím môi cố gắng hết sức, kiên trì bước đi, Hạ Noãn thấy vài bước ban đầu của hắn còn rất ổn, đang muốn thở phào liền thấy hắn chân trước vướng chân sau, cả người đổ nhào về phía trước.

Hạ Noãn lập tức buông vali hành lý trong tay chạy qua đỡ hắn.

Cánh tay thật dài đem thân thể cô ôm lấp đầy lòng ngực, thân hình nhỏ bé mềm mại của cô chìm sâu trong vòm ngực rộng lớn của hắn nhìn muốn mất hút.

Thịnh Ngật khẽ xiết hai cánh tay. Vong tay xiếc chặt làm hắn cảm thụ rất rõ ràng thân thể trong lòng ngực mình, thấp giọng nói: "Buổi sáng thực ra muốn hỏi em một chuyện, giờ hỏi luôn"

Hạ Noãn ừ một tiếng, muốn dìu hắn lên sô pha ngồi, nhưng Thịnh Ngật bất động, cản cô lại, cong eo đem cằm gác lên vai cô, nhẹ giọng nói: "Đừng nhúc nhích, không biết ôm ly biệt là sao à?"

Chóp mũi Hà Noãn nghe nhàn nhạt mùi hương dung dịch giặt quần áo trên người Thịnh Ngật, cô đáng lẽ phải bình tĩnh nhưng lúc này đột nhiên thấy đầu có lúc ngơ ngơ, tim đập nhanh, sau khi nghe hắn nói xong tay đang muốn dìu hắn cũng đơ ra, khuôn mặt dán vào lòng ngực hắn, bên tai dường như có thể nghe thấy tiếng tim hắn đập dông dập.

Bỗng nhiên giọng cười trầm thấp của Thịnh Ngật vang lên, lỗ tai Hạ Noãn có chút ngứa, nhịn không được lại muốn đẩy ra, liền nghe thấy hắn hỏi: "Em về sau có muốn đi theo con đường showbiz hay không ?"

"Còn chưa quyết định, làm sao vậy ?" Hạ Noãn hỏi, cô muốn quay đầu nhìn mặt hắn nhưng không thành công, chỉ nhìn thấy lỗ tai hắn đỏ ửng.

Thịnh Ngật hừ cười, ánh mắt dừng trên cái gáy trắng nón trước mặt, hàm răng chợt thấy ngưa ngứa, cố gắng nhịn xuống, nói: "Đương nhiên là theo trông chừng em rồi, em muốn vào giới giải trí mà không có tôi nhìn, khẳng định sẽ bị người ta khi dễ, đến lúc đó tài nguyên đều không đến nổi tay em."

Hạ Noãn đang muốn đẩy một lần nữa thì tay lại mềm, cánh môi nhếch lên: "Tôi còn......"

Hứa Tĩnh đã lái xe từ trong gara ra, ngồi đợi mãi không thấy Hạ Noãn ra tới, liền buồn bực xuống xe đi vào nhà xem: "Noãn Noãn --"

Mới cất giọng kêu được hai chữ liền ngưng lại, vì nhìn thấy hai người kia đang ôm nhau.

Cho dù lúc đó con trao bà đưa lưng về phía bà, căn bản bà cũng không nhìn thấy người trong ngực của hắn, nhưng vừa thấy bóng dáng là biết hai người đang ôm nhau, bà lập tức hiểu ý, vừa kinh hỉ vừa kích động vội nói: "Ấy, xin lỗi nha, hai đứa cứ tiếp tục đi."

Nói xong liền dứt khoát chạy vèo ra cổng lớn không quấy rầy.

"Tôi....tôi còn chưa quyết định được là có tiến vào hay không, lần này xem như đi thử một lần xemnhư thế nào" Hạ Noãn nghe thấy tiếng Hứa Tĩnh trong lòng chợt nghe "lộp bộp" một cái, lập tức tỉnh táo lại, có một xúc động muốn chạy trối chết liền gấp gáp quăng lại một câu, sau đó đẩy Thịnh Ngật ra, kéo vali định chạy đi.

Nhưng mới đi được hai bước, chợt nghĩ ra cái gì liền quay đầu lại. Quả nhiên thấy thân hình cao lớn của Thịnh Ngật lại bắt đầu lung lay sắp đổ, haizz...cặp chân thon dài xinh đẹp kia rõ ràng là vẫn chưa dùng được mà. Mắt thấy hắn sắp ngã quỷ trên mặt đất, Hạ Noãn lập tức duỗi chân bước một bước lớn trở về, ôm ngang lấy hắn và cương quyết đêm đặt lên so pha, không nói một lời, vẻ mặt nghiêm túc rời đi.

Thịnh Ngật nhìn bóng dáng cô không kềm được bật cười.

Bởi vì khi cô đem hắn đặt vào sô pha, hắn thấy rõ ràng khuông mặt con đang ửng đỏ muốn nhỏ ra máu.

Mọi người rời đi, mắt Thịnh Ngật tràn đầy xuân ý, sờ sờ khuôn mặt của mình cũng đang nóng nóng lên, mỉm cười.

Hắn đối diện với Hạ Noãn thì tim đập chân run mặt đỏ hồng, cô đối diện với hắn cũng như quả cà chua chín, vậy chứng tỏ là cô cũng có cảm giác với hắn rồi!

Biết được điều này, hắn cảm thấy vô cùng vui vẻ, hưng phấn, thấp thỏm lúc trước đều biến mất, cho dù Hạ Noãn thật sự đối với hắn cũng không phải là tình nồng ý đậm gì, nhưng thích là đủ rồi!

Còn lại, để hắn tiến lên!

Vì thế, người vô tội đang ở một quốc gia xa xôi nào đó, Tô Trạch, lại lần nữa nhận được điện thoại của thằng bạn thân suốt hai năm trời không liên hệ, mục đích -- khoe ân ái: )

Trong khi ở Thịnh gia, Thịnh Ngật có nguy cơ bị thằng bạn thân kéo số điện thoại và danh sách đên thì Hạ Noãn lúc này đã lên máy bay đến thành phố H, kinh đô điện ảnh trứ danh.

Cô là một người hoàn toàn mới, cũng vì quá gấp nên trợ lý mà Thịnh Ngật mời không kịp đi theo, Hạ Noãn đành tự mình đi một mình. Tuy nhiên cô không phải là một người nhát gan, cũng không cảm thấy có bất tiện gì.

Sau khi cười ngọt ngào thân thiện hỏi người qua đường một chút, Hạ Noãn liền dựa theo hướng đối phương chỉ mà đi đến phố Điện Ảnh.

Nơi này vốn chỉ là khu bảo tồn kiến trúc cổ đại, năm đó nghe nói có người mua xong, phục chế lại thành nguyên bộ dáng một ngôi thành cổ đại, sau đó một đống phim đề tài cổ đại đều lấy cảnh ở đây quay. Từ từ nơi này liền biến thành khu phố chuyên dùng để quay phim điện ảnh.

Hạ Noãn trên đầu mang một cái mũ lưỡi trai, đây là Thịnh Ngật nhắc cô mang theo, tốt xấu gì hiện tại cô cũng là một người có chút tiếng tăm, từng thu gameshow. Tối qua đài truyền hình đã phát chương trfinh đến tập 2, cũng chính là kỳ Thạch Hàm Nguyệt quay cùng.

Tối hôm qua phát ra, cả nhà bọn họ cũng không có tụ tập lại xem. Lúc kỳ một phát sóng, cả nhà hớn nhở xem cùng nhau cho có nghi thức thôi, chứ nếu mỗi kỳ đều tụ họp nhau ngồi coi thì cũng có chút quá khoa trương rồi.

Hạ Noãn đối với mấy cái này căn bản không quan tâm, cũng không xem.

Nhưng Thịnh Ngật lại có xem.

Nhớ đến lần trước hắn nhúng tay vào, làm những account marketing ý đồ bôi đen Hạ Noãn dừng tay, thuỷ quân cũng đã biến mất, làm hầu hết tình hình đều rất hài hòa.

Cũng ngẫu nhiên có vài phát pháo nói bậy bạ, Thịnh Ngật đều thuận tay report, bởi vậy đối với kỳ thứ hai này cũng rất bình tĩnh.

Hạ Noãn thần sắc tự nhiên kéo vali hành lý đi trên đường làm mấy người ngẫu nhiên đi ngang đều tò mò nhìn lại. Khuôn mặt tươi mát sạch sẽ không trang điểm, lại phăng phăng tự tin đi về phía trước làm người bên cạnh đều nhịn không được quay đầu lại xem nàng hai mắt.

Càng đi thì thấy người càng ít dần, mãi đến khi đi qua một cửa khẩu thì bị ngăn lại.

Hạ Noãn lúc này mới bừng tỉnh là nơi này cũng phải qua kiểm tra mới được vào, bèn nhanh chóng gọi điện thoại cho Lý đạo diễn, nhờ ông kêu người đến đây.

Trong lúc chờ đợi, cô đưa mắt nhìn xung quanh.

Lúc này, chỗ cô ngồi là một chỗ giống như quảng trường lớn, xung quanh có tường cao vây lại, có hai người một trái một phải đứng giữ cửa.

Ở bên trong tường vây đều có nhiều loại quầy hàng, có quầy hàng còn dựng bảng : 【phim trường đoàn phim xx 】

Hầu như mấy mét đều có một quầy, trước mấy quầy này lại có nhiều người đang bu lại ríu rít nói chuyện với nhau.

Hạ Noãn khit khit mũi, nghe trong không khí có mùi đồ ăn ngon, đôi môi hồng hơi cong cong lên, tâm tình chợt sung sướиɠ. Mũ lưỡi trai che khuất nửa trên khuôn mặt của cô, chỉ lộ ra đầu mũi nhỏ nhắn, đôi môi đỏ đầy đặn cung cái cằm tinh xảo. Nhưng chỉ bao nhiêu thôi cũng đủ để người ta nhìn ra đây là một đại mỹ nhân.

Mỹ nhân ở phố Điện Ảnh này không hiếm lạ, nhưng liếc mắt nhìn sơ một cái cũng không thấy ai không có hoá trang, khí chất sạch sẽ, chỉ nhìn nhìn một cái cũng cảm thấy thoải mái như Hạ Noãn.

Cô một tay chống cằm, không hề phát hiện mình đã thành phong cảnh trong mắt người khác .

Có cô gái nhỏ vốn đang đi ngang qua, cô cùng bằng hữu tới nơi này du lịch, thuận tiện nhìn xem có cơ hội làm diễn viên quần chúng nào không để nếm thử cảm giác diễn một chút. Nhưng mới bước qua hai bước, ánh mắt tình cờ nhìn lướt qua một cô gái da trắng mắt sáng rực, cô nhịn không được nhìn nhiều thêm một chút, bỗng nhiên cảm thấy có chút quen mắt liền dừng bước chân, lôi kéo cô bạn thân của mình kích động nói: "Oa! Đây không phải là Hạ Noãn cùng tham gia gameshows với mấy ngôi sao Liễu Y sao ?! Có phải hay không ?"

Cô bạn thân cũng đi qua vài bước xem kỹ, còn cố tình ngồi xổm xuống ngắm ngắm, vẻ mặt liền kinh hỉ: "Thật đúng là cô ấy rồi!"

"Má ơi, má ơi! Mình có nên qua xin chữ ký chị ấy không ? Ôi kích động quá, tao thích chị này lắm lắm luôn đó!"

"Tao cũng thích mà! Chị đẹp nhan sắc quá giá trị,tao lúc trước chỉ lần đầu tiên nhìn qua một cái tao liền rơi vào luân hãm!"

Hai cô bé đứng cách đó không xa, tâm trạng kích động cực kỳ, Hạ Noãn vốn dĩ không chú ý tới nhưng hiện tại đều chú ý tới. Cô hơi hơi ngẩng đầu, liền thấy hai cô bé mặt đỏ bừng nhìn mình, bắt gặp ánh mắt mình nhìn qua liền sáng rực hai mắt, trong ánh mắt như có ngôi sao nhỏ, hai nắm tay nắm chặt đặt trước ngược, một bộ dáng hoàn toàn mê muội .

Hạ Noãn nâng nâng vành nón, đôi mắt thủy linh linh hơi hơi nheo lại, sau khi nhìn kỹ bộ dáng hai cô bé nhỏ xong, không nhịn được mà