Chương 16: Ngủ Riêng

Lúc Lâm Vy đang chìm vào suy nghĩ, chợt nghe thấy tiếng Minh Minh ở phòng bên cạnh vui vẻ chạy vào hỏi: “Mẹ! Sau này con thật sự sẽ có phòng riêng ạ?”

Lâm Vy hoàn hồn lại, nghe vậy trả lời: "Hai anh em con sẽ ngủ cùng nhau."

Theo quan điểm của Minh Minh, của nhóc và em trai đều không có gì khác nhau cả, hai đứa ở chung một phòng, điều đó cũng chẳng khác nào là phòng của nó, lập tức hoan hô nói: “Con có phòng riêng rồi! Bây giờ con là người lớn rồi!”

Diện tích nhà trong thành phố rất chật, vì vậy con cái thường ngủ chung với bố mẹ, sau khi đến một độ tuổi nhất định thì người trong nhà mới tìm cách tách một khoảng không gian riêng ra cho bọn trẻ ngủ riêng.

Vì vậy trong tâm trí của những đứa trẻ trong nhà máy dệt may, có phòng riêng đồng nghĩa với việc nó đã là người lớn rồi.

Những đứa trẻ ở cùng độ tuổi với Minh Minh đều khao khát có thể trở thành người lớn, dường như chỉ như vậy thì chúng mới có thể làm bất kì điều gì mà chúng muốn. Nhưng mà Lâm Vy lại chưa bao giờ để hai đứa trẻ ngủ một mình, thứ nhất là do trong nhà không có phòng trống, thứ hai là do cô sợ buổi tối hai đứa ngủ sẽ đạp chăn khiến cho bị ốm, dù gì thì chúng cũng còn nhỏ.

Bây giờ Lâm Vy vẫn lo lắng việc để hai đứa bé ngủ một mình, nhưng Tông Thiệu đã chia phòng rồi, Minh Minh lại đang rất vui, vì vậy cô cũng không nói gì nữa, đi theo nó ra khỏi phòng ngủ chính.

Tầng hai có kết cấu hình chữ L, đầu có diện tích dài là phòng ngủ chính, đằng trước và sau đều có cửa sổ, chiều ngắn hơn là phòng ngủ phụ, diện tích không bằng một nửa của phòng ngủ chính.



Ngoài cửa phòng là một hành lang lớn có thể chứa được hai người đi đi lại lại cùng một lúc, cuối hành lang là một cánh cửa, mở cửa ra là một ban công nhỏ. Trên ban công có một cái chậu rửa mặt đã hoen gỉ, trong chậu được đổ đầy đất, chắc là dùng để trồng hoa, chỉ là sau khi chủ nhà trước dọn đi đã không còn ai chăm sóc nữa, hao trong chậu đã sớm khô héo rồi, cũng trơ trụi.

Bên cạnh cửa ban công chính là cầu thang, cầu thang có hai tầng, tầng trên lối xuống sau nhà ở tầng dưới, cửa nhà vệ sinh cũng được mở ra từ đây, phía dưới cầu thang là phòng bếp cũ, à, bây giờ phòng bếp cũ này đã được sửa lại thành nhà tắm.

Trở lại tầng hai, cửa phòng ngủ chính và phòng ngủ phụ gần sát nhau, Lâm Vy chỉ cần bước ra khỏi phòng ngủ chính là có thể nhìn thấy rõ toàn cảnh của phòng ngủ phụ.

Khác với những đồ nội thất trong phòng ngủ chính, đồ đạc trong phòng ngủ phụ cơ bản đều là đồ do chủ nhà trước để lại.

Lúc khu nhà ở mới được đơn vị chia nhà, bộ đội sẽ chuẩn bị những đồ đạc dụng cụ cơ bản cho họ như giường, tủ quần áo, bàn học, bàn ăn,....những đồ đạc này là sau khi chủ nhà dọn đi cũng không được mang đi.

Nhưng mà đồ đạc dễ bị hỏng nhanh hơn so với căn nhà, vì vậy những người vào ở sau thường sẽ lần lượt thay mới các đồ đạc trong nhà, dù sao thì khi Tông Thiệu lấy được chìa khóa, đã không thấy những đồ đạc ban đầu do quân đội đã chuẩn bị ở trong phòng rồi.

Nhưng cho dù trong phòng đều là đồ nội thất do chủ nhà trước đã thay mới, thì cũng không được tốt lắm.