Chương 31: Thuốc Lá

Nhưng mà Lâm Vy lại nhớ đến một chuyện khác, cô lên tiếng hỏi: “Anh tự bỏ tiền ra mua?”

Tông Thiệu không hiểu ý của cô, cúi đầu dò hỏi: “Hả?”

Lâm Vy cười nhìn anh nói: “Ý của em là trên người anh bây giờ có bao nhiêu tiền? Có đủ để mua quạt điện không? Nếu đủ em sẽ không đưa thêm tiền cho anh nữa.”

Tông Thiệu: “……”

Ngày hôm qua sau khi biết Tông Thiệu đã dành dụm được rất nhiều tiền riêng, Lâm Vy lập tức nhớ mãi không quên chuyện này, nhưng mà cô chưa tìm được cơ hội để nói chuyện này thôi, đang nghĩ cuối tháng lĩnh lương thì sẽ nói chuyện này.

Bây giờ Tông Thiệu lại tự động nhắc đến chuyện này, ừm, thực ra là do Lâm Vy cố gắng kéo chủ đề, mặc dù có chút không đầu không đuôi nhưng cô đã mở miệng nói đến đây rồi, tất nhiên sẽ không khách sáo nữa.

Dù sao cũng không nên để đàn ông có quỹ đen.

Thực ra Tông Thiệu cũng không có ý giấu tiền riêng, chẳng qua là do hai vợ chồng họ vẫn luôn ở riêng hai nơi, phải mất nửa tháng mới gửi được một lá thư, nếu trong tay không có tiền, lúc có chuyện gì cần tiền thì sẽ rất rắc rối. Cho nên mỗi tháng khi nhận được lương, anh cũng sẽ giữ lại mười đến hai mươi tệ cho mình, và gửi toàn bộ số tiền chẵn về cho vợ.

Trong bộ đội lo ăn, cũng có chỗ ở, anh bình thường cũng không tiêu gì nhiều, tiêu nhiều nhất là mua thuốc lá, về cơ bản số tiền đó đều là để dành.



Tích tiểu thành đại, trong bốn năm này, số tiền anh tích được cũng đã lên đến con số hơn trăm, nhưng mà trước đó anh đã bỏ ra gần hết số tiền đó để sửa nhà, cộng thêm tiền mua đồ đạc, xoong nồi bát đũa, số tiền trên tay anh cũng không còn lại bao nhiêu.

Lâm Vy cầm lấy cái lon sắt mà Tông Thiệu đựng đồ vật, cô dốc ngược cái lon, đổ tiền giấy và những thứ bên trong ra.

Phiếu bên trong không nhiều lắm, có bảy tám tấm phiếu gạo, đều là phiếu gạo quân dụng chưa đổi, nếu cộng lại có thể mua được mười cân gạo. Có hai ba tấm phiếu đường, có cả đường đỏ lẫn đường trắng, nhưng nếu cộng lại cũng không đủ mua một cân đường. Ngoài ra còn có một số phiếu công nghiệp nhưng đều có giá trị nhỏ, nếu góp lại thì cũng không đủ để mua những sản phẩm công nghiệp lớn, nhiều nhất cũng chỉ mua được một ít kim chỉ, đồ dùng hàng ngày như xà phòng, nhưng có thể giữ lại tiết kiệm.

Ồ, trong đó còn có hai phiếu thuốc lá, một tấm có thể mua được hai gói thuốc lá hạng B, một tấm có thể mua được năm điếu thuốc lá hạng C, cũng khá nhiều.

Cầm hai tấm vé thuốc lá kia, Lâm Vy đột nhiên nghĩ đến kết thúc của Tông Thiệu trong nguyên tác, anh cuối cùng chết vì bệnh ung thư phổi, sống chưa đến 60 tuổi.

Lâm Vy mím môi, đặt phiếu thuốc lá xuống hỏi: “Anh bình thường có hay hút thuốc lá không?”

Tông Thiệu cũng không giấu nói: “Tính ra thì một tuần hết một gói.”

Bản thân Lâm Vy không hút thuốc, nhưng bên cạnh cô có rất nhiều người hút thuốc lá, trong văn phòng chỗ cô làm việc cũng có hai người bị nghiện thuốc lá, cả ngày đều không phải cầm thuốc lá trên tay, mỗi ngày hút hết nửa gói thuốc lá.

Vì lý do này mà chị cả trong văn phòng thường xuyên cãi nhau với họ, cảm thấy việc hút thuốc của họ làm cho văn phòng bị ám mùi khói, khiến những người không hút thuốc như họ cũng phải chịu khổ theo.