Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thập Niên 70: Quân Tẩu Nuôi Con Ở Hải Đảo

Chương 7: Thích Ăn Hoa Quả

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lâm Vy biết tâm trạng mấy ngày nay của bản thân không được tốt, trong đó cũng là do đi tàu say sóng, nhưng càng nhiều là vì lo lắng về giấc mộng mà mình đã mơ thấy. Những cảm xúc này, cô cho rằng bản thân đã che giấu rất kỹ nhưng lại không ngờ hai đứa con lại nhận ra được.

Cô cố nén nước mắt nơi khóe mắt, vươn tay bóp má hai đứa con trai, cười nói: “Mẹ không sao đâu, sẽ nhanh khỏi thôi.”

Trong khi mấy mẹ con họ nói chuyện thì Tông Thiệu đã đặt hộp cơm lên cái bàn cạnh giường của Lâm Vy, mở nắp ra. Bữa sáng cũng là cháo, thêm mấy miếng trứng muối và một ít dưa chua, trong đó còn có món dưa chuột muối mà Lâm Vy đã ăn tối hôm qua.

Ngoài ra, Tông Thiệu còn lấy thêm cả bốn cái bánh bao, chúng được đặt trong hộp cơm Thuy Thụy đang cầm.

Nhân bánh bao có hai loại là dưa chua và cơm, nhân cơm tương đối cay, hai đứa nhỏ lại không biết ăn cay, cho nên anh đã đưa cho mỗi đứa một cái bánh bao có nhân dưa chua, sau đó lại đưa cái bánh có nhân cơm cay cho Lâm Vy.

Thực ra, lúc này Lâm Vy vừa buồn ngủ, vừa chóng mặt, cô cũng không muốn ăn, nhưng nhìn ánh mắt tràn đầy mong đợi của con trai, cô vẫn vươn tay cầm lấy bánh bao, cắn hai miếng.

Nhìn thấy mẹ mình cầm lấy bánh bao ăn, Thụy Thụy cũng cảm thấy yên tâm, cầm bánh bao ăn càng còn hăng hái hơn.

Nhìn thấy phản ứng này của Thụy Thụy, đôi mắt Lâm Vy hơi nóng lên, mặc dù mấy ngày nay cô không ngừng tự nói với bản thân rằng vẫn chưa đến mức tuyệt vọng nhất, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được mà cảm thấy lo sợ.

Nhưng bây giờ, cô không còn thấy sợ như vậy nữa, cuộc sống của cô còn chưa đi đến ngõ cụt.



Nghĩ vậy, sau khi Lâm Vy ăn hết một cái bánh bao cay, lại ăn thêm nửa bát cháo với dưa chuột muối.

Sức ăn của hai đứa bé cũng rất tốt, mỗi đứa ăn một cái bánh bao chay, một cái bánh bao nhân thịt, mặc dù không ăn nhiều cháo lắm, nhưng cũng được gần nửa bát cháo.

Sau khi ăn uống no nê xong, Minh Minh nghịch ngợm phồng bụng lên hỏi em trai: “Em có thấy giống quả dưa hấu to không?”

Thụy Thụy cũng cảm thấy bụng mình rất căng, nhưng thằng bé theo thói quen hóp bụng vào, nhưng sau khi nghe anh trai hỏi thì vẫn liếc nhìn anh trai một cái, sau đó lắc đầu nói: “Quả dưa hấu có màu xanh, còn ăn được.”

Thời buổi này, hoa quả cũng không rẻ, những gia đình có điều kiện bình thường khó có thể mua được chúng.

Nhưng sau khi Lâm Vy kết hôn, đã thay thế vị trí của mẹ chồng, vào làm việc ở nhà máy dệt bông, trước khi theo chồng đến đơn vị ở thì tiền lương của cô cũng đã được hơn 30 tệ, ngoài ra, mỗi tháng Tông Thiệu còn gửi tiền về nhà, cũng đủ để cô trang trải chi phí cuộc sống hàng ngày, cho nên lâu lâu cô cũng sẽ mua hoa quả để cho thỏa cơn thèm.

Trước khi họ đi thì dưa hấu cũng đã có mặt ở trên thị trường, Lâm Vy cũng đã mua được mấy lần, hai đứa nhỏ đều thích ăn.

Nhưng mà dưa hấu có tính hàn, Lâm Vy sợ hai đứa nhỏ ăn nhiều sẽ bị đau bụng nên cũng không hay mua, mỗi lần mua về cũng không dám để cho chúng ăn nhiều, nghĩ lại thì lần cuối cùng chúng ăn dưa hấu cũng đã qua nửa tháng trước rồi.
« Chương TrướcChương Tiếp »