Chương 1: Ở Minh Giới nhận chức

Viện nghiên cứu Cố Hi.

“Thành công rồi, giáo sư Cố, chúng ta thật sự thành công rồi. Việc nghiên cứu và phát triển thành công viên nén mang thai dành cho nam giới đã giải quyết được nỗi tiếc nuối cho những nguòi đồng tính không thể có con. Như vậy, sẽ có nhiều cặp đôi đồng tính được các bậc cha mẹ chấp nhận hơn, số lượng người đồng tính chia tay bởi vì con nối dõi hay không được cha mẹ chúc phúc bởi vì không thể sinh con cũng sẽ giảm dần. Tin tưởng luật hôn nhân đồng tính sẽ được thông qua ở nhiều nước trong tương lai gần.” Trợ lý cũng là đồng tính, có thể nói, nhân viên trong viện nghiên cứu của Cố Hi đều là đồng tính.

Cố Hi xuất thân trong một gia đình giàu có, nhưng vì xu hướng tính dục nên không chịu kết hôn, bị bố mẹ đuổi ra khỏi nhà, sau đó, anh dành hết tâm sức cho việc nghiên cứu nang thai nam, hiện tại cuối cùng anh đã thành công.

“Giáo sư Cố, buổi tối chúng ta đi ăn mừng thôi.”

“Được.” Người đàn ông có khuôn mặt đẹp trai, dáng người dong dỏng cao cong khóe miệng cười một tiếng, “Các cậu chọn chỗ, tôi thế nào…” Chữ cũng được còn chưa nói xong, Cố Hi mất ý thức, ngất đi.

Đến khi hắn khôi phục ý thức, phát hiện mình đang nằm mơ.

Xung quanh rất nhiều người, có người ngồi, người đứng, có người mặc cổ trang, người mặc đồ hiện đại, nam nữ, già trẻ...

Đây là nơi nào?

Cố Hi biết là mình đang nằm mơ, nhất đinh là đang nằm mơ.

"Trần Cố lên đường luân hồi, uống canh Mạnh Bà đầu thai làm người."

"Trương Bân tới phòng xuyên qua."

"Dương Thiệu, Dương Thiệu ở đâu, mau về nhân gian, người còn chưa chết đâu."

"Cố Hi..."

"Có." Một người đàn ông trung niên hơn 40 tuổi từ bên cạnh Cố Hi đi ra, biển hiệu trước ngực hắn phát ra ánh sáng màu đỏ.

"Cố Hi, công dân thời không A, tuổi 28, nguyên nhân tử vong là mệt nhọc quá độ. Khi còn sống cống hiến, nghiên cứu phát minh thuốc giúp nam giới sinh sản. Bởi vậy có được sự tôn kính của giới đồng tính, có được tín ngưỡng cùng sự kính yêu vượt qua tiêu chuẩn trọng sinh, cho nên Minh giới quyết định cho Cố Hi trọng sinh!" Dứt lời, thân hình của hắn biến mất.

“Cố Hi…… Cố Hi……” Cùng lúc đó, lại một thanh âm vang lên.

“Có.” Cố Hi đi qua, nhìn bảng hiệu: Xuyên qua.

“Cố Hi, công dân thời không C, 43 tuổi, nguyên nhân tử vong tự sát……”

“Từ từ, ta 28 tuổi, tại sao thành 43 tuổi? Còn có ta cũng không phải tự sát, nghiên cứu thuốc cho nam giới sinh sản vừa thành công, khi chuẩn bị đi chúc mừng đột nhiên mất đi ý thức.” Cố Hi nói.

Nhân viên công tác nhìn nhìn Cố Hi, xác nhận, nam tử trước mắt tuổi trẻ đẹp trai, không giống người đàn ông 43 tuổi. Khi người chết vào Minh giới, hình dáng sẽ duy trì ở thời khắc tử vong. Mà Cố Hi mặc áo trắng, trước ngực đeo thẻ công tác, trên đó viết: Sở trưởng viện nghiên cứu Cố Hi.

Nhưng mà, trước ngực sứ giả Câu Hồn phát ra ánh sáng đỏ, ánh sáng này chứng minh là công dân thời không C Cố Hi, chuyện gì đang xảy ra?

"Xin chờ chút, chúng tôi cần kiểm tra."

Năm phút sau, nhân viên công tác đã quay lại, đi cùng hắn là một nam tử trung niên mặc tây trang, cùng với một người trên ngực mang biển phòng trọng sinh 1.

"Xin chào Cố Hi, ta là quản lý phòng trọng sinh."

Nam nhân trung tuổi nói: "Rất xin lỗi, khi câu hồn sứ giả đã để nhầm lẫn linh hồn của người với một Cố Hi khác. Thế nên người bị giữ lại mà Cố Hi thời không C đã thay người đi trọng sinh."

Cố Hi nhướn mày: "Trọng sinh? Ta muốn hỏi nơi này là nơi nào? Ta ... có phải đang mơ không?"

"Nơi đây là Minh giới, tùy theo nhu cầu của thời đại, Minh giới cũng thay đổi."

Quản lý phòng trọng sinh nói: " Mà người vì nghiên cứu thành công thuốc giúp nam giới sinh sản, làm được cống hiến lớn cho thời không A, cho nên có cơ hội trọng sinh."

"Ta đã hiểu, vậy bây giờ giải quyết như thế nào?" Cố Hi hỏi.

"Hiện giờ Cố Hi của thời không C thay người sống lại, đây là sai lầm của chúng ta, vì bày tỏ lòng xin lỗi chúng ta sẽ có bồi thường. Bồi thường là vị trí công tác tại Minh giới, không biết người có muốn tiếp nhận không?" Quản lý bộ trọng sinh hỏi.