Chương 14: Lần Đầu Tới Cửa 4

Xương cốt trong thân thể Dương thị không tốt, liền ở nhà trông nom hai đứa cháu trai. Chị cả Tống biết mẹ chồng cũng rất để tâm tới chuyện của Tống Chiêu Đệ: "Mẹ, người nhìn một chút, yêm đi đây."

"Mau đi chấm công đi, đừng để trễ ." Dương thị nói, "Chiêu Đệ, cái người Chung Kiến Quốc đó qua đây, cháu nhớ gọi yêm."

"Thím Thẩm, không có chuyện gì đâu." Tống Chiêu Đệ cười nói, "Hai đứa nhỏ còn đang ngủ, người hồi ở trong phòng nhìn bọn nhỏ, đừng để bọn nhỏ tỉnh lại mà lăn từ trên giường xuống."

Dương thị rất thương hai đứa cháu trai, nhất thời cũng không lải nhải nữa, tuy nhiên, bà vào trong phòng rồi liền dựng lỗ tai lên để nghe động tĩnh bên ngoài.

Thời gian uống hết một chén trà, Dương thị nghe được giọng nói của con trai, đi tới cửa thì thấy một người đàn ông đang đứng ở bên cạnh con trai, kinh ngạc nói: " Lớn lên một chút cũng không giống cha cậu ấy."

Ba người không hẹn mà cùng nhìn qua.

Dương thị ý thức được mình lỡ lời, lúng túng cười nói: "Chung đồng chí, tới rồi."

Anh rể của Tống Chiêu Đệ là Lưu Dương không còn lời nào để nói: "Mẹ, chớ nói bậy bạ. Người ta là Chung đồng chí trưởng tất nhiên là không giống cha, thì sẽ giống mẹ của anh ấy, có gì mà mẹ phải giật mình như thế."

Lưu Linh chưa thấy qua cha của Chung Kiến Quốc, nguyên chủ đã thấy qua. Ban đầu Triệu Ngân tới Tống gia làm mối, chính là đi cùng cha của Chung Kiến Quốc. Lưu Linh có ký ức của Tống Chiêu Đệ, biết Chung Kiến Quốc lớn lên rất giống cha anh ta. Hai người xem ra không giống cha con? Cha Chung đi theo sau lưng Triệu Ngân, vâng vâng dạ dạ, chẳng có cốt khí.



Lúc Chung Kiến Quốc đi vào chính là ngẩng đầu ưỡn ngực, sau khi tốt nghiệp tại trường quân đội lại công tác trong quân đội nhiều năm, sống lưng thẳng tắp, chính khí lẫm nhiên, tự nhiên không giống như cha của anh ta là cái kẻ bất tài.

"Đi vào nhà ngồi đã, yêm đi rót nước." Tống Chiêu Đệ nói xong liền xoay người trở về gian nhà chính.

Lưu Dương đã nhờ vợ giúp mình xin nghỉ, cũng không có đi ra ngoài, một bên nói chuyện với Chung Kiến Quốc rồi cùng nhau đi vào phòng, vừa chỉ vào bóng lưng của Tống Chiêu Đệ nói với Chung Kiến Quốc: "Đây chính là em gái của yêm, Tống Chiêu Đệ, hiện tại em ấy ở trong thôn —— "

"Nhà của Yêm chỉ có nước, có chút nóng, anh đợi một lúc thì hẵng uống." Tống Chiêu Đệ đánh gãy lời nói của anh rể Lưu Dương, đem ca xứ được đặt mua lúc Lưu Dương kết hôn lấy ra chiêu đãi Chung Kiến Quốc.

Sau khi Chung Kiến Quốc vào cửa, trừ việc cùng Dương thị chào hỏi, liền nói một tiếng cảm ơn với Tống Chiêu Đệ. Nhìn trong viện quét dọn sạch sẽ, bên cạnh có chuồng heo và vịt, không ngửi thấy một chút nào mùi hôi của phân, trong bụng hài lòng, người con gái này nhà Tống gia rất cần mẫn.

Theo sau phát hiện trên người Tống Chiêu Đệ có tạp dề, tay áo cuốn đến khuỷu tay, hiển nhiên trước khi anh ta đến thì cô đang làm việc, càng thêm hài lòng, là một cô gái chăm chỉ lao động.

Tống Chiêu Đệ cũng không nhàn rỗi, Chung Kiến Quốc vừa tiến đến, Tống Chiêu Đệ liền thấy rõ anh ta lớn lên rất được, đáng tiếc không giống hình tượng đẹp trai kiếp trước của cô, khí chất cũng không bằng thần tượng của cô. Toàn thân thần tượng của cô là quý khí, còn Chung Kiến Quốc là một thân chính khí.

Khi mời Chung Kiến Quốc uống nước, Tống Chiêu Đệ chú ý tới trên tay anh có vết chai. Kiếp trước Tống Chiêu Đệ từng chơi qua xạ kích, liếc mắt liền nhìn ra vết chai trên tay Chung Kiến Quốc, đây là dấu vết lưu lại do hàng năm cầm súng. Kén rất dầy, điều này chứng tỏ Chung Kiến Quốc thường xuyên phải dùng súng, cũng nói ra được Chung Kiến Quốc không phải hạng người vô năng, ít nhất không phải người tham sống sợ chết.

Tống Chiêu Đệ đối với người này rất hài lòng, lúc nói chuyện mang theo ba phần tươi cười: " Anh rể, đi giúp yêm xin nghỉ, yêm muốn cùng Chung đồng chí nói chuyện."