Chương 32

Ánh đèn đường vàng vọt bung mình trong đêm đen.

Bóng cô gái và chàng trai ngả dài hai vệt đen trên vỉa hè.

Hàng thông đen đúa im lìm trong đêm lặng gió.

Quân nghịch ngợm bước theo từng ô gạch chẵn lẻ, cúi đầu nhìn chân, hoàn toàn không quan tâm đến chuyện cô và Đăng đã im lặng khá lâu.

Hai tay xỏ túi quần, Đăng trầm ngâm bước theo, thỉnh thoảng liếc nhìn Quân rồi lại ngửa đầu nhìn trời.

Đêm nay trời không có sao, mây đen lởn vởn đe dọa những kẻ đang đi tản bộ.

“À! Anh không đi làm à?”

Đang cúi đầu, Quân sực nhớ ngẩng vội lên nhìn Đăng.

“Hôm nay anh off. Một tháng được off hai buổi.”

Đăng nhẹ nhàng giải thích. Nhân lúc có sự chú ý của Quân, anh đi nhanh đến ngồi xuống một chiếc ghế đá trong công viên. Điều này có nghĩa là “chúng mình ngồi xuống nhé!”

Quân cũng theo đó mà đến ngồi xuống bên cạnh.

“Anh cứ nghĩ đó là nhà em.”

Đăng lơ đãng gợi chuyện, mắt nhìn như bị thôi miên vào đám thanh niên đang đá cầu bên kia đường. Công viên buổi tối thật đông vui. Nhóm thì đá cầu, nhóm lại tô tượng, một vài người cao tuổi tản bộ tập thể dục, bất chấp mây đen đang gầm gừ trên đầu.

“Không! Là nhà bạn của mẹ em. Mẹ không yên tâm em ở nhà một mình nên kêu qua đó sống.”

Quân uể oải giải thích, vừa nói vừa bóc vỏ bao thuốc lá mới mua.

“Thế sao giờ lại chuyển về nhà?”

“Sắp tới ở đó sẽ xuất hiện một ma nữ, nếu không rời đi, ma nữ sẽ ăn thịt.”

Quân dùng tay cào cào vô không trung, gương mặt nhăn lại ra vẻ sợ sệt.

Đăng lắc đầu cười khổ với chuỗi hành động vừa rồi. Nỗi buồn quanh Quân như một tấm màn bao trùm rất rõ rệt, cô đâu cần phải cố tỏ ra vui vẻ như thế.

“À phải rồi! Cảm ơn anh đã giúp em chở đồ về nhà nhé! Muốn mời anh một bữa mà anh lại dành trả tiền.”

“Không sao! Bữa ăn đó để đấy. Khi nào hết tiền mà chưa nhận được lương anh sẽ tìm em đòi nợ.”

Sau khi cả hai cùng bật cười, bầu không khí im lặng lại được bắt đầu.

Đăng chăm chú xem đám thanh niên đá cầu.

Quân chuyên tâm hút thuốc.

Cho đến khi lộp độp từng giọt mưa thay phiên nhau rơi xuống.

Quân và Đăng không hẹn mà cùng nhìn nhau, ánh mắt có vẻ rất thích thú.

Hôm đó, trong khi mọi người đang hối hả tránh mưa, có hai đứa trẻ to xác tắm mưa đến ướt mèm. Tiếng cười giòn dã hòa vào tiếng mưa tí tách vui tai.

Sau phút nổi loạn bộc phát, cơn mưa tạnh cũng là khi Đăng và Quân đi bộ về đến chỗ gửi xe trong bộ quần áo ướt rất đều.

Nhìn bộ dạng nhếch nhác của hai đứa, ông chú cho gửi xe khẽ chau mày. Đám thanh niên bây giờ kể cũng lạ, xe có lại đem gửi rồi đi bộ để mắc mưa thế này đây.

“Hắt xì!”

Cái hắt xì thứ tám của Quân khi ngồi sau xe Đăng trên đường về nhà cô.

“Biết em yếu thế này thì không cho em tắm mưa nữa.”

Đăng có vẻ lo lắng nhưng câu nói bật ra hết sức tự nhiên, cứ như anh là người chăm lo và quản lí Quân.

Dụi dụi mũi, Quân sụt sịt:

“Không sao! Vui mà!”

“Ừ! Đúng là vui thật. Nhưng mưa mùa này dễ bệnh lắm.”

“Ốm đã có thuốc, lo gì!”

Quân ngồi phía sau nói chắc nịch, hoàn toàn không để ý đế sự khổ sở trong giọng nói của Đăng. Cô ốm thì có thuốc, thế có loại thuốc nào cho anh uống vào sẽ hết tự trách bản thân đã để cô ốm không?

Con đường vắng ướt sũng chỉ còn tiếng máy xe.

“Quân này! Em buồn lắm đúng không?”

Đăng bất ngờ lên tiếng, câu hỏi làm Quân hơi ngỡ ngàng.

“Làm gì mà buồn?”

“Buồn nhanh lên cho kịp nhé! Em sắp vui rồi đấy.”

Không trả lời câu hỏi của Quân, Đăng trầm giọng như đang nói với chính mình.

Buồn nhanh lên cho kịp vui? Quân bật cười với câu nói ngược ngạo này. Cứ nghĩ có mình cô “cõi trên”, không ngờ cái cõi của Đăng còn trên cô rất xa.

“Em không tin à? Sẽ có người làm em vui nhanh thôi.”

Đăng có vẻ nghiêm túc.

“Là ai?”

Quân tùy tiện hỏi.

“Người này từ chối mọi sự sùng bái mù quáng nên yêu cầu anh giấu tên.”

“Haha!”

Quân bật cười sảng khoái, không gặn hỏi thêm người đó là ai. Tâm trạng cô hiện thời đã tốt hơn ban chiều rất nhiều. Hình như mỗi lần gặp Đăng cô đều có chuyện vui để cười, cơ hội để buồn đều bị anh cướp mất.

Thế mới nói khi một ai đó nhấn chìm ta, sẽ luôn có một người khác đến bên vực ta dậy, quan trọng là bản thân có đủ tỉnh táo để nhìn thấy hay không. Thường thì sau khi gặp phải điều không hay, tâm trí con người tự động bị lu mờ, nhìn mọi thứ đều thấy tồi tệ, chẳng thể nhận ra điều tốt đẹp vẫn ở bên cạnh.

Quân cũng không ngoại lệ. Vì thế mà ngay khi Đăng thả cô trước cổng nhà và trở về khách sạn, tâm trạng cô lại rơi vào hố sâu bế tắc.

Mang vác bộ quần áo ướt mèm vào nhà, mất nửa tiếng sau cô mới khô ráo trèo lên giường.

Có một chứng mất ngủ được gọi là “lạ giường”, nó xuất hiện khi người ta đi đến ngủ tại một nơi xa lạ. Còn Quân, cô “lạ giường” ngay trên chính chiếc giường của mình. Giường lâu ngày không có người nằm nên lạnh lẽo quá, không còn mùi chăn màn quen thuộc. Nhà lâu ngày không có hơi người nên cũng trở nên cô tịch, bốn bức tường im lìm đến ngạt thở.

Quân hoang mang nhìn quanh căn phòng của mình, sao bỗng nhiên nó lạ lẫm với cô đến thế!

Có một cảm giác sợ hãi dần xâm chiếm trái tim. Một nỗi sợ vô hình khi nghĩ đến việc từ nay về sau mình sẽ phải sống một mình, mỗi ngày sẽ lại trôi qua như trước đây: nhạt nhẽo không cảm xúc, đêm đến thì bế tắc đến phát điên, buổi sáng mở mắt ra ngoài hoang mang cũng chỉ có hoang mang.

Tiếng chuông điện thoại đúng lúc đâm thủng quả bóng lo lắng đang bao phủ Quân, cô vồ ngay lấy và dù đó là ai cô cũng muốn nghe máy. Cô cần một người nói chuyện ngay lập tức.

Là Đăng!

Đột nhiên lòng Quân trào lên cảm giác yên tâm.

“Em nghe!”

Quân cố tỏ ra điềm tĩnh để bắt máy.

“Em chưa ngủ?”

“Ngủ rồi mà nghe điện thoại được à.”

“Lạ chỗ nên mất ngủ chứ gì.”

Quân bất ngờ khi bị nói trúng phóc, dù vậy vẫn cứng đầu phủ nhận:

“Nhà em chứ nhà ai mà lạ. Chẳng qua là tóc còn ướt nên chưa ngủ được thôi.”

“Vậy em sấy tóc rồi ngủ sớm đi! Mai còn đi học.”

Đăng nói đến đây rồi im lặng đợi Quân “ừ” sau đó chúc ngủ ngon, thế nhưng câu nói của cô làm anh bất ngờ vô cùng.

“Anh Đăng hát cho em nghe đi!”

“Gì? Anh làm gì biết hát.”

“Hát đi! Nghe qua điện thoại cũng sẽ bớt dở mà.”

Quân nói rồi cười “hì hì” nhưng Đăng nghe thế nào cũng giống như đang van nài. Ẩn sâu trong giọng nói đó là một tâm hồn đang bơ vơ cố tìm nơi bám víu.

Bạn bè anh vẫn nói “không có cái dại nào bằng cái dại gái”. Ấy thế mà anh đã mắc phải cái dại lớn nhất, mủi lòng thế nào lại đồng ý hát cho Quân nghe. Để rồi từ đó, đêm nào sau khi đi làm về anh cũng bất đắc dĩ trở thành bà ** ru con nít ngủ qua điện thoại.