Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Yêu Đương Đoan Chính

Chương 34: Rồi sẽ vượt qua được

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hoàng Tự đến đây để đón bạn gái về nhà, vẫn luôn như vậy vào mỗi kì nghỉ đông và nghỉ hè hằng năm. Hắn không ngờ sẽ tình cờ gặp Giang Mộ Hành ở cổng đại học A, thấy anh không đi một mình mà bên cạnh còn có một người cũng là chuyện hắn lường trước.

Dẫn một người đến một thành phố không quen thuộc, nơi mà mọi thứ xung quanh đều xa lạ sẽ dễ khiến đối phương nảy sinh cảm giác "tôi chỉ có mình cậu".

Hoàng Tự biết tỏng điều này. Hồi đó hắn theo đuổi bạn gái là ở chính nơi đây. Huống hồ là hai người đi chơi với nhau, ngoài việc có nhiều cơ hội để hiểu các mặt khác của nhau, thúc đẩy giao lưu tình cảm, còn có thể tạo ra nhiều kỉ niệm.

Như người ta đã nói, dù thủ thuật không mới nhưng hữu ích là được.

Chưa kể đây còn là mũi tên hai đầu.

Hoàng Tự đứng xếp hàng ngoài tiệm giải khát của trường, hắn nhìn cậu nhóc của Giang Mộ Hành đang nói chuyện điện thoại dưới tán cây cách đó không xa, góc dưới bên trái chiếc áo phông màu xanh da trời của cậu nhóc dán một miếng chống muỗi.

"Miếng dán chống muỗi đó cậu nói thế nào?" Hoàng Tự trêu: "Đừng nói là cậu bảo tôi mua nhiều cho bạn gái nên tiện tay cho cậu một ít nhé?"

Giang Mộ Hành không nói gì.

Hoàng Tự tự động hiểu anh đang thừa nhận, hắn giơ ngón cái: "Lớp trưởng Tiểu Giang, trong chuyện này cậu đúng là ngoài lạnh trong nóng."

Người phía trước cầm đồ uống rời đi, Giang Mộ Hành bước vào cửa hàng: "Các anh uống gì?"

"Tôi nên đãi khách mới phải." Hoàng Tự vuốt mái tóc vàng óng: "Có điều với mối quan hệ của chúng ta thì không cần khách khí."

Hắn giơ hai ngón tay: "Hai ly trà đen đá."

Giang Mộ Hành gọi thêm một ly trà lài không đá và một ly trà sữa.

Hoàng Tự tặc lưỡi: "Con trai cũng uống trà sữa?"

Giang Mộ Hành lạnh lùng nhìn hắn.

Hoàng Tự nhấc tay đầu hàng: "Có chứ có chứ."

Giang Mộ Hành cởi mũ ra, vuốt tóc mấy lần rồi đội lên lại.

Hoàng Tự ra hiệu anh nhìn cậu nhóc vẫn đang nghe máy: "Không hỏi vì sao tôi nhận ra sao?"

Một nửa khuôn mặt của Giang Mộ Hành bị che bởi cái bóng của vành mũ, không thấy rõ anh đang có biểu cảm gì.

"Tuýp thuốc mỡ." Hoàng Tự tiết lộ thông tin, sau đó hỏi tiếp: "Bị bỏng vì nấu ăn cho cậu phải không?"

Thấy Giang Mộ Hành rốt cuộc cũng có phản ứng, Hoàng Tự vỗ vai anh: "Anh Tự của cậu là người từng trải."

"Lần tôi dẫn đội đi biểu diễn ở thành phố M, tối hôm trước đó cậu bảo không cần tôi mua giúp cái gì, thế mà hôm sau lại gọi cho tôi nhờ mua thuốc trị bỏng, nói rõ thuốc thương hiệu nào, còn muốn hàng chính cống."

Hoàng Tự mang ý tứ sâu xa: "Không giống phong cách của cậu chút nào, dù là tay cậu bị bỏng cậu cũng không bận tâm đến thế."

Giang Mộ Hành nhìn người dưới gốc cây qua khóe mắt.

"Thật ra là nhận ra từ lâu rồi, hồi ở cửa quán bar tôi đã nghi ngờ, khi đó gặp hai người bạn của cậu, một người là cậu ấm nhà giàu phản ứng bình thường, vừa tò mò vừa coi rẻ, một người mang địch ý rất lớn với tôi, kể từ khi tôi bước tới cạnh cậu là bắt đầu nhìn tôi đăm đăm."

Lòng Hoàng vẫn còn ôm nỗi sợ, hắn lắc đầu: "Lúc ấy tôi thấy mình như bị rắn rình."

Một bạn trẻ đáng yêu như thế lại cực kỳ cố chấp, tính chiếm hữu rất biếи ŧɦái.

Hoàng Tự nhìn Giang Mộ Hành bên trái mình, hắn không nhìn ra tâm tư của anh được, anh cứ như cá uống nước, ấm lạnh tự biết.

"Lần thứ hai bọn tôi gặp nhau là ở cửa hàng, địch ý đã mất, tôi đoán là..." Hoàng Tự mỉm cười gãi gãi lông mày: "Cậu đã nói chuyện tình cảm của tôi, nói tôi đã có bạn gái quen được bảy năm, mối quan hệ rất tốt, rất ổn định."

Giang Mộ Hành không tỏ vẻ gì: "Anh Tự, anh nói nhiều quá rồi."

"Hôm nay là một ngày đặc biệt, một ngày tốt lành." Vẻ mặt Hoàng Tự tràn đầy hứng thú: "Nói mới nhớ, hồi ở cửa hàng là tôi tạo cơ hội cho cậu, người ta đích thân đưa USB cho cậu, tối đó cậu có tận dụng không? Cậu đâu phải là người lãng phí cơ hội."

Không biết Giang Mộ Hành nghĩ gì, hơi thở xung quanh anh bỗng thay đổi. Tựa như một bong bóng đột nhiên nổi lên trong biển sâu tĩnh mịch, một con sóng cuộn lên trong tích tắc. Sau đó, một vầng mặt trời ấm áp từ từ mọc lên, mặt nước biển dậy sóng ầm ầm, sục sôi không ngớt.

Đúng lúc này, ánh sáng mà Giang Mộ Hành giấu trong thế giới lộ ra ngoài.

Hoàng Tự khϊếp sợ, dù hắn trời sinh nhạy cảm với cảm xúc của người khác, nhưng thằng nhóc này là một ngoại lệ, mà hiện tại hắn cảm nhận được rất rõ ràng, phá vỡ nhận thức trong cuốn ghi chép từ con số không hơn một năm đến nay.

Hắn bùi ngùi, mừng thay cho anh: "Xem ra cậu đã tận dụng cơ hội đó rồi, nói thế nào thì cậu vẫn nên mời tôi một bữa cơm."

Nhân viên đưa một chiếc túi tới, đỏ mặt nói: "Anh chàng đẹp trai, đây là đồ uống anh gọi."

Giang Mộ Hành cầm túi đi ra ngoài.

Hoàng Tự biếng nhác đi sau, nhìn thiếu niên đã cúp máy: "Đến rồi."

Giang Mộ Hành đưa cho hắn hai ly trà đen đá: "Đề tài này kết thúc ở đây."

Mỗi tay Hoàng Tự cầm một ly: "Ok."

Giang Mộ Hành hỏi: "Trong đại học A có thể đi dạo ở đâu?"

Hoàng Tự được hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Vào thời điểm và nhiệt độ này thì ở đâu cũng ít người, giữa trưa không có mấy đôi người yêu chạy ra ngoài đâu, chỉ ở trong trường nắm tay nhau đi dạo hẹn hò chán ngấy."

Giang Mộ Hành đi về phía Yến Hảo, anh dừng chân lại, nói rõ một câu: "Đừng nói những gì không nên nói."

"Thằng nhóc cậu cẩn thận quá, nếu tôi muốn nói thì đã nói ở đại siêu thị rồi." Hoàng Tự chỉnh mũ ngay ngắn cho anh như anh trai cả: "Con đường phía trước còn nhiều khó khăn, chúc cậu may mắn."

Giang Mộ Hành xoay người đi.

Hoàng Tự thốt một câu như cánh buồm đã trải qua muôn ngàn thăng trầm: "Dù mưa to đến đâu, cũng sẽ có ngày nắng ló ra, sẽ có bánh mì, sẽ có tình yêu, thứ gì rồi cũng sẽ có, trời cao luôn đối xử tử tế với những ai yêu cuộc đời."

Như thể đang kích anh bộc lộ cảm xúc sss, cũng như đang chân thành dành lời cho Giang Mộ Hành đang buốc về phía ánh sáng, hay nói cho người qua đường xa lạ, hoặc nói cho chính bản thân.

Tất cả những trở ngại mà bạn nghĩ bạn sẽ mãi không thể vượt qua, rồi bạn sẽ vượt qua được.

——

Yến Hảo vẫy tay chào Hoàng Tự và bạn gái của hắn.

"Hai người họ rất xứng đôi."

Yến Hảo sực nhớ tới gì đó: "Lớp trưởng, hai người họ đang thất niên chi dương* phải không?"

Giang Mộ Hành hơi cúi đầu: "Cái gì?"

"Chẳng phải có câu đau ba năm, ngứa bảy năm* sao?" Yến Hảo nói: "Đúng lúc Hoàng Tự và bạn gái của anh ấy đang là năm thứ bảy, không biết có ngứa hay không."

Giang Mộ Hành đâm nắp ly trà lài: "Nếu ngứa thì gãi."

"Ngứa này không phải ngứa người mà là ngứa trong lòng." Khóe môi Yến Hảo giật giật: "Nào có dễ gãi?"

"Có gì mà không dễ, mấu chốt là muốn gãi hay không."

Giang Mộ Hành hất đầu: "Đi dưới bóng cây đi."

Yến Hảo vẫn chưa nghe đủ: "Lớp trưởng, chúng ta nói tiếp đi, tớ thấy cậu rất hiểu về mặt tình cảm."

Giang Mộ Hành bình tĩnh đáp: "Tôi rất hiểu về mặt học tập, cậu muốn nghe không?"

Yến Hảo: "..."

Giang Mộ Hành đi dọc theo hàng cây đa, Yến Hảo nhanh chân đuổi theo, lá cây khô dưới đất bị giẫm kêu tiếng giòn tan, tiết tấu vừa khẽ khàng vừa dâng trào.

"Lớp trưởng, trà sữa này..."

Yến Hảo uống hai ngụm: "Thật ngon."

Giang Mộ Hành không nói gì.

Yến Hảo đi chậm một bước, hai tay cậu cầm ly trà sữa, cúi đầu, cong khóe môi.

Đằng trước vang giọng nói của Giang Mộ Hành, anh gọi: "Yến Hảo."

"Ừm!"

Yến Hảo lập tức đáp lại, chạy đến bên anh.

——

Mặt trời tỏa nắng rực.

Yến Hảo và Giang Mộ Hành vừa đi vừa nghỉ trong trường đại học A, chụp rất nhiều bức ảnh.

Cậu hâm mộ và ngóng trông học sinh nơi này, lải nhải với anh rất nhiều điều mà có lẽ cậu không nhận ra.

Lúc đi ngang qua một sân bóng, một quả bóng rổ lăn tới chân Yến Hảo, một nam sinh trên sân hét lớn: "Này anh bạn, phiền cậu ném bóng đến giúp!"

Yến Hảo nhặt bóng định ném tới, nhưng vì tay cậu ướt đẫm mồ hôi nên quả bóng bị trượt, nó rơi lại xuống đất.

Một tràng cười vang lên từ sân bóng.

Giang Mộ Hành cúi người nhặt bóng, tiện tay ném đi, quả bóng vẽ một đường cong mượt mà dưới cái nắng như thiêu đốt. Tiếc là quả bóng hơi lệch rổ, nó đập mạnh vào mép vành, bật ra thật xa.

Sinh viên trường A trưng ra nét mặt đặc sắc.

Rõ ràng là hiện trường trực tiếp một cú ném thất bại, nhưng vì người trong cuộc quá đẹp trai nên họ không cười nhạo nổi, chọc lòng người phẫn nộ.

Mẹ nó, ông trời bất công.

Nam sinh lúc nãy nhờ Yến Hảo ném bóng chạy từ trên sân tới: "Không phải sinh viên trường này phải không?"

Giang Mộ Hành nhìn xuống anh ta.

Có lẽ là hiếm khi bị nhìn từ góc độ này, nét mặt anh ta hơi tệ, anh ta trêu tức: "Tôi hiểu rồi, hai người là học sinh cấp ba muốn đi xem đại học A trong truyền thuyết trông như thế nào."

Dứt lời, như muốn tìm an ủi cho chiều cao mình, anh ta nhìn thiếu niên thấp hơn mình một khúc, khi thoáng nhìn qua nốt ruồi nhỏ giữa mi tâm cậu, anh ta hơi tròn mắt rồi ngớ người.

"Bụp."

Yến Hảo thổi vỡ kẹo cao su đang nhai.

Nam sinh choàng tỉnh, trên khuôn mặt tuấn tú lộ ra lúm đồng tiền: "Em trai, em..."

Sắc trời trên đầu Yến Hảo đột nhiên tối sầm, hóa ra là Giang Mộ Hành mở dù: "Đi thôi."

Bất ngờ đi chung một tán dù, Yến Hảo sững sờ thở hơi gấp, cậu không kịp suy nghĩ nên vô thức bước theo Giang Mộ Hành, anh đi đâu cậu đi đó.

Nam sinh đằng sau vừa cười vừa la lớn: "Tôi là Vương Úc, phụ trách sinh viên năm nhất, hi vọng trong bài báo nhóm tân sinh viên năm sau sẽ có các cậu, cố lên nha mấy em trai."

Anh ta cao ngạo nhưng không xấu tính, chỉ là một chàng trai mới lớn đầy nắng và cởi mở.

Yến Hảo nghe tiếng la, máu trong người cậu sôi trào, sắp lên lớp mười hai và thi đại học rồi, cuộc đời cậu sẽ bước sang một giai đoạn khác, cậu sẽ cố gắng hết sức và dùng bất kể cách nào để kéo Giang Mộ Hành đi cùng với mình.

"Lớp trưởng, cậu có cân nhắc đại học A không?"

Giang Mộ Hành không trả lời mà hỏi ngược lại với điệu bộ thản nhiên: "Sao, cậu thích?"

Yến Hảo đáp không chút do dự: "Tớ thích..."

Nói được hai chữ cậu bỗng đổi lời, lúng túng nhéo ngón tay: "Lớp trưởng, cậu hỏi câu này với một tên học dở như tớ cũng vô nghĩa."

Giang Mộ Hành không biết đã dừng chân từ bao giờ: "Vô nghĩa?"

"Cũng không phải." Yến Hảo lau mồ hôi trên mũi: "Điểm xét tuyển của đại học A rất đáng sợ, cả đời tớ cũng không đùa nổi."

Giang Mộ Hành im lặng hồi lâu: "Trước khi kết thúc kì thi cuối kỳ, cậu có tự tin có thể đạt được mục tiêu không?"

Yến Hảo đã biết anh sẽ nói gì: "Không."

Giang Mộ Hành trầm giọng nói: "Vậy nên không đi đến cùng thì không biết kết quả."

Quả nhiên là kiểu lời này, Yến Hảo cắn khóe miệng nghĩ, nếu cậu không vào đại học A thì tớ có liều mạng cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Giang Mộ Hành đột nhiên lên tiếng: "Sang năm tôi sẽ vào đại học A."

Yến Hảo bất ngờ, lần trước cậu hỏi thì Giang Mộ Hành nói anh chưa nghĩ ra, sao bây giờ...

Giang Mộ Hành thu dù về, vuốt ngón tay lên cán ô: "Đại học A đã cho tôi một lời mời, tôi vẫn chưa từ chối. Hôm nay đi dạo một vòng, tôi thấy phong cảnh không tồi."

Yến Hảo khó mà tin được, nhìn Giang Mộ Hành là biết anh là người rất có kế hoạch, sao có thể tùy ý như vậy? Chẳng phải đại học rất quan trọng sao?

Cổ họng Yến Hảo khô khốc: "Lớp trưởng, cậu quyết định chọn đại học A thật sao?"

Giang Mộ Hành cúi đầu nhìn cậu: "Ừ."

Yến Hảo nhận được câu trả lời là lập tức ngồi xổm xuống, tay chân run rẩy, cậu phải làm gì mới thi vào cùng một trường với Giang Mộ Hành được đây?

Giang Mộ Hành bình thản nói: "Yến Hảo, cậu muốn vào đây thì tôi có thể giúp cậu."

Yến Hảo ngẩng đầu nhìn Giang Mộ Hành đang đứng ngược sáng, cậu chóng mặt không thấy rõ cái gì, đầu óc kêu ầm ĩ, thật lâu sau cậu mới phát ra âm thanh: "Giúp tớ?"

"Đúng vậy." Giang Mộ Hành nói: "Tôi giúp cậu."

———

Chú thích:

(*) Có bánh sẽ có tình: Trong bộ phim "Lê-nin năm 1918", đồng chí Vasili đã động viên những người nông dân đang chịu đói: "Sẽ có bánh mì, sẽ có sữa, mọi thứ đều sẽ tốt đẹp hơn.". Nếu nó được mượn từ phim For Love (đưa chúng ta cuối cùng cũng đến ái tình) thì sẽ như thế này: "Sẽ có bánh mì, sẽ có tình yêu", và câu tiếp theo: "Mọi thứ đều sẽ tốt đẹp hơn." (Nguồn: Điền Kim Song review For Love)

(*) Thất niên chi dương: đôi lứa yêu nhau nếu vượt qua cái ngưỡng 7 năm thì coi như bách niên giai lão, bên nhau trọn đời, bằng không thì xa nhau vĩnh viễn, muôn thuở không thể tái hợp.

(*) (Nguồn: Sohu)

Đau ba năm: Năm thứ ba của tình yêu, khi hết tươi mới và bí ẩn, nó sẽ đến trạng thái tình cảm đi xuống và trì trệ. Nhiều cặp đôi sẽ có những suy nghĩ và cảm xúc mới vào thời điểm này, mà những suy nghĩ này thường dẫn đến sự xa cách của cả hai do không có sự giao tiếp hoặc khác biệt về quan điểm, dẫn đến kết cục là hai người chia tay.

Ngứa bảy năm: Cuộc hôn nhân đã bước sang năm thứ bảy, mọi mãnh liệt của tình cảm đều tiêu tan, tình cảm thăng hoa là thân tình. Khi chúng ta nắm tay đối phương, vuốt mặt đối phương, mọi thứ đã quá quen thuộc. Cuộc sống không có sự tươi mới giống như đồ ăn vô vị, bỏ thì tiếc. Suy cho cùng thì mối quan hệ nhiều năm như vậy cũng không nên từ bỏ một cách thoải mái.
« Chương TrướcChương Tiếp »