Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Yêu Không Thể Yêu

Chương 4

« Chương TrướcChương Tiếp »
Ha ha, hóa ra anh ấy đều biết hết nhưng lại giả vờ như không biết gì!

Ra vẻ tốt cho tôi, không để tôi phải gánh trách nhiệm, li hôn còn để lại cho tôi một căn hộ nhỏ! Đây coi như bố thí sao?

Tại sao lại có chuyện nɠɵạı ŧìиɧ này, lẽ nào anh ấy không rõ sao?

Trở mặt vô tình chính là loại người như Dương Thụy, lần này trực tiếp muốn tôi ra đi tay trắng, không có một xu dính túi.

Cuộc hôn nhân này, tôi đương nhiên không thể từ bỏ như thế.

Hai năm qua, công ty, gia đình, tôi đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết?

Dựa vào cái gì bắt tôi đi, vốn dĩ trong lòng tôi luôn áy náy với anh ấy, hiện tại toàn bộ đều là sự căm hận.

Trong công ty, người khác chỉ chỉ trỏ trỏ, đồn ra đoán vào, đa số đều đang nói tôi lăng loàn, nɠɵạı ŧìиɧ.

Ngược lại Dương Thụy lại trở thành bên bị hại, tôi khóc không ra nước mắt, càng không biết phải biện minh thế nào.

Lễ nào phải nói với mọi người rằng tôi không ngủ với Trang Dật Dương?

Có lẽ trong mắt mọi người, tôi là kẻ lợi dụng, còn người chịu thiệt làm nam thần của bọn họ.

Li hôn là điều không thể tránh khỏi, ngay lúc tôi quyết định buông tay, mẹ tôi gọi điện đến nói rằng bố tôi đã nhập viện.

Lâm Thành cách xa cả ngàn dặm, tôi ngồi tàu cao tốc chạy tới bệnh viện, lúc này mới biết được bệnh tình của bố tôi, ung thư gan!



Nhìn mái tóc bạc phơ của hai ông bà, họ rõ ràng mới chỉ năm mươi tuổi, chớp mắt như già thêm cả chục tuổi.

Tôi lập tức đi xét nghiệm xem gan có phù hợp với bố không, sau đó vừa chăm sóc bố vừa đợi kết quả.

Mẹ tôi nhiều lần nhìn tôi muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài thườn thượt.

Tôi biết bà ấy muốn hỏi sao Dương Thụy không tới? Bệnh tình của bố vợ như thế, dù con rể có bận đến đâu cũng nên đến bệnh viện thăm hỏi!

Lòng tôi khổ sở, không cách nào mở lời.

Năm đó vì Dương Thụy, tôi đã không ngừng xung đột với bố mẹ, rời xa gia đình cả ngàn dặm.

Nếu không phải vì bố tôi bị bệnh, có lẽ chúng tôi cũng không có cơ hội làm lành.

Phí phẫu thuật vẫn còn thiếu 20 vạn, mặc dù tôi đồng ý ngay lập tức nhưng trên người chỉ còn 5 ngàn.

Nếu sớm biết xảy ra chuyện này, tờ chi phiếu 5 vạn tệ kia tôi đã không thanh cao mà trả lại có Trang Dật Dương, ít nhất cũng có thể giải quyết lúc cấp bách.

Sau một tuần kết quả cũng đã có, gan của tôi và bố hoàn toàn thích hợp, hiện giờ chỉ cần nộp phí phẫu thuật là xong.

Mẹ tôi nhân lúc tôi không để ý liền gọi điện cho Dương Thụy, mong anh ta có thể đến thăm bố tôi, ngoài ra, tôi sau khi hiến gan cũng cần có người chăm Sóc.

Ai biết được tên khốn Dương Thụy đó, lại dùng điều này để uy hϊếp tôi, nếu tôi ký đơn li hôn, anh ta sẽ đến Lâm Thành hoàn thành tâm nguyện của mẹ tôi.

Không đủ kiên nhẫn, tôi chỉ có thể đồng ý li hôn, nhưng bắt anh ta đưa cho tôi 1 triệu, như vậy có thể giải quyết vấn đề tiên viện phí và phục hồi chức năng về sau.
« Chương TrướcChương Tiếp »