Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Yêu Không Thể Yêu

Chương 9

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nỗi uất ức mấy ngày hôm nay khiến tôi không quan tâm mình đang đứng giữa đường mà nhào lên hét vào mặt Trang Dật Dương.

Lau nước mắt, đứa bé này chẳng lẽ tôi không thương nó sao?

Cả đêm hôm qua tôi không chợp mắt, chính là suy nghĩ nên bỏ hay giữ đứa bé này lại!

Chỉ có thể từ bỏ, cứu bố của tôi.

Tôi chuẩn bị bỏ nó, còn có thể quan tâm bố của nó nữa sao?

Tôi hiện giờ đã sống không bằng chết rồi, tôi còn sợ gì?

Tôi không hề sợ hãi nhìn chằm chăm vào mắt Trang Dật dương, người tình trong mộng của biết bao phụ nữ ở Dương Thành, có thể thiếu người sinh con cho anh ta sao?

Cuối cùng anh ta chịu thua trước ánh mắt của tôi, lôi tôi lên xe, đổi địa điểm nói chuyện.

“Giữ lại đứa bé này, chuyện của bố cô, tôi giải quyết, chuyện hôn nhân của cô, tôi cùng giải quyết!” Trang Dật Dương tựa vào ghế sô pha, xoa bóp thái dương, có vẻ mệt mỏi và phiền não, khiến tôi bất giác mềm lòng đi một chút.

Anh ta coi trọng đứa bé này, vứt xuống tấm chỉ phiếu, khiến lòng tôi có chút thoải mái.

Nhưng chuyện của nhà tôi không liên quan đến anh ta, hơn nữa sau này đứa bé này sinh ra rồi để anh ta bế đi mất, tôi làm sao sống nổi?

“Cảm ơn, nhưng tôi không bán con!”

Tôi từ chối cuộc dịch kiểu này, để đứa bé này gọi người khác là mẹ, tôi không làm được.

Trang Dật Dương chỉ vào cửa bảo tôi rời khỏi đây, không muốn nói tiếp.



Khu nhà biệt thự, vốn không bắt được xe, tôi không muốn quay lại, cuối cùng đi bộ hơn một tiếng đồng hồ mới bắt được xe, tôi kiệt sức.

Mẹ tôi lại gọi điện thoại tới, giục tôi quay lại, bác sĩ đang đợi để sắp xếp phấu thuật.

20 vạn giống như một cọng rơm đang đè bẹp tôi, bây giờ mới chỉ là bắt đầu, cả quá trình điều trị cần 50 vạn.

Số tiền này rốt cuộc tôi phải lấy ở đâu ra?

Chỉ có thể quay lại trước, thương lượng với bác sĩ lùi phẫu thuật lại, để tôi nghĩ cách gom tiền.

Trở lại bệnh viện, nhìn thấy mẹ, nhìn thấy vẻ mặt sốt ruột của bà ấy, cứ như thế tôi cùng không biết phải làm sao mới có thể nói ra.

Ai ngờ, mẹ tôi đã nắm thóp được tôi, “Văn Văn, bác sĩ nói kết quả không phù hợp, phải đợi đờm trong cổ họng con tiêu đi mới phẫu thuật được, con bị cảm sao?”

Kết quả không phù hợp?

Cổ họng có đờm?

Cổ họng tôi có đờm sao? Chuyện này ảnh hưởng đến phẫu thuật sao?

Hoãn lại cũng tốt!

Trong khoảng khắc tôi vẫn chưa kịp phản ứng lại, như một kẻ ngủ gật lại có người mang gối tới.

“Có điều số tiền này sao lại không phải là Dương Thụy gửi tới, ngược lại là của một người họ Trang. Lần trước có với Dương Thụy cãi nhau trong điện thoại đòi li hôn, rốt cuộc là có chuyện gì?” Mẹ tôi đã nhận được tiền, bắt đầu thẩm vấn tôi về chuyện lúc đó.
« Chương TrướcChương Tiếp »