Chương 9: Hành động sai lầm

Nhất Phong hắn như là kẻ cô độc trong ngôi nhà lớn này, từ sự việc của mẹ hắn, hắn chẳng còn tin vào thứ gọi là gia đình.

Gia đình? Chỉ là cái vỏ bọc, đúng hơn là sự trói buộc hai con người không đồng điệu cảm xúc với nhau. Hắn chỉ trông thấy "gia đình" ở cha hắn cùng hai mẹ con bà Mỹ Xuân.

Hắn cũng chẳng tin sẽ có ai thật lòng yêu thương một người, tất cả chỉ là lừa gạt, hắn tự cho mình cái quyền khinh bỉ người khác, những người phụ nữ vô tội ngoài kia.

Với Nhất Phong, phụ nữ là để chịu đựng, là phải được "dạy dỗ" mới là ngoan. Hắn bắt Hạ Linh phải ghi nhớ cô là của hắn, suốt đời bị trói buộc bởi hắn.

......................

Đêm ấy, hắn tìm đến bốn ả nhân tình để trút giận, những đợt vũ bão, những tiếng roi vang lên. Bốn cô ả lăn lộn dưới sàn chẳng hiểu lý do bị Nhất Phong đánh như vậy, thay cho những âm thanh dung tục mọi khi thì nay lại là tiếng kêu khóc.

"Cậu Nhất Phong...đừng đánh nữa mà..."

"Có ai cứu chúng tôi...ối đau quá..."

Hạ Linh đứng bên ngoài run rẩy cả người, cô ôm lấy cổ tay đã được bó lại mà không dám lên phòng ngủ. Nhật Nam vừa ra ngoài trở về trông thấy thì lên tiếng.

"Hạ Linh, cô chưa ngủ sao?"

Hạ Linh giật mình quay lại, cô khẽ cười nhưng ánh mắt vẫn nhíu lại vì đau. Nhật Nam lại gần nắm lấy tay Hạ Linh xem xét, cô liền rụt tay lại.

Cô sợ Nhất Phong sẽ thấy cô và Nhật Nam, cô sợ cô sẽ bị đánh như bốn người kia.

Nhật Nam như hiểu ra, cậu khẽ cười.

"Cô yên tâm, anh ấy sẽ không làm gì cô đâu."



Nói rồi Nhật Nam nắm tay Hạ Linh đưa cô ra bên ngoài, tránh xa những thứ âm thanh vô nghĩa kia. Cậu hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời đe dọa của Nhất Phong, chỉ có Hạ Linh vẫn chần chừ không muốn bước đi cùng cậu.

.....................

Trên bàn tiệc trong căn phòng kín riêng tư, những kẻ nắm giữ cuộc sống bóng tối ngồi trò chuyện, cười nói với nhau. Chợt một trong số đó lên tiếng.

"Cậu Nhất Phong, nghe nói buổi đấu giá ở Hy Viên cậu đã mua được một món hàng?"

Nhất Phong ngầm hiểu ông ta đang nói đến Hạ Linh, sau những lời nói của ông ấy, hắn biết họ đã sắp xếp cho hắn mua cô về.

Lý do là vì chuyến vận chuyển hàng sắp tới bên họ cần Nhất Phong giúp đỡ, Nhất Phong cười mỉm, bàn tay cầm ly rượu lắc lư làm cho chất lỏng bên trong cũng sóng sánh theo nhịp.

Hắn trở về nhà với men rượu nồng nặc, chiếc xe vừa vào sân thì Hạ Linh giật mình quay lại. Cô vội vàng chạy đến đón hắn nhưng khoảnh khắc Nhật Nam nhìn theo cô đã bị Nhất Phong trong xe nhìn thấy.

"Cô thật lỳ lợm! Và cả hắn đều cứng đầu..."

Hắn bước xuống xe, tay nắm chặt tay cô, Hạ Linh khẽ nhíu đôi mắt vì đau. Nhật Nam đứng bên kia liền lên tiếng.

"Anh buông cô ấy ra, Hạ Linh vẫn chưa hết đau đâu!"

Nhất Phong nhìn Nhật Nam với ánh mắt lạnh lẽo, hắn càng điên tiết nắm chặt tay cô hơn. Hạ Linh gỡ tay hắn ra, cô đã đau đến mức đôi mắt đỏ hoe.

"Tôi nói anh buông cô ấy ra!"

Lời nói của Nhật Nam dứt khoát kèm theo hành động không ngờ, cậu kéo Hạ Linh về phía mình. Hành động ấy càng khiến cơn nóng của Nhất Phong bốc cao ngút trời.



Hắn nghiến răng nhìn Nhật Nam.

"Người phải buông là cậu! Cô ta là do tôi mua về!"

Nhật Nam cũng không nhân nhượng mà nói lại.

"Nhưng cô ấy là con người, anh xem Hạ Linh đang đau thế nào."

"Nhật Nam!!? Tôi nhắc lại, cô ta là người của tôi, tôi có gϊếŧ chết cô ta cũng không đến lượt cậu chen vào!"

"Bốp!"

Nhất Phong lảo đảo lùi về sau, bàn tay hắn nhất thời rời khỏi Hạ Linh, một bên gương mặt bị đỏ do cú đấm vừa nãy của Nhật Nam, bàn tay cậu ê ẩm buông thõng, một p

lần nữa Nhật Nam lại kéo Hạ Linh càng gần mình hơn.

Nhất Phong đưa tay lau đi vệt máu nơi khóe môi, vị tanh mặn hòa vào cơn tức giận khiến hắn trở thành một kẻ cuồng bạo.

Hắn lao đến giật Hạ Linh trở lại rồi bế thốc cô lên vai, Nhật Nam nhận ra điều đáng sợ trong đôi mắt hắn. Cùng khi ấy, Hạ Linh liên tục đánh vào lưng hắn, cô ngẩng đầu nhìn Nhật Nam như đang cầu cứu.

Nhật Nam chạy lại miệng không ngừng nói.

"Anh say rồi, mau bỏ Hạ Linh xuống..."

Nhưng cậu đã chậm, Nhất Phong vậy mà lại ra lệnh cho vệ sĩ giữ chân Nhật Nam lại. Từng bước chân hắn tiến về phòng,từng lời hắn thốt lên khiến cả Hạ Linh cùng Nhật Nam rùng mình.

"Tôi đã nói...cậu động vào đồ của tôi thì tôi sẽ phá hỏng nó!"