Chương 28: Con Giun Xéo Lắm Cũng Quằn 4

Anh ấy đột nhiên nhìn lên, "Tôi tham gia."

Có lẽ bởi vì vẻ mặt áy náy của tôi quá rõ ràng, anh lên tiếng giải thích, "Tiểu Đình hy vọng tôi sống sót, không bị suy sụp bởi cái chết của nó. Cho nên để con bé yên lòng, tôi sẽ không biến chất."

Anh chuyển lời, vẻ mặt có chút trịnh trọng, "Mà những việc các cậu muốn làm ... có vẻ rất thách thức."

….

Trời đang mưa.

Từ tờ mờ sáng, xen lẫn đêm đen, cơn mưa lặng lẽ ập đến.

Vì là thời kỳ đặc biệt, không rõ mưa xuống có ảnh hưởng gì khác không nên hầu hết mọi người không dám ra ngoài, chỉ tránh ở nơi trú ẩn, ngay cả đội tìm kiếm cũng ‘nghỉ hè’ luôn.

Tiền lương vẫn được trả như bình thường, công việc béo bở mỗi ngày được phát hai trăm thẻ bài, thì dù không làm gì cũng có thể sống nhàn hạ.

Đây là lần đầu tiên tôi và Trần ca có thời gian đến thăm kho hàng dưới lòng đất.

Có một thang máy trực tiếp dẫn xuống tầng hầm, nhưng vì thiếu nguồn điện nên thang máy không mở, chúng tôi chỉ có thể đi bộ xuống.

Tiểu Bàn dẫn đường, lải nhải liên hồi ở phía trước.

"Công việc ở hầm để xe rất mệt. Chủ yếu là lương quá thấp. Làm việc chăm chỉ cũng chỉ đủ cơm ăn. Em cảm thấy không đáng để làm".

Vừa nói chuyện, cậu ta vừa hướng mắt về phía tôi gợi ý.

Tôi buồn cười đá cậu ta một cái, "Biết rồi, không để cậu làm cu li đâu mà lo."

Lúc này Tiểu Bàn mới cười hì hì nhẹ nhõm.

"Em biết em biết mà, Trang ca không phải người như vậy."

Càng gần dưới lòng đất, nhiệt độ dần dần giảm xuống, cũng có vài bóng đèn ở hành lang được bật sáng, mê man. Xem ra trước khi tận thế, có rất ít người đi thang bộ để xuống ga ra dưới lòng đất.

Khi chúng tôi đi đến điểm cuối, có một cánh cửa gỗ nặng nề đang bị đóng lại. Mấy người hợp sức cùng nhau đẩy ra, lúc này mới đến được gara.

Nhà để xe rộng lớn, kết cấu đơn giản. Không gian rộng lớn, mờ mịt, thẳng tắp khiến người ta cảm thấy áp lực.

Những chiếc xe dồn hết sang một bên, dọn một khoảng trống.



Có hơn một trăm chiếc xe đạp quay được đặt gọn gàng trong không gian thoáng đãng, là mô hình phổ biến trong các phòng Gym. Nhưng khác với các phòng tập thể hình, bộ phận truyền động của xe đạp được kết nối với một thiết bị quay đồng bộ bằng cần sắt.

Hiện tại hầu hết các xe đạp đều đang có người, bên cạnh còn có nhiều người đang ngồi dựa vào tường. Hẳn là đang ngồi chờ đến lượt.

Nghĩ đến những lời Lý Đống nói trước đây, sản xuất điện bằng sức người.

Lần đầu tiên tận mắt chứng kiến, không tránh khỏi cảm giác ma mị.

Trần ca cũng ngẩn ra, thăm dò cẩn thận quan sát, "Làm sao được nhỉ?"

Trong lúc hai chúng tôi đang nhỏ giọng hỏi đáp, thì Tiểu Bàn đã thò đầu tới, "Các anh có biết định lý vòng lặp Ampere không?"

Tôi và Trần ca đồng loạt quay lại, nhìn chằm chằm Tiểu Bàn, chờ cậu ấy tiếp tục giải thích.

Tiểu Bàn gãi đầu. "Thực ra đó là môn vật lý cấp 3. Nó rất đơn giản. Khi cắt dây cảm ứng từ, nó sẽ tạo ra dòng điện bên trong dây. Đây là nguyên tắc của tất cả các máy phát điện. Ví dụ, máy phát điện chạy dầu tiêu thụ hóa chất. Nó có thể được biến đổi thành cơ năng, và đường cảm ứng từ được cắt bởi một động cơ quay tốc độ cao để tạo ra năng lượng điện và tích trữ nó. " (tớ học dốt lý lắm nhé, chả biết có đúng không nữa cơ, đọc xong chả hiểu gì huhu)

Cậu ta vừa nói vừa chỉ vào phần sau của chiếc xe đạp đang quay, "Thứ này được tháo ra khỏi máy phát điện diesel, các bước tiêu thụ năng lượng hóa học bị bỏ qua. Kém chất lượng và không hiệu quả. Nó được lên kế hoạch sử dụng sức người để tạo ra điện, tỷ suất truyền lực sẽ không thấp như vậy, ít nhất phải sử dụng đòn bẩy và bánh răng ... "

Giọng điệu của Tiểu Bàn tràn đầy ghét bỏ, còn tôi thì yên lặng thầm xin lỗi giáo viên vật lý cấp ba.

Trần ca cũng lùi lại một bước, cách xa chiếc xe đạp đang quay tròn một chút.

"Các anh cũng tới đây làm việc hả?"

Chu Thành Dược từ xa bước tới, cắt ngang kế hoạch cải tiến thiết bị phát điện của Tiểu Bàn.

Bạn bè của anh ấy đứng tại chỗ vẫy tay chào tôi từ xa. Chắc là cảm ơn số đồ ăn lần trước tôi mang tới.

Tôi lắc đầu, "Em cảm thấy tò mò nên đến xem. Các anh đang tìm việc ở đây à?"

"Ừm, chúng tôi đông người, dù sao cũng đang nhàn rỗi mà. Không ngờ trời lại mưa đột ngột, lượng người đến làm tăng gấp đôi, e là sẽ phải xếp hàng còn lâu. "

Anh ta đi theo ba người chúng tôi vào một góc, hạ giọng nói, nhưng biểu hiện trên mặt không khác gì đang tán dóc, "Các cậu định gϊếŧ người đó rồi kiểm soát toàn bộ nơi trú ẩn hả?"

Anh ấy hỏi thẳng quá khiến tôi sửng sốt.

Nhưng thấy có rất nhiều người trong kho hàng dưới lòng đất, hầu hết đều đang tụm năm tụm ba nói chuyện, nên chúng tôi tụm lại cũng không bị nghi ngờ gì.

Lúc này mới khiến tâm trí tôi thoải mái hơn.

"Gϊếŧ người không phải là phương án tốt nhất, mà phải khống chế được hắn, mới có thể thay đổi được quy tắc nơi trú ẩn. Hơn nữa, người đó rất đa nghi, nơi trú ẩn lại đông người hỗn loạn. Chuyện này còn phải bàn bạc lâu dài."



Trong nơi trú ẩn, ngoài đội tìm kiếm cứu nạn, “lão sư” còn có những vệ sĩ đặc biệt, họ thường sống trong các cửa hàng, một khi ra ngoài, họ sẽ theo sát hắn ta. Hơn nữa, dã tâm của người đó lớn như vậy, nhất định sẽ có những thủ đoạn khác để tự bảo vệ mình.

Chu Thành Dược trầm ngâm gật đầu, "Nghe theo sắp xếp của cậu vậy."

Trần ca đột nhiên ngẩng đầu nhìn Chu Thành Dược hỏi: "Lúc trước anh nói có mở phòng tập võ, phòng tập đó ở đâu?"

Chu Thành Dược sững sờ một giây, bình tĩnh trả lời: "Không phải ở thành phố S."

"Thế ở đâu?"

"Thành phố Hàng Châu."

Trần ca từng bước ép sát, "Nhưng tôi nghe giọng anh như người Bắc Kinh."

"Quê tôi ở Bắc Kinh, tôi chuyển đến Hàng Châu để lập nghiệp."

Trần ca cau mày, có vẻ không hài lòng với câu trả lời này, "Tại sao?"

"Rất ít người chọn khởi nghiệp ở nơi xa quê như thế, Hàng Châu và Bắc Kinh lại ở hai cực Nam Bắc. Tại sao anh lại đưa em gái đến thành phố S? Trước khi gặp nạn, anh có thực sự mở võ quán không?"

Nghi ngờ của Trần ca nằm trong dự đoán của tôi, anh ấy đã sớm nghi ngờ lời Chu Thành Dược nói. Thật ra tôi cũng có chỗ nghi ngờ.

Động tác của anh ta rất nhẹ nhàng và chính xác, không hề phô trương mà ngược lại, trông giống như kỹ năng được rèn dũa trong vô số trận chiến. Thậm chí thực lực của anh ta còn cao hơn cả Trần ca.

Chu Thành Dược im lặng hiếm thấy, có chút áy náy lắc đầu, "Đề cập đến vấn đề riêng tư, thứ cho tôi không thể trả lời. Nhưng tôi có thể thề, nếu đã chọn tham gia cùng các anh, tôi sẽ không rút lui giữa chừng hay làm hỏng kế hoạch của các anh."

….

Mấy ngày sau chúng tôi mới biết được, thì ra gặp mưa sẽ sinh bệnh.

Những người bất chấp trời mưa ra ngoài đều bị sốt cao, tính mạng của họ rất đáng lo ngại. Có thể xác định nước mưa cũng đã trải qua một mức biến đổi nhất định.

Thế là cả tuần nay, không một ai trong nơi trú ẩn dám ra đường nữa.

Những rắc rối sau đó dần dần xuất hiện - nguồn cung bình thường đã cạn kiệt, sinh tồn gian nan.

Trong khoảng thời gian này, cuối cùng Tiểu Bàn cũng đổi được một chiếc màn hình chiếu như mong muốn. Hiện tại đã kết nối với máy tính bảng của cậu ấy, hiển thị cấu trúc ba chiều của toàn bộ trung tâm mua sắm.

"Chúng ta cần đợi cho đến khi đội tìm kiếm ra ngoài lần sau, cũng là lúc bảo vệ của nơi trú ẩn ở trạng thái yếu nhất."