Chương 08: Con sói muốn anh trai trở thành chủ nhân

Đám tang diễn ra vô cùng thuận lợi. Vào ngày chôn cất, thời tiết đẹp đẽ và trong lành không hợp với bầu không khí buồn thảm cần có trong tang lễ. Song, nếu như thời tiết có chuyển biến xấu đi chăng nữa, Khan nghĩ mình cũng không dễ gì vì thế mà phiền lòng. Chỉ là bên phía điện thờ khiến Khan thấy lấn cấn một chút.

Điện thờ gửi đến chỉ có một quan tư tế tiến hành công vụ, cũng như lúc tư tế nghiệm thi cha hắn vô cùng qua loa cho có lệ. Gã ta chỉ tra xét khẩu cung của vài người trong lâu đài, đại loại là những người thường hầu hạ cho cha hắn. Song thái độ hờ hững của quan tư tế cho thấy, gã chỉ làm việc cho đúng hình thức chứ không có ý định điều tra sâu vào vụ việc.

Chuyện này đối với Khan có lợi chứ không hại gì, nhưng hắn không thể nào bỏ xuống nghi ngờ của mình. Bên điện thờ xảy ra chuyện gì đó chăng? Trong nội dung truyện Huyền Thoại Tái Sinh, bên điện thờ cũng không phải dạng thiện lành gì như vẻ ngoài. Nhất là bên điện thờ Daumantas, điện thờ mà sau này nhân vật chính sẽ đối đầu.

Gạt chuyện điện thờ đi, dẫu sau đó là chuyện của nhân vật chính chứ không phải chuyện của nhân vật phụ như hắn. Bởi vì mọi chuyện chẳng là gì to tát khi hắn nhìn thấy kết quả sổ sách của nhà Evangeline. Hắn không thể tin được cái tình hình mấp mé bờ vực phá sản này của nhà Evangeline chính là sự thật. Điên đầu thật chứ.. Khan thở than trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản đặt sổ xuống bàn như không có gì quan trọng.

Khan ngẩng đầu nhìn tên hầu ban đầu mình gặp đang cúi đầu nhìn chân, cả người cứng còng như chờ đợi phán quyết.

“Cậu tên gì nhỉ?”

“Dạ!” Tên hầu giật mình hô lớn, sau đó hắn ngớ người ra lắp ba lắp bắp trả lời. “Tôi, tôi tên là Carter, thưa cậu… ý tôi là, thưa Bá tước!”

Hiện tại, Khan đã là Bá tước Evangeline nên đúng là không cần phải xưng cậu chủ nữa. Nhưng…

“Cứ gọi cậu chủ như bình thường đi, ta thấy quen như vậy hơn.” Khan nói.

“Nhưng mà…” Carter định nói gì nữa nhưng gặp ánh mắt của hắn liền sửa lời. “Tôi hiểu rồi, thưa cậu chủ.”

Khan gật đầu hài lòng.

“Saul đã rời đi chưa?”

“Cậu chủ nhỏ đã rời đi từ hồi sáng sớm rồi ạ…” Carter đáp lí nhí. “Tôi có bảo cậu ấy nên nói với ngài một tiếng nhưng mà…”

Hiển nhiên là Khan không quan vấn đề nhân vật chính có nói lời tạm biệt với mình trước khi đi hay không, chỉ sợ nếu cả hai miễn cưỡng gặp nhau để nói lời tiễn đưa thì lúc đó đôi bên còn lúng túng hơn. Dẫu gì nhân vật chính cũng sống lại một đời, có một vài chuyện thay đổi so với kiếp trước khiến cậu ta khó có thể tiếp thu nhanh chóng. Khan cũng không muốn thu phục nhân vật chính hay cướp đi vai diễn của cậu ta. Khan chỉ muốn sống tiếp, và vẫn là Khan.

Tựu trung thì hắn đã giải quyết xong vấn đề của mình với nhân vật chính, nhiệm vụ hoàn thành một cách hoàn mỹ. Theo như Khan đoán, chắc là nhân vật chính sẽ lên đường đi tìm đội lính đánh thuê ban đầu của mình và bảo vệ họ khỏi cái chết ở kiếp trước. Vì bọn họ có ý định sẽ tiến vào rừng Osborn, một khu rừng huyền bí đầy hiểm nguy, đến điện thờ cũng không tài nào vươn móng vuốt của mình đến nơi đó được.

Có lẽ nhân vật chính sẽ khuyên can cả đội không vào khu rừng đó, hoặc có lẽ nhân vật chính sẽ liều mạng đi vào. Dẫu gì bên trong cũng có bảo bối đáng để liều mạng. Huống hồ chi, bây giờ nhân vật chính hoàn toàn có khả năng sử dụng ma thuật. Hiện tại, sức mạnh của cậu ta có được lớn hơn so với cốt truyện ban đầu một bậc rồi.

Sao cũng được, không có liên quan đến mình. Hiện tại, điều hắn cần làm là phải giữ mạng, kiếm tiền.

Khan nở nụ cười thánh thiện và vô hại. Hai tay đan lại vào nhau đặt hờ ở cằm, mắt liếc hờ nhìn Carter đứng nghiêm chỉnh một bên, ở trong tâm thế bất cứ lúc nào cũng có thể nghe thấy mệnh lệnh. Khan chớp mắt, trong lòng đưa ra quyết định.

“Carter này, từ trước đến nay Evangeline chủ yếu kinh doanh cái gì?”

Carter không hiểu sao lại thấy rùng mình, cực kì thấy sợ hãi trước nụ cười vô hại đột ngột này của ngài Bá tước. Hắn ngoan ngoãn đáp. “Gia tộc Evangeline trước giờ không kinh doanh gì cả ạ.”

Khan suýt nữa là trượt cằm, mặt đập thẳng xuống bàn. Trước giờ hắn không quan tâm đến chuyện kinh doanh của Evangeline vì hắn là kẻ thối nát hết đường cứu chữa, miễn sao vẫn còn ăn chơi trác táng được thì hắn sẽ không để tâm bất cứ thứ gì. Nhưng hắn không ngờ nhà Evangeline ấy thế mà lại không kinh doanh bất cứ thứ gì cả!

“Cậu nói thật?”

“Thật đó cậu chủ… À thì, thật ra là cũng có nhưng ngài ấy đánh bạc thua rồi cầm cố hết. Cho đến khi không còn cửa hàng nào có thể đem bán hay thế chấp nữa là ngài ấy sử dụng tới số tiền tích cóp mấy đời của gia tộc. Sau đó, ngài ấy chẳng thèm kinh doanh cái gì cả… Tiền bạc hiện tại thu về từ các đồn điền vốn có của gia tộc thôi ạ.” Carter uất ức nói.

Khan day thái dương, cơn đau đầu lại kéo đến rồi. Theo hắn nhớ thì trong cốt truyện là nhà Evangeline cực kỳ giàu có, tiền của tích cóp được có xài ba đời cũng không hết. Nhân vật chính sau khi rời đi phiêu lưu thì nhà Evangeline vẫn chưa có tin tức nào liên quan đến chuyện phải phá sản. Sao bây giờ lại…

Khan thở hắt ra một hơi mệt mỏi. Hắn nhìn con số năm triệu kled trên tờ giấy báo cáo ngân sách. Đây là số tiền hiện tại của nhà Evangeline. Với con số tiền này chỉ đủ để mở một cửa hàng, nhưng không đủ vốn để bù lỗ. Và việc thu hồi vốn cũng cần có một thời gian nhất định, hắn không phải nhà kinh doanh nên cũng không thể đảm bảo hướng kinh doanh hắn đề ra sẽ đạt được lời lãi tuyệt đối.

Chưa kể còn chi phí chi trả cho người hầu trong lâu đài. Tuy rằng chi phí sinh hoạt của quý tộc có thể cắt giảm nhưng cũng không tốt hơn bao nhiêu.

Khan cúi đầu, nhìn mặt bàn chăm chăm. Trong đầu hoạt động hết công suất.

Hắn phải làm gì?

Lãnh địa Evangeline không phải cứ điểm để du lịch, cho nên các mặt hàng kinh doanh cũng chỉ xoay quanh những nhu cầu cần thiết trong cuộc sống như nhà hàng ăn uống, khách sạn, quán rượu, tiệm quần áo thời trang,... Hiển nhiên cũng phân chia ra các cửa hàng cho đúng giai cấp của người tiêu dùng, hạ lưu – trung lưu – thượng lưu. Song, hắn cũng không thể mở quán ăn hay khai trương một tiệm quần áo được. Cho dù hắn có kiến thức mới lạ ở thế giới cũ so với thế giới này thì cũng vô dụng.

Hắn thiếu nhân tài.

Những gì Khan biết cũng chỉ có trên lý thuyết. Cái hắn cần là khi mình khai triển ý tưởng thì nhân viên sẽ bắt đầu lao động tạo ra thành quả. Hắn chỉ việc thúc đẩy động lực và bỏ tiền đầu tư thôi.

Khan còn đang tập trung suy nghĩ thì nghe tiếng gõ cửa. Khan ngẩng đầu lên thì thấy Carter lập tức đi ra mở cửa, đứng bên ngoài là một tên hầu khác hình như đang thông báo gì đó với Carter.

“Cậu chủ… Hình như có người tìm ngài.” Carter báo cáo với hắn.

“Ai vậy?” Khan hỏi.

“Hắn không xưng tên. Người hầu thấy hắn chỉ là một tên ăn mày thôi nên đã chủ động đuổi đi. Nhưng hắn nhất quyết đứng ở trước cổng bảo mình là người đi theo ngài, thậm chí còn đánh hạ vài tên đứng canh gác gây náo động đến an ninh của lâu đài.” Carter nói đâu vào đó.

“Cho vào đi.”

Carter gật đầu rồi nói với tên hầu. Tên đó nghe xong lập tức rời đi, chắc là đưa kẻ chưa biết là ai đó tới.

Sau đó, Carter im lặng đứng một bên. Mắt nhìn thẳng, dáng đứng cũng rất nề nếp chuyên nghiệp.

Khan chống cằm nhìn Carter một lúc rồi bảo.

“Carter này, cậu lên làm quản gia đi.”

Carter giật mình, hoàn toàn kinh ngạc trước lời đề bạt mà Khan thốt ra vô cùng thản nhiên. Hắn lắp ba lắp một hồi, miệng mới tròn câu ngỡ ngàng và hoảng hốt.

“Gì cơ? Ngài, ngài… nói đùa?”

“Nhìn ta giống đang nói đùa lắm hả?” Khan thờ ơ hỏi ngược lại.

Carter trông bối rối thấy rõ, hắn chưa tỏ thái độ sẽ từ chối hay chấp nhận vai trò quản gia này. Mà có vẻ như, bản thân Carter đang tưởng mình gặp ảo giác thì đúng hơn. Khan phần nào hiểu cho cảm giác của hắn. Carter là một người hầu thành thật.

Và theo như Khan quan sát mấy bữa nay thì Carter không khác gì một thanh niên ưu tú sẽ dốc hết sức lực hoàn thành nghĩa vụ của mình nếu như có thể. Đó là một đức tính tốt, hiếm có khó tìm. Một viên ngọc thô cần được mài dũa và tỏa sáng.

“Nhưng mà quản gia Jonathan…” Carter ngập ngừng.

Khan rất muốn nói là không cần đợi, Jonathan đã ngỏm từ lâu rồi.

Hiển nhiên hắn không ngu mà đi nói như thế. “Cậu cứ làm quản gia cho đến khi ông ta trở lại.” Khan lãnh đạm nói.

Trước thái độ cứng rắn của Khan – hiện tại đã là Bá tước Evangeline – khiến Carter ngoan ngoãn không dám ý kiến gì nữa. Carter khom người cảm tạ đặc ân mà Bá tước đã dành cho hắn.

Bất kể là với mục đích gì hay chỉ đơn thuần là một vận may, thì sự chuyển mình của một tên hầu thấp kém trở thành một quản gia là cả một con đường thăng tiến tưởng chừng chỉ có ở trong mơ.

Đúng lúc này, từ bên ngoài cửa phòng đã vang lên tiếng bước chân chạy bình bịch ồn ã. Khan lờ mờ suy đoán thân phận người đến, có thể là bạn bè của hắn? Bè lũ bạn tốt với phẩm hạnh không dám khen tặng, thậm chí còn tồi tệ hơn cả Khan thối nát trước kia. Nhưng khi cánh cửa được đẩy ra, bóng người cao lớn trong bộ quần áo tả tơi và rách rưới chạy vào.

Kẻ đó đảo mắt quan sát khắp phòng, cho đến khi tầm nhìn dừng trên người hắn thì đồng tử đối phương chẳng khác gì bóng đèn được bật công tắc, sáng quắc. Không cần lục lọi trong đầu cái gì nữa, Khan dám khẳng định mình không hề quen biết tên ăn mày này.

“Chủ nhân!!!”

Gã rú lên, giọng trầm bổng nhưng không ngờ có thể vang cao đến như vậy. Khan không phòng bị để làn sóng âm thanh mãnh liệt đó tấn công khiến sống lưng của hắn rợn gai, cả người bất giác đổ mồ hôi lạnh. Hắn cứ tưởng mình vẫn còn đang đứng ở nơi hoang dã, như bị lột trần thả vào bầy sói hoang với cái bụng rỗng tuếch và răng nanh nhiễu dãi.

Sói? Chủ nhân? Khan nghĩ, không lẽ nào…

Chưa kịp để mạch suy nghĩ của hắn chạm tới kết quả ở điểm cuối thì gã ta đã sải những bước dài, hối hả muốn rút ngắn khoảng cách giữa gã và Khan. Nhưng ý muốn của gã không toại nguyện khi Carter bước lên phía trước, chặn lại bước chân gấp gáp của gã.

“Xin thứ lỗi.” Carter lịch thiệp lên tiếng.

Khuôn mặt của hắn bình thường đến cực điểm vậy mà lúc cố tình rõ ra nghiêm túc và lạnh lùng, trông chẳng khác gì được lột xác thành một kẻ khác. Khan để ý, Carter là người biết điều khiển khí thế của bản thân đi theo chuẩn mực nào đó mà hắn ta muốn. Chỉ cần nó thích hợp. Đây chẳng phải là điều cần thiết của một diễn viên nên có sao?

Khan quyết định im lặng theo dõi tình hình. Dẫu cho hắn đã đoán được thân phận của gã ta – trông chẳng khác gì kẻ ăn mày lang thang kia – chính là con sói đã theo hắn về thị trấn Slyvia mấy ngày trước.

“Chủ nhân! Là tôi nè chủ nhân!!!” Gã làm lơ Carter đi, mồm không thèm kiểm soát âm lượng mà rống to rồi đưa tay ra đẩy Carter sang một bên.

Gã là một tên to con, trông chẳng khác gì con gấu trưởng thành. Nhìn cách gã đẩy Carter, Khan như nhìn thấy trước một cành cây liễu yểu xìu ngã xuống. Nhưng kết quả lại khác hoàn toàn với tưởng tượng của Khan, Carter như đọc được hành động của gã mà nghiêng người tránh đi. Tay gã đẩy vào không khí.

Khan nhướng mày. Ồ, xem ra hắn vừa có được một tên quản gia ngon lành nhỉ?

Bởi vì Khan thấy rõ, một tia kinh ngạc lóe lên trong mắt gã ta khi thấy Carter tránh được.

Gã không kiên nhẫn dây dưa với Carter vì Khan vẫn ngồi im ru không trả lời. Cả người nghiêng sang một bên lộ ra cái đầu tóc màu lông chuột của mình trong trạng thái bù xù chẳng khác gì tổ chim, gã tự chỉ tay vào mình và háo hức lên tiếng chứng minh thân phận.

“Chủ nhân, là tôi, con sói mà chủ nhân nhặt về nè! Ngài còn nhớ không?”

Khan chép miệng nói. “Ngươi ngủ lâu lắc quá ta cũng suýt chút nữa là quên.”

Khan không phủ nhận thân phận của gã, Carter lập tức trở về bộ dáng người hầu dè dặt biết mình biết ta. Song, khi Carter nghe gã nói mình là sói thì mắt hắn mở to kinh ngạc. Carter nghi hoặc nhìn qua lại giữa Khan và gã ăn mày.

Khan cứ tưởng mình phải cho người đón con sói đó về đây. Không ngờ nó trực tiếp biến thành người rồi tìm tới tận nhà luôn. Thứ này là sói hay chó vậy?

Carter dè dặt lên tiếng thắc mắc:

“Là Thú nhân, tộc Sói ạ?”

Khan gật đầu.

“Từ khi nào mà…” Carter lẩm bẩm khó hiểu.

Tuy biết là quản gia mới của hắn có nhiều thắc mắc, nhưng ở phương diện này thì hắn không muốn trả lời. Nói đúng hơn là lười nói, vì nói ra là phải giải thích, mà đã đi giải thích thì chắc chắn sẽ dài dòng phí nước bọt.

Carter thấy không Khan không phản ứng, hắn rất thức thời im lặng không dò hỏi gì nữa.

Càng ngày hắn càng thấy ưng tên quản gia mới này của mình.

“Chủ nhân! Tôi tỉnh dậy không thấy ngài đâu… Tôi sợ lắm đó!!” Gã mếu máo nói. “May là tôi còn nhớ mùi của chủ nhân mà tìm được đến đây á!”

Nghe hắn giãi bày xong, Khan thấy sai sai ở đâu đó.

Sao con sói mũi chó này trông có vẻ mong manh quá vậy?

“Ngươi có tên chưa?” Khan cố tình hỏi. Song hắn vẫn tốt tính mà nói thêm. “Có tên mới dễ xưng hô qua lại.”

Hắn vờ như không biết, một con sói hoang dã làm thế quái nào có tên được.

“Tôi là của chủ nhân, tên hiệu gì đó chủ nhân muốn đặt như thế nào cũng được ạ!” Gã hớn hở nói, hai mắt lấp lánh nhìn Khan đầy chờ mong. Nếu sau mông gã còn cái đuôi, có lẽ giờ đây nó sẽ vẫy rất nhiệt tình cho xem.

Đặt tên cho Thú nhân. Sẽ không có Thú nhân nào cam chịu để cho một con người đặt tên cho mình, chẳng khác gì thừa nhận con người đó là chủ nhân và bản thân thì mất hết tự do vốn có. Sự trung thành tuyệt đối của kẻ được đặt tên còn nặng cân hơn cả nô ɭệ mà ta có thể mua được ở ngoài chợ đen.

“Ngươi có biết ý nghĩa của việc đặt tên không vậy?” Khan nhướng mày hỏi lại.

Con sói này đang thử hắn à?

“Chủ nhân, ngài là người đã cho tôi cho cuộc sống mới.” Gã quỳ xuống bằng một chân, tay đặt lên ngực và đầu cúi thấp hết sức cung kính. “Tôi là của chủ nhân.”

Vậy là gã hoàn toàn hiểu được ý nghĩa để con người đặt tên cho mình là gì. Khan chống cằm suy nghĩ, hắn không ngại việc đặt tên cho con sói, chỉ là hắn không thích sự ràng buộc bất thình lình kiểu này. Ai biết được sau khi đặt tên, hắn có cần phải chịu trách nhiệm gì với con sói này hay cả những gì sau này nó sẽ làm không? Cho dù con sói tỏ vẻ trung thành lắm, nhưng hắn nhất thiết phải tin tưởng sao?

“Người tự tìm cho mình cái tên đi.” Khan coi như không thấy vẻ mặt thất vọng của gã. “Ta đang bận lắm, không rỗi suy nghĩ chuyện khác đâu.”

“Chủ… chủ nhân à…” Hai mắt gã rưng rưng như sắp khóc.

Đúng là không thể nhìn nổi vào mắt một gã đàn ông cao gần bảy foot có thể làm ra vẻ mặt mít ướt buồn ói như vậy mà…

“Chủ nhân, ngài không chấp nhận tôi sao…” Gã ỉu xìu, hai mắt thất thần nhìn Khan lẩm bẩm. “Tại sao vậy…”

Đây có phải sói thật không vậy? Hắn nghi ngờ tên này là giống chó thì đúng hơn.

“Tại ta đang thiếu tiền.” Nghĩ đến tình hình éo le hiện tại, hắn bực bội nói. “Ta cần phải kiếm tiền nên không rỗi ngồi đặt tên cho người đâu.”

“Tiền…?” Gã đứng phắt dậy, mặt mày rạng rỡ hơn ban đầu. Gã reo lên đầy vui vẻ. “Ý ngài là vàng hả?”

Khan nhìn vẻ mặt vui mừng của gã, hắn nảy ra suy nghĩ hoang đường, không lẽ nào…

“Ừ, là vàng.” Khan nói. “Ta đang cần rất nhiều vàng.”

“Chủ nhân, tôi có vàng!” Gã phấn khích trỏ tay chỉ vào mình và nói. “Tôi có rất nhiều vàng, tôi sẽ cho chủ nhân hết!”

Carter đứng một bên xem kịch cũng kinh ngạc nhìn gã, sau đó mắt hắn lộ vẻ nửa tin nửa ngờ.

Khan cười thầm trong lòng. Ha, không ngờ mình nhặt được một “kho báu” luôn? Song hắn không để suy nghĩ của mình hiện ra ngoài, biểu tình trên mặt chỉ tỏ vẻ kinh ngạc và nghi ngờ những gì mà gã vừa nói.

“Tôi sẽ cho chủ nhân thật nhiều vàng, chủ nhân đặt tên cho tôi được không?”

Trước bộ dạng nịnh nọt sốt sắng của đối phương, Khan chỉ đáp lại bằng vẻ chần chừ thận trọng, song cũng là cho gã một cơ hội. Dù sao thì có người dâng cơm đến tận miệng, không há mồm ăn đúng là ngu.

Khan tỏ ra đăm chiêu. “Ừm… Ta chắc chắn sẽ suy xét lại vấn đề đó.”

Gã reo lên hoan hô, hai chân nhảy nhót như điên. Trong thoáng chốc, Khan liên tưởng đến con chó husky. Nếu là chó husky thì đúng là giống y chang luôn.

Trong đầu bật ra hình ảnh con chó husky canh giữ một đống vàng, suy nghĩ đó hiện lên thấy sao cũng không an toàn. Vì vậy Khan vờ như tự dưng nghĩ đến mà hỏi han.

“Vàng của ngươi ở đâu vậy?”

Trước khi con sói biến thành người và trở thành Thú nhân, hắn không tin con sói chỉ biết săn mồi để lấp đầy bụng sẽ biết vàng là gì. Vậy dựa vào cái gì, con sói sẽ giữ lại đống vàng đó chứ? Làm đồ chơi chắc?

“Ở trong tổ của tôi ấy chủ nhân. Tôi có nhiều lắm nên để làm đồ chơi mài răng á.”

...Gã để làm đồ chơi thật luôn kìa!

-OoO-