Chương 5

Diêm Thừa Ngạo khẽ nhếch môi, nhìn dáng vẻ khó chịu của Khiết Tử Tịnh, hắn nghĩ, nha đầu cô, không phải ghen rồi chứ?

" Là bồ nhí. "

Hắn cười cười, trong đầu lóe ra một tia suy nghĩ, liền mở miệng ra nói một câu nói đùa.

Khiết Tử Tịnh mỉm cười khả ái nhìn cô gái quyến rũ đang đứng bên cạnh xe, cuối cùng lại nhếch miệng nói :

" Ồ, vậy ư? Thì ra vậy, cô gái à, nể tình cô xinh tôi nói cô nghe, hắn ta ấy mà, lừa bao nhiêu người rồi, haizz, cô cặp với hắn coi chừng rước họa vào thân. "

Thậm Chi nghe vậy, liền ngang nhiên ôm cổ hắn, ngạo nghễ nói :

" Vậy ư? Cô nói thử xem là họa là gì? "

" Hắn vô sinh, cô không biết sao? Chưa kể lại bị HIV...chẹp, coi như số cô đen đủi. "

Cô thở dài, lắc đầu thương tiếc nói.

" ... "

Diêm Thừa Ngạo đứng hình, nha đầu, cô dám nói hắn vô sinh? HIV? Gan lắm. Hắn gỡ tay cô gái kia ra khỏi cổ, khẽ mỉm cười, không để ả kịp mở miệng, hắn nói :

" Tiểu Tịnh, em nói gì thế? Anh chỉ đùa thôi mà! Anh đây chính là yêu mình em a. "

Ả nghe vậy mặt sầm xuống, không hé miệng nói được câu nào. Diêm Thừa Ngạo lần này lại trực tiếp từ chối ả? Hừ, chỉ vì người con gái kia sao?

" Diêm Thừa Ngạo, anh nói gì vậy? Tôi đây là đang nói sự thật. "

" ... "

Hắn câm nín, nhìn dáng vẻ tức giận trong lòng ngoài mặt lại như không kia của cô mà lòng khẽ nở nụ cười. Cô gái này lại có thể vì hắn mà tức giận?

Nhưng có lẽ hắn không biết, nguyên nhân khiến Tử Tịnh tức giận chính là... : " Ả đàn bà kia sao có thể có ngực to mông cong như thế? Chiều cao cũng cao hơn ta. Ta đây chúa ghét người cao hơn ta, hàng khủng hơn ta. Gai mắt. Xem bà đây xử ngươi thế nào. " - Vâng, cô đã nghĩ vậy. Hắn tưởng bở rồi.

" Thừa Ngạo, cô gái này là ai? "

Thậm Chi nói, ả ta cố tỏ ra buồn bã.

Vốn ả muốn dùng sự yếu đuối để hắn ta mềm lòng mà dỗ dành. Nào ngờ hắn thản nhiên nói :

" Bà xã tôi. "

" Thừa Ngạo? Anh không yêu em nữa ư? "

Hắn nhíu mày, hắn không nhớ đã hứa hẹn yêu đương gì với ả đàn bà này, hôm nay ngày gì đen đủi vậy?



" Cô gái à, cô ngây thơ quá rồi, hắn ta đích thị chính là một Lolicon chính hiệu, cô đừng ảo tưởng có thể câu dẫn hắn với cái ngực như hai trái dưa hấu như thế. "

Khiết Tử Tịnh cười khinh bỉ, nói với ả ta, to hơn bà đây đừng hòng bà để yên.

" ... "

Hai người kia hoàn toàn hóa đá.

Cuối cùng hắn khẽ ho khan một tiếng rồi không thèm liếc mắt nhìn Thậm Chi, mặc cho ả gào thét níu kéo, phóng xe về phía tầng hầm đỗ xe của một quán bar vô cùng sang trọng.

" Cô bé, em vừa ghen sao? "

Hắn tò mò, vốn định không hỏi cuối cùng lại nhịn không được, đành mở miệng hỏi.

" Không có, Diêm Vương đại nhân người ảo tưởng rồi. "

Cô lạnh lùng trả lời.

" Vậy sao em lại bực bội vậy? "

" Ả ta ngực to hơn tôi, mông cong hơn tôi. "

" ... "

Hắn nghe vậy xịu mặt xuống, trong lòng lại có chút thất vọng. Cuối cùng chính là do hắn tưởng bở....haizz... nhưng cô gái à, đừng nói với hắn, cô lại trẻ con đến vậy.

" Ồ, đây chẳng phải là đại thiếu gia họ Diêm sao? Cô gái này là ai thế? Bồ à? "

Một giọng nói cao ngạo vang lên cắt ngang không khí đang yên lặng lúc này.

Diêm Thừa Ngạo nhíu mày, hắn lạnh lùng nói :

" Linh tinh, là bà xã. "

Nói rồi, không để người kia kịp nói gì, không để cô kịp phản bác, hắn đã kéo tay cô đi ra khỏi chỗ ngột ngạt này.

" Thừa Ngạo, người kia là ai? "

" Trẻ con không nên tò mò. "

" Ồ, bạn anh ư? Tôi thấy cũng rất đẹp trai a. "

" Hừ, không bằng ông xã em. "

Cô nghe vậy liền gật đầu :



" Đúng, nhìn không thụ bằng anh, anh là thụ lòi cmnr. "

" ... "

Hắn lại câm nín, hôm nay liên tục xảy ra tình huống như vậy, hắn nhận ra rồi. Cuộc sống sau này của hắn, nhất định không yên ổn.

" Khụ, Diêm đại thiếu gia, cô gái này là bạn gái cậu sao? "

Một người con trai nổi bật trong quán đang đứng túm tụm với vài người, đột nhiên quay sang hỏi họ.

" Phải. "

" Cô gái à, trông em đẹp thế này, đừng bán đứng tuổi xuân của mình thế chứ! "

" Hách Dĩnh, cậu nói vậy là sao? Cô ấy gặp tôi, còn không phải là may mắn? "

Hắn cười nói.

Nghe vậy cô lắc đầu, nói nhỏ :

" Em cũng nghĩ là rất đen đủi. "

" Bà xã, em không thấy nói vậy là rất quá đáng ư? "

Hắn ủy khuất nói, bộ dạng hắn tựa như mèo con đang nịnh chủ của chúng vậy.

" Từ nhỏ, bố mẹ thầy cô đã dạy em, ngoan là phải biết nói sự thật, nói dối là hư. Mà em lại là gái ngoan. "

Cô cười đáp lại.

Nghe vậy, vài người đứng đó đều cười lớn.

" Khá lắm cô gái, rất có khí chất. "

" Ôi Diêm đại thiếu gia, cậu lại có lúc như thế này sao? "

" Thật tội nghiệp. "

Hắn ta nhíu mày, rồi lại cười dịu dàng, nhẹ hôn lên má cô, liếc nhìn đám bạn. Hắn nói :

" Còn hơn loại người ế chổng mông như mấy người. "

" ... "

Diêm thiếu gia, bọn họ sai rồi, đừng đυ.ng chạm vào nỗi đau tê tái này nữa.