Chương 16: Xin Đốc Soái chỉ thị

Chỉ thấy

Cây đao Quan Công của Lôi Kim Toàn.

Khi cách đỉnh đầu Lăng Túc Nhiên chỉ còn khoảng mười centimet, liền bị Lăng Túc Nhiên kẹp lại giữa hai ngón tay!

khó mà khó thể động đậy được chút nào!

Chó má, đang quay phim sao?

Một đao với khí thế mạnh mẽ như vậy, vậy mà lại bị hai ngón tay kẹp lại?

Có thể giả trần thêm tí nữa không!

Tí tách!

Một giọt mồ hôi như hạt đậu chảy xuống từ trán của Lôi Kim Toàn, toàn thân không chịu sự khống chế mà trở nên run rẩy.

Ông ta cúi đầu nghĩ liền biết mình đã gặp phải cao thủ rồi, mà còn là loại cao thủ có thể khiến ông ta trở nên tuyệt vọng.

“Cậu… Cậu rốt cuộc là ai?” Sau khi khó khăn mà nuốt nước bọt, Lôi Kim Toàn run giọng nói.

Răng rắc!

Lăng Túc Nhiên không trả lời câu hỏi của ông ta, ngón tay thoáng dùng lực, cây đao Quan Công cứng chắc không gì sánh được liền theo âm thanh đó mà bị bẻ gãy.

Ngay sau đó, cổ tay kẽ lật, nửa trước của thanh đao như tia chớp bắn qua gốc cây lớn cách đó không xa.

Râm!

Cây lớn liền gãy đôi, sụp đổ ầm ầm, lá cây bay khắp nơi.

Vèo!

Hiện trường vang lên âm thanh hít hơi lạnh, không ít người không chịu nổi mà run cầm cập.

“Nếu như tiếp tục không trả lời câu hỏi của tôi, thì chết!” Lăng Túc Nhiên nói với Lôi Kim Minh, một luồng sát khí lạnh lẽo tràn ngập khắp nơi.

“Thằng nhóc, cậu thật sự cho rằng với võ công mèo cào đó của cậu liền có thể làm càn ở nhà họ Lôi hả?” Lôi Kim Minh âm thầm hít sâu một hơi rồi mới trầm giọng đáp lại.

“Mấy cậu có giỏi thế nào, cũng chỉ có hai người thôi, ở đây tôi có tận mấy ngàn người, cậu cảm thấy mấy cậu có thể đánh thắng sao?”

“Ngu dốt!” Lục Tần Nam liếc nhìn bọn họ như mấy đứa đần.

“Tôi sẽ lập tức cho mấy cậu thấy kết cục khi dám khıêυ khí©h nhà họ Lôi!” Lôi Kim Minh mặc kệ Lục Tần Nam, vung tay lên.

“Ra tay! Gϊếŧ chết bọn họ!”

Râm!

Theo tiếng nói của ông ta, hơn ngàn người cùng lúc bày ra vũ khí, trên tay của hơn một trăm người áo đen cầm thêm một cây

súng.

Két! Két! Két!

Ngay tại lúc hết sức căng thẳng này, trước khu nhà liền vang lên tiếng thắng xe dồn dập.

Theo sau, chỉ thấy gần hai trăm người mặc đồ cảnh sát, toàn thân trang bị vũ trang hạng nặng nhanh chóng tiến vào trong, mỗi người một cây súng nhắm vào người nhà họ Lôi.



“Hả?” Bao gồm cả Lôi Kim Minh và tất cả mọi người, sắc mặt liền lập tức biến đổi.

“Bố, là do Trương Huynh Khải đích thân dẫn đội!” Cậu cả nhà họ Lôi Lôi Đức Trọng sau khi lướt nhìn người dẫn đầu liền trầm giọng mở miệng.

“Ông ấy đến làm gì?” Lôi Kim Minh nhướng mày, sau đó bước nhanh về phía đối phương.

“Cảnh sát Trương, huy động lực lượng như thế này không biết đã xảy ra chuyện gì?”

Ông ta đi đến trước mặt, trầm giọng mở miệng, vẫn là giọng điệu kiêu ngạo như cũ.

Thân là người đứng đầu nhà họ Lôi, ông ta cũng có sức mạnh của mình, cho dù có phải đối mặt với người đứng đầu của đồn cảnh sát Tiêu Châu thì vẫn không thèm để vào mắt.

“Lôi Kim Minh, nhà họ Lôi của mấy người rất là được nha!” Trương Huynh phải trầm giọng đáp “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vẫn mong cảnh sát Trương nói rõ!” Lôi Kim Minh lại lần nữa nhíu mày.

“Ông tốt nhất nên cầu nguyện cho Nhụy Lam bình an vô sự đi! Nếu không, lịch sử của nhà họ Lôi mấy người cũng sẽ chỉ đến đây thôi!” Trương Huynh Khải lạnh nhạt nói.

“Cảnh sát Trương, lời này có phải là nói quá rồi không?” Giọng điệu Lôi Kim Minh liền trầm xuống, thoáng ngừng một chút rồi nói tiếp:

“Đây là khu nhà của nhà họ Lôi, nếu như cảnh sát Trương có việc, xin hãy đưa ra văn kiện có liên quan, nếu không, xin thứ lỗi cho tôi không tiếp đón!”

“Ông thật sự là sắp chết tới nơi mà vẫn không biết hối cải!” Trương Huynh phải nói xong liền phất tay với người của mình.

“Lập tức lục soát cho tôi, ngay cả khi phải đào ba tấc đất cũng phải tìm cho ra Nhụy Lam cho tôi!”

“Vâng!” Một đám cảnh sát kêu lên, nhanh chóng đi vào khu nhà.

“Trương Huynh Khải, ông láo xược quá rồi đấy!” Lôi Kim Minh giận dữ mở miệng, sau đó vung tay lên: “Ngăn bọn họ lại cho tôi!”

“Ông dám!” Trương Huynh Khải cũng la lớn: “Mọi người nghe lệnh, nếu có ai cản trở công vụ, trực tiếp nổ súng, gϊếŧ chết không luận tội!”

“Vâng!” Hai trăm vị cảnh sát đồng thanh hô to.

Nghe xong lời này, những người đang muốn đi cản trở liền lập tức ngừng lại.

Đùa gì vậy, trong tay đối phương đều là súng trường tự động hàng thật giá thật, đi ra là đang tự tìm đường chết đó!

Trong chốc lát, một đám cảnh sát đều phân tán đến các góc của khu nhà.

“Trương Huynh Khải, ông…” Lôi Kim Minh tức giận đến mức mặt đỏ bừng.

Dưới cơn thịnh nộ, đã không còn nghĩ nhiều như vậy nữa liền vung tay lên: “Người đâu, trói Trương Huynh Khải lại cho tôi!”

Rầm rập! Rầm rập!

Mà đúng lúc này, một loạt tiếng bước chân đồng đều phát ra từ ngoài cửa của trang viên.

Cùng lúc đó, cả khu nhà của nhà họ Lôi tràn ngập sự xơ xác tiêu điều.

Ngoại trừ Lăng Túc Nhiên và Lục Tần Nam, tất cả mọi người trong khu nhà ai cũng cảm thấy một luồng áp lực lớn, không ít người chịu không nổi mà rùng mình một cái.

Ngay sau đó, cả ngàn người đàn ông xuất hiện trước tầm mắt của mọi người.

Tất cả đều mặc cẩm y, thắt lưng vắt đao, ánh mắt cương nghị, khí thế ngút trời!

“Phán Quan khu Đông báo cáo với Đốc Soái, xin Đốc Soái chỉ thị!”

Người dẫn đầu vậy mà lại Phán Quan, một trong năm tiên phong của Ảnh Môn!



“Xin Đốc Soái chỉ thị!” Cả ngàn người mặc cẩm y quỳ gối, đồng thanh hô to, vang tận mây xanh.

Mỗi người đều nhìn Lăng Túc Nhiên với ánh mắt tràn ngập say mê và kính trọng.

Người đàn ông trước mặt này chính là thần, là tín ngưỡng cả đời trong lòng bọn họ.

Shh!

Nhìn thấy một màn này, vẻ mặt Trương Huynh Khải tràn ngập sự khϊếp sợ.

Thân là người đứng đầu đồn cảnh sát Tiêu Châu, ông ấy đương nhiên đã nghe qua danh hiệu của Phán Quan!

Biết được đó là một trong năm người tiên phong, chắc chắn là một nhân vật đạt cảnh giới đỉnh cao!

Trong vòng một ngày, vậy mà lại có thể nhìn thấy được ba nhân vật lớn trong truyền thuyết!

Ông ấy cảm thấy rất không chân thực!

“Đứng lên rồi nói!” Lăng Túc Nhiên nhìn về phía người của Ảnh Môn vung tay lên.

“Cảm ơn Đốc Soái!” Tiếng hồ định tại nhức óc lại lần nữa vang lên, khí thế tràn ngập, đánh lên trời cao.

“Bọn… Bọn họ là ai?”

Người trong nhà họ Lôi, có người cảm thấy bản thân sắp chịu hết nổi rồi, áp lực này thực sự quá đáng sợ!

“Không… Không biết… Thoạt nhìn thật sự rất khủng khϊếp…” Một người đàn ông run rẩy nói.

“Tôi… Tôi thấy chỉ cần một người trong bọn họ đều có thể một mình đánh với hơn trăm người của chúng ta…”

“Anh… Anh ta rốt cuộc là ai, tại sao lại có thuộc hạ đáng sợ đến vậy, chúng… chúng ta hôm nay gặp rắc rối lớn rồi…” Một người khác nhìn Lăng Túc Nhiên, toàn thân run lên.

46

Các cuộc đối thoại tương tự không dứt bên tai.

“Em trai, có thể nhìn ra là ai không?”

Sau khi Lôi Kim Minh hít sâu một hơi, ép buộc cảm xúc của bản thân trở nên ổn định, mở miệng hỏi.

“Anh… Anh cả, e rằng chúng ta thật sự gặp phải chuyện lớn rồi!”

Lôi Kim Toàn gian nan nuốt nuốt nước bọt, ánh mắt toát ra vẻ khủng hoảng vô cùng.

“Bọn họ rốt cuộc là ai?” Mắt phải Lôi Kim Minh cứ giật liên tục.

“Nếu… Nếu như em nhớ không lầm, người phụ trách khu Đông của tổ chức thần bí nhất, danh hiệu là Phán Quan!” Toàn thân Lôi Kim Toàn run lên.

“Cái gì?” Lôi Kim Minh lớn tiếng hét: “Ý của em là, bọn họ là người của Ảnh Môn?”

“Mặc cẩm y, thanh đao lạnh lẽo, đây là kí hiệu của Ảnh Môn!” Lôi Hoàng Minh hít sâu một hơi.

“Anh… Anh cả, anh nhìn kỹ lại thân đạo của bọn họ đi, trên đó có phải khắc hai chữ Ảnh Môn không?”

Hít!

Hai chân Lôi Kim Minh mềm nhũn, xém chút nữa là ngã trên mặt đất.

Đến bước này, ông ta không còn cảm thấy bất cứ may mắn gì hết nữa!