Chương 40: Nhưng mà em thích anh

Hạ Úc Thanh thường xuyên cảm thấy sau khi lớn lên thời gian trôi qua rất nhanh. Có lẽ sự văn minh trong vũ trụ đã cao hơn, lén lút điều chỉnh tốc độ của dòng chảy thời gian. Một tiếng được hiển thị trên dụng cụ đo lường thực tế đã sớm co lại ngắn hơn một tiếng.

Đặc biệt là thời gian của ngày nghỉ.

Giống như chưa được nghỉ ngơi mấy ngày đã tới giao thừa rồi.

Lục Tây Lăng hỏi cô có muốn trở về quê một chuyến không, anh có thể trở về giúp đỡ cô, cũng có thể cùng cô đi thăm giáo viên dạy văn kia.

Hạ Úc Thanh không hề có chút suy nghĩ nào, đối với cô mà nói, quê hương đã không còn gì đáng để lưu luyến nữa. Còn cô Bành, Hạ Úc Thanh đã gọi điện thoại với cô ấy, hiện tại cô ấy vẫn đang chăm sóc chị mình ở tỉnh, con gái đang trong kỳ nghỉ Đông cũng đã đưa lên, hơn nửa kỳ nghỉ tết sẽ không về nhà.

Lục Tây Lăng ở bên này, sau lần cãi nhau trước với ông nội, mối quan hệ giữa hai người vô cùng căng thẳng. Anh chỉ về nhà ăn cơm hai lần mỗi tuần vào ngày cố định, cũng không ở lại với ông nội quá lâu.

Mỗi lần hai ông cháu họ cùng ngồi trên bàn ăn, trong lòng Lục Sênh và bà nội đều vô cùng lo lắng, sợ rằng chỉ sơ ý một chút sẽ chọc vào tổ kiến lửa.

Bà Lục nhẹ nhàng nói một câu, khi ăn tết để một cô gái như Hạ Úc Thanh một mình thì thật đáng thương, không bằng mời cô đến nhà cùng nhau đón giao thừa.

Đương nhiên ông Lục nghiêm khắc từ chối.

Ngược lại Lục Tây Lăng không đề cập tới yêu cầu này: Nếu như ông nội không thể hoàn toàn đón nhận Hạ Úc Thanh, anh sẽ không đưa người ta về để cô bị ghẻ lạnh và chịu oan ức. Người của anh, bản thân anh có thể tự bảo vệ được chu đáo.

Lục Tây Lăng đã nói từ trước, ngày giao thừa anh sẽ ăn cơm trưa ở nhà họ Lục, buổi tối sẽ một mình ở cạnh Hạ Úc Thanh.

Ông Lục cảm thấy không ra thể thống gì, phát hỏa lên, Lục Tây Lăng không tranh cãi với ông nội, dù sao anh cũng đã quyết định chuyện này rồi, tuyệt đối không thể sửa đổi.

Đồ ăn giao thừa rất đơn giản, cháo bách hợp nhà làm, phối hợp với ba chiếc bánh bao nhỏ hình dáng khác nhau, thêm một đĩa nem rán.

Sau khi ăn xong, Lục Tây Lăng viết vài câu đối tết, dán một câu lên phòng bếp, còn một bộ đợi mực khô, chuẩn bị để chiều sẽ mang tới chỗ Hạ Úc Thanh để treo.

Khi ăn cơm trưa, Lục Tây Lăng cùng bà nội nói chuyện một chút, đến ba giờ chiều thì chuẩn bị rời đi.

Bà nội đứng dậy: “Thực sự muốn đi sao?” Bà quay đầu lại quan sát ông Lục, giọng nói do dự: “Hay là, hay là con đưa Thanh Thanh tới ăn tối cùng đi? Dù sao tết đến cũng là thời điểm mọi người sum họp mà…”

Ông Lục sầm mặt.

Thái độ của Lục Tây Lăng kiên quyết: “Chuyện đã hứa, con không thể nuốt lời.”

“Vậy còn ngồi đây một chút, bà đi chuẩn bị chút đồ ăn để con mang tới cho Thanh Thanh.” Lúc bà Lục đi qua ông Lục, liếc xéo ông Lục một cái.

Một lúc sau, bà Lục đi ra từ phòng bếp, đưa cho Lục Tây Lăng một chiếc giỏ nhỏ tinh xảo, cùng với một bao lì xì đóng kín: “Tất cả đều là đồ ăn tự làm. Bao lì xì này con giao cho Thanh Thanh, nói với nó là chút thành ý của bà nội.”

“Còn em nữa.” Lục Sênh xoay người, đi về phía Lục Tây Lăng, trong tay là một bao lì xì được đóng kín.

Buổi chiều, Hạ Úc Thanh đang nghiên cứu sách hướng dẫn sử dụng lò nướng.

Trước đó hai ngày, cô và Lục Tây Lăng đã cùng nhau đi siêu thị, mua một túi bánh bao đỏ, muốn hấp lên để nếm thử một chút… Chuyện này làm cô ấy nhớ lại ký ức vào ngày tết trước đây, khi hấp bánh bao trắng, cô sẽ dùng men đỏ để biến nó thành màu đỏ.

Ba rưỡi chiều, tiếng cửa mở vang lên, cô đặt sách hướng dẫn xuống đi ra đón.

Lục Tây Lăng đưa giỏ trúc trong tay và túi giấy cho cô, cởϊ áσ choàng ra, treo lên, vừa thay giày vừa nói: “Bà nội và Lục Sênh cho em.”

Hạ Úc Thanh mở nắp giỏ trúc ra nhìn qua, bên trong là bốn món ăn tinh xảo, màu sắc các loại thức ăn đều không giống nhau.

Trong túi giấy là hai phong bao lì xì, là một bộ câu đối tết.

Bao lì xì rất dày, vô cùng nặng, Hạ Úc Thanh vội nói: “Năm ngoái đâu có cho nhiều như vậy? Có phải anh lén thêm vào bên trong không?”

Lục Tây Lăng bật cười: “Năm ngoái với năm nay có thể giống nhau được sao?”

“Em có thể đếm không?”

“Em đếm đi.”

Hạ Úc Thanh cầm đồ trở lại ghế sofa, ngồi xuống, mở từng phong bao lì xì ra để đếm. Bà Lục cho vào bao lì xì mười vạn chẵn, hơn nữa tờ tiền nào cũng mới tinh, Lục Sênh cho vào bên trong sáu vạn.

“Không được không được, như vậy nhiều quá…” Hôm nay cô không từ kiếm được đồng nào, đột nhiên lại nhận được nhiều tiền mừng tuổi như vậy, thực sự quá sợ hãi.

Lục Tây Lăng nói: “Năm đầu tiên thì như vậy, sau này sẽ không cho nhiều như vậy nữa đâu. Đây là thành ý của bọn họ, em nhận đi, nếu không muốn tiêu thì gửi vào ngân hàng, coi như để phòng có lúc cần gấp.”

“Được rồi.” Hạ Úc Thanh để tiền lại vào bao lì xì, nghĩ rằng đợi qua tết ngân hàng đi làm lại sẽ tới rồi gửi tiền định kỳ.

“Thật ra em nên tới tận nơi hỏi thăm năm mới mọi người mới phải, nhưng nhất định ông nội vẫn còn giận em, đúng chứ?” Hạ Úc Thanh nói. Trong số này không có bao lì xì của ông Lục, nguyên nhân không cần nói cũng biết.

“Bà nội hiểu tấm lòng của em, không cần phải trói buộc các hình thức đâu.” Lục Tây Lăng thấy trên bàn trà có quyển sách hướng dẫn, rồi lại nhìn vào trong bếp: “Bữa trưa ăn gì rồi?”

“Tùy tiện nấu một chút mì sợi. Em định tối sẽ làm một bữa thịnh soạn.”

“Khi nào thì bắt đầu nấu? Anh giúp em.”

“Bây giờ vẫn còn sớm. Bốn rưỡi hãy bắt đầu.”

Lục Tây Lăng nắm tay cô, kéo cô từ ghế sô pha lên: “Đi dán câu đối.”

Lục Tây Lăng tìm được trong phòng làm việc một cuộn băng dính hai mặt, khi anh bước cửa, Hạ Úc Thanh đã mở câu đối ra, nghiêm túc thưởng thức chữ viết trên đó.

“Là do anh tự viết sao?”

“Ừm.”

“Nhìn đẹp quá!”

Khi còn nhỏ Lục Tây Lăng đã luyện chữ không ít, còn được ông nội chọn lựa, từ hình dáng cho đến ý nghĩa, dường như chưa có một chữ nào hợp với suy nghĩ của ông.

Hạ Úc Thanh cảm thấy, hình như anh làm chuyện gì cũng giỏi, dù là chữ hay chuyện gì khác.

Hai người phối hợp, Lục Tây Lăng điều chỉnh vị trí, Hạ Úc Thanh dán băng dính, chỉ một lát đã dán xong.

Hạ Úc Thanh vỗ vỗ lên trên không cho bụi bặm đọng lại, sau đó ngửa đầu lên nhìn.

Hữu Thiên Giai Li Nhật, Vô Xứ Bất Xuân Phong*.

* Dịch nghĩa: Ngày mới nắng chói chang, không nơi nào không có gió Xuân.



Hoành phi: Hỉ nhạc.

Như vậy vừa đơn giản lại không tầm thường.

Hạ Úc Thanh bảo Lục Tây Lăng chờ một chút, cô chạy bành bạch về phòng khách, cầm một máy ảnh lên, đi tới cửa, chụp vài tấm hình.

Đến bốn rưỡi chiều, hai người họ bắt đầu nấu cơm.

Toàn bộ đồ dùng trong phòng bếp đều dùng cho lần này. Ban đầu Lục Tây Lăng muốn gọi người tới nấu cơm, nhưng Hạ Úc Thanh không muốn ngày tết có người ngoài quấy rầy, hơn nữa tự mình ra tay càng thú vị hơn.

Khi ở nhà, mười ngón tay của Lục Tây Lăng chưa từng động đến những việc như thế này, nhưng hôm nay anh lại vô cùng kiên nhẫn ở trong bếp nấu nướng với Hạ Úc Thanh.

Canh được nấu trước tiên, dòng nước cuồn cuộn trong cái nồi tráng men màu xanh da trời, cho tới khi cạn thành màu vàng dưới ánh đèn còn có chút hơi nước màu trắng quanh quẩn.

Anh nhớ tới khi còn nhỏ, trước khi đi học ở nhà trẻ, anh vẫn đi theo cha mẹ sống ở nước ngoài. Lúc đó mỗi khi Lục Hiệt Sinh tan làm sẽ vào bếp cùng làm cơm tối với Lăng Tuyết. Anh ngồi trên bàn ăn xếp mô hình, thỉnh thoảng sẽ liếc mắt vào trong bếp, nhìn bọn họ đứng bên cạnh nhau, trong không khí tràn ngập mùi thơm của thức ăn. Lúc đó còn nhỏ, chưa hiểu được thế nào là “hạnh phúc”, nhưng khi quay đầu nhìn lại có thể hiểu, như vậy là được rồi.

Mặc dù hai người họ không ăn được quá nhiều nhưng Hạ Úc Thanh vẫn làm một bàn ăn lớn.

Trong chiếc bình hoa cổ rộng trên bàn ăn có cắm những bông hoa được gửi tới từ hôm trước, đóa hoa màu hồng nào cũng nở rộ, nở rất đúng lúc.

Nữ sinh viên đại học dùng bữa, điện thoại và máy ảnh là thứ đầu tiên được ngửi thấy mùi thơm, chụp hình xong còn phải dùng bộ lọc chỉnh sửa rồi đăng lên weibo.

Lục Tây Lăng cảm thấy buồn cười, nhưng cũng không thúc giục, chỉ chờ tới khi cô thực hiện xong chương trình này, đặt điện thoại xuống, anh mới nói: “Được rồi.” Sao đó cầm đũa lên.

Ăn cơm tối, Lục Tây Lăng hỏi Hạ Úc Thanh muốn ra ngoài đi dạo một chút hay ngồi đợi ở nhà.

Hôm nay thời tiết rất tệ, âm u cả ngày dài, thêm cả gió Bắc, Hạ Úc Thanh đi tới bên cửa sổ nhìn thử, thấy cây xanh dưới tầng hình như đã bị gió làm đổ bật cả gốc, lập tức buông bỏ ý định ra khỏi cửa, ở nhà hưởng thụ điều hòa cướp bao lì xì chẳng phải là được rồi sao.

Hôm nay Lục Tây Lăng mới có cơ hội để nhận ra một sự thực về Hạ Úc Thanh, hình như điện thoại của cô không ngừng sáng lên một phút nào, cứ mỗi giây đồng hồ lại có một thông báo mới.

Trong khoảng thời gian riêng tư Lục Tây Lăng không thích bị quấy rầy, cho nên sau khi phát hiện những tin nhắn chúc tết, anh lập tức để điện thoại ở chế độ yên lặng, ném qua một bên.

Thấy Hạ Úc Thanh vẫn luôn ôm điện thoại không buông, anh vòng tay qua vai cô, kéo tay cô lên.

Hạ Úc Thanh kịp phản ứng, cười nói: “Xin lỗi anh, tin nhắn của em nhiều quá.”

Ngón tay Lục Tây Lăng cuồn một lọn tóc của cô lại: “Em gửi lời chúc tết tới giáo viên đó chưa?”

“Rồi rồi. Ban ngày em đã gọi điện rồi.”

Hạ Úc Thanh và Tống Miêu đã hỗ trợ cô ấy chuyện tiền quyên góp trên một nền tảng nào đó, sau đó mỗi học sinh trong lớp từ cấp ba đều chia sẻ, mục tiêu tích góp đã hoàn thành trong năm ngày ngắn ngủi, ít nhất khoản tiền này cũng có thể chống đỡ được ba đợt hóa trị sau khi làm phẫu thuật xong.

Bành Thu Phương rất hiếm khi cập nhật trên vòng bạn bè, nhưng cô ấy đã chọn ngày giao thừa như hôm này để gửi một phong thư cảm ơn, cảm giác thành tựu của một người làm nghề dạy học không ai có thể sánh bằng, cả một vườn đào mận, tụ lại thành một ngọn lửa, khi tản ra lại là một bầu trời đầy sao.

Hạ Úc Thanh mở cho Lục Tây Lăng nhìn, không nén được xúc động: “Em cảm thấy em thực sự rất may mắn, trên đường đi có thể gặp nhiều người tốt bụng như vậy.”

Lục Tây Lăng bóp bóp mặt cô: “Em có từng nghĩ tới chưa, đó là bởi vì người có lòng tốt sẽ luôn được người khác dùng sự tử tế để đáp lại.”

Bọn họ mở tivi, vừa ăn vừa nói chuyện phiếm… đương nhiên phần lớn thời gian Hạ Úc Thanh đều ăn, trong lúc nháy mắt đã tới mười giờ đêm.

Hạ Úc Thanh cân nhắc xem nên đi tắm hay tiếp tục chơi thì từ cửa truyền tới tiếng gõ cửa.

Lục Tây Lăng đứng dậy, đè vai cô xuống: “Anh đi mở cửa.”

Ngoài cửa là Lục Sênh và Chu Tiềm.

Khoảnh khắc cửa mở ra, Lục Sênh thò đầu vào: “Surprise! Làm gì đó! Không phải định đóng cửa đó chứ! Thanh Thanh! Thanh Thanh mau tới cứu chị.”

Lục Sênh dùng sức đẩy cửa ra, đột phá sự phong tỏa của anh cả, tháo giày, lập tức chạy vào trong phòng khách.

Chu Tiềm cười nói: “Tổng giám đốc Lục, Lục Sênh khăng khăng muốn tới, tôi cũng không còn cách nào.”

Ngược lại Lục Tây Lăng không hề tức giận, chỉ đơn giản đùa giỡn với Lục Sênh. Dù sao cũng đang nghỉ tết, nhiều người tới một chút sẽ càng vui vẻ hơn. Năm ngoái cũng sắp xếp như vậy, Hạ Úc Thanh vô cùng vui vẻ.

Lần này, Lục Sênh đã có kinh nghiệm, mang theo mạt chược, bài tú lơ khơ, xúc xắc và cả một cái bàn trò chơi, ngoài ra còn có loại K-song micro tích hợp cả loa và micro.

Nhưng mà sợ sẽ quấy nhiều mọi người xung quanh nên cuối cùng nó đã bị gạt bỏ sang một bên.

Lục Tây Lăng thấy sự đơn điệu trong căn nhà lập tức được nhiều màu sắc bao phủ, trên bàn uống trà nhỏ lộ ra vài khoảng trống, bọn họ dọn lên trò cờ tỷ phú.

Chơi trò này dựa vào sự may mắn, nhưng sự may mắn cũng không màng tới sự thật rằng người đang ngồi giữa bốn người này ai mới thực sự là “tỷ phú”. Lục Sênh giam Lục Tây Lăng vào “nhà giam” hai lần, một lần làm anh “mất hết cả của cải”, vô cùng vui vẻ.

Chơi đến gần không giờ, Lục Sênh thấy đói, năn nỉ Hạ Úc Thanh làm cho mình một món gì đó nóng hổi để ăn khuya.

Hai người đi vào phòng bếp, Lục Sênh chọn mấy món đồ ăn vặt còn sót lại trong tủ lạnh, đưa cho Hạ Úc Thanh bỏ vào lò vi sóng.

“Đúng rồi, Thanh Thanh, có chuyện này suýt chút nữa chị quên nói cho biết.”

“Chuyện gì vậy ạ?”

Lục Sênh nói: “Trước đó có một lần anh chị bảo chị bảo em đặt lịch tiêm vắc xin HPV Gardasil 9* giúp em, chắc là em vẫn chưa tiêm đâu, đúng không?”

*Một loại vaccine thế hệ mới phòng ung thư cổ tử ©υиɠ.

Hạ Úc Thanh có chút bất ngờ: “Vẫn chưa ạ.”

Trước đó, khi còn ở nhà trọ, Thu Địch từng nói, Gardasil 9 này rất khó đặt hẹn. Lúc đó cô không quá để ý, nhưng khoảng thời gian này vì chuyện chị của cô Bành bị ung thư nên cô đã tra cứu tài liệu, trong lúc đó cũng hiểu thêm vài thứ, đang chuẩn bị sau khi tựu trường sẽ thử đi đặt lịch.

Nhưng không ngờ Lục Tây Lăng đã hành động trước. Anh sắp xếp như vậy chắc chắn cũng vì chuyện này.

Lục Sênh nói: “Chị đã đặt lịch hẹn giúp em rồi, chị đã tự gọi cho người kia. Đến lúc đó chị sẽ gửi tin nhắn thông báo cho em khi nào tới tiêm, em tranh thủ tới là được. Nếu hôm đó không có thời gian thì chậm lại một hai ngày cũng không sao.”

Hạ Úc Thanh vội nói: “Cảm ơn chị! Chị Sênh Sênh vất vả rồi.”

“Không có gì, chỉ cần nói một câu thôi ấy mà. Nếu các bạn cùng phòng của em cũng muốn tiêm thì có thể nói với chị một tiếng. Đó là bệnh viện gia đình, giá cả có thể cao hơn so với bệnh viện công lập, chị có thể giúp họ tiêm với giá chỉ bằng bệnh viện công lập thôi. Nhưng mà số lượng không được nhiều quá đâu đó, nhiều lắm là ba người thôi.”

“Được ạ! Em sẽ quay về hỏi các bạn cùng phòng.”

“Ừm ừm. Đến lúc đó cứ gửi thông tin của họ cho chị là được.”

Lò vi sóng kêu lên “ting” một tiếng, Hạ Úc Thanh mở ra, lấy ra từ bên trong món cánh gà nướng.

Lúc này, Lục Sênh đi ra ngoài, liếc mắt một cái, tiến tới bên cạnh Hạ Úc Thanh, thì thầm bên tai cô: “Em với anh chị, có phải vẫn chưa làm cái đó không?”



Tai Hạ Úc Thanh lập tức đỏ bừng lên: “…Vâng.”

Lục Sênh buồn cười, nhưng lại sợ Hạ Úc Thanh càng xấu hổ hơn, chỉ nói: “Vậy thì tốt quá. Bây giờ tiêm sẽ cho hiệu quả tốt nhất đó.”

Sau khi ăn khuya xong, họ tiếp tục chơi chơi tới hơn một giờ, Lục Sênh và Chu Tiền rời đi.

Hạ Úc Thanh ngồi trên thảm, dựa vào ghế sô pha, mệt mỏi, nhưng lại không cảm thấy quá buồn ngủ, mặc dù đã quá giờ ngủ bình thường của cô rất nhiều.

Cô nhớ tới giao thừa năm ngoái, cô lo rằng sẽ không thể vui vẻ được nữa thì Lục Tây Lăng lại nói, không phải còn có anh sao.

Từ trước tới này hình như anh chưa từng nuốt lời.

Lục Tây Lăng thu dọn phòng khách, bảo Hạ Úc Thanh đi tắm trước.

Hạ Úc Thanh giơ tay, anh cười một tiếng, nắm lấy, kéo cô từ dưới đất lên.

Cô đứng dậy, một tay nắm lấy cổ áo anh, kiễng chân hôn lên mặt anh một cái, sau đó nhanh chóng buông ra, đi vào phòng tắm.

Tắm xong, Hạ Úc Thanh về phòng ngủ trước.

Nhân lúc Lục Tây Lăng tắm rửa, Hạ Úc Thanh trả lời vài tin nhắn trên wechat.

Một lúc sau, Lục Tây Lăng tắm xong, đi ra ngoài, đặt báo thức, chủ động tắt đèn, sau đó nằm xuống.

Hạ Úc Thanh tắt điện thoại, xoay người hướng về phía Lục Tây Lăng.

Lục Tây Lăng nằm ngang, nghiêng đầu sang nhìn cô một cái: “Mắt vẫn mở lớn như vậy, vẫn chưa buồn ngủ sao?”

Hạ Úc Thanh lắc đầu.

Cô có lời muốn nói, nhưng ánh sáng của đèn để bàn lại cản trở cô: “Cái đó… có thể tạm tắt đèn một lúc không?”

Lục Tây Lăng đưa tay ấn nút tắt.

Trong bóng tối, Hạ Úc Thanh lại gần Lục Tây Lăng: “Chị Sênh Sênh nói, anh bảo chị ấy đặt thuốc Gardasil 9 giúp em.”

“Ừ.”

“Như vậy không phải là…”

“Không phải cái gì?”

“Không phải… ít nhất nửa năm…”

Cô nghe thấy Lục Tây Lăng khẽ cười một tiếng: “Em đang suy nghĩ cho anh sao?”

Cô vùi mặt vào vai anh, thấp giọng nói: “Lần trước anh hỏi em một chuyện, sau đó em đã nghiêm túc cân nhắc, cũng… cũng học tập một chút. Em hiểu ý của anh, anh hy vọng em quyết định bất cứ chuyện gì cũng phải căn cứ vào lý trí để phán đoán mọi thứ. Nhưng, nhưng mà…”

Cô nói nhỏ hơn: “Nhưng…” Nửa ngày sau, cuối cùng cô cũng lấy lại tinh thần, nói: “Nhưng em thích anh mà, chuyện như vậy làm sao có thể dùng lý trí được. Anh không thích em sao?”

Đột nhiên cô bị ôm lấy, giọng nói trầm thấp khẽ vang bên tai cô: “Em nói xem?”

Không cần nói gì nữa.

Khi hơi thở kia phả lên môi cô, theo sau nó chính là một nụ hôn,

Sự vui vẻ của ngày lễ dường như không chỉ làm ảnh hưởng tới cô, Lục Tây Lăng cũng nhiệt tình hơn so với bình thường. Bàn tay anh trượt dọc sống lưng, nhào nặn khiến quần áo ngủ của cô đầy nếp nhăn, ngừng lại một lát, có lẽ anh đã quyết định, cuối cùng xông vào trong áo của cô.

Rèm cửa che chắn tạo ra một không gian hoàn toàn tối mịt, nhưng con người không hoàn toàn phụ thuộc và thị giác Anh cảm thấy bản thân như đang ôm một chú chim nhỏ sợ lạnh, run lẩy bẩy, mỏ chú chim kia mổ vào lòng bàn tay anh.

Lục Tây Lăng lại hôn cô một lần nữa, nuốt trọn từng hơi thở của cô.

Anh không phân biệt được có phải cô đang sợ hay không, nhưng cô vẫn là một cô gái dũng cảm, giống như giờ phút này, cô vẫn lặng lẽ không hề dừng lại việc xâm phạm lãnh địa của anh. Suýt chút nữa anh đã không bắp kịp tay cô.

Cô cong người một cái, không chịu để anh gỡ tay cô ra, cô kề sát bên tai anh, nhẹ giọng nói, em phải giúp anh.

Lục Tây Lăng giơ tay lên bật đèn trở lại.

Anh phát hiện một quy luật, trong bóng tối cô sẽ to gan hơn nhiều. Khoảnh khắc ánh đèn sáng lên, cô lập tức kéo chăn qua che kín mặt.

Lục Tây Lăng cười, cầm lấy hộp khăn giấy.

Lục Tây Lăng đi tới phòng tắm, kéo Hạ Úc Thanh đứng dậy đi rửa tay cùng mình.

Cô liếc mắt nhìn vào trong gương, đưa tay qua nước lạnh sau đó ấn vào vành tai, một lúc lâu sau mới tỉnh táo trở lại. Cô không nhịn được mà tưởng tượng lại, không có cách nào xua đuổi khung cảnh đó đi, thực ra khi đó Lục Tây Lăng kề bên tai cô, dùng giọng nói trầm thấp đã bị du͙© vọиɠ xâm chiếm gọi tên cô: “Thanh Thanh.”

Trở lại trong bóng tối.

Lục Tây Lăng ôm lấy cô, giọng nói lộ ra vẻ cười cợt: “Em đã học bộ môn gì vậy?”

“… Không nói cho anh biết.”

Cô không thể nói mình đã đi học hỏi từ Trình Thu Địch được.

Ý kiến của Trình Thu địch là, phải tự bảo vệ mình, ngoài việc đó ra, dù sau này hai người có chia tay cũng sẽ không cảm thấy hối hận, vậy là được. Nếu như lo lắng vậy thì không nên làm. Con gái nên tự có trách nhiệm với bản thân và luôn có quyền từ chối.

Sau đó Trình Thu Địch chia sẻ cho cô một vài tài liệu giảng dạy không đứng đắn… một trang web tên là “đỏ mặt tim đập”, Trình Thu Địch còn hào phòng chia sẻ tài khoản và mật khẩu, nói cô có thể xem những thứ cô ấy đã mua và cất giữ kia.

Thái độ học tập của cô rất nghiêm túc, bấm vào quyển sách có tiêu đề dễ nghe nhất, đọc mười chương sau đó lén nút tắt đi.

Cứ như vậy lặp lại rất nhiều lần cô mới đọc xong một quyền.

Nói thật thì dù không học được hết nhưng ít nhất cô đã hiểu toàn bộ quá trình.

Quy tắc của việc học tập chính là luôn áp dụng những gì đã được học.

Lục Tây Lăng đưa tay chạm vào tai cô, đúng như dự đoán, chúng vẫn vô cùng nóng.

Anh không cười cô nữa, cúi đầu hôn cô một cái, nói: “Thanh Thanh, chúc mừng năm mới.”

“Chúc mừng năm mới.”