Sủng Em Đến Tận Trời

9/10 trên tổng số 1 lượt đánh giá
Tác Giả: Đề Cử
Tình Trạng: Hoàn Thành
Lương Chấn Y và Ôn Hà Phi là hai nhân vật chính của truyện, từ khi cô xuất hiện đã đánh dấu một lối rẽ trong cuộc đời anh. Đối với anh, cô thật cuốn hút, từ anh mắt đến bước c …
Xem Thêm

Chương 1
Thời khắc Lương Chấn Y tao ngộ Ôn Hà Phi đáng yêu kia, anh cả đời sẽ không quên.

Lương Chấn Y là tổng giám đốc công ty của Mỹ Verve ¬Job (V.J). V.J là công ty chuyên phụ trách kế hoạch quảng cáo cùng thiết kế sản phẩm. Ngày ấy công ty tuyển nhân viên mới, anh lái chiếc xe Benz màu đen đến bãi đỗ xe ngầm ở công ty, đỗ xong xe, chuẩn bị đáp thang máy lên lầu.

Anh mặc một bộ com lê màu xám đậm được cắt may riêng, tóc mai đen đậm chỉnh tề, vẻ ngoài thâm sâu. Thân hình anh cao lớn tuấn tú, đôi mắt thâm thúy tượng như cất chứa bí mật, lại ẩn ẩn mang theo một chút u buồn. Cử chỉ hoàn toàn tao nhã tự nhiên cùng khí chất thẩm ổn nội liễm, làm cho người ta có cảm giác tin cậy. Nhưng một chút u buồn trong mắt anh kia lại dường như cự người đến gần.

Lúc anh bước tới thang máy, ở bên máy bán nước tự động, một bóng lưng phụ nữ đột nhiên hấp dẫn ánh mắt của anh. Phụ nữ thì chỗ nào mà chả có, nhưng vị này thực làm anh phải ghé mắt -- cô hai tay vòng trước ngực đang trừng mắt nhìn máy bán nước, mà làm cho anh kinh ngạc là cách ăn mặc của cô. Một chiếc áo khoác đan len năm màu rực rỡ, dài đến đầu gối; khoác trên cánh tay là một cái túi xách nhung màu đỏ hình ôvan. Trên cổ tay đeo một chuỗi vòng lưu li đương kêu leng keng; chân đi một đôi bốt dài gót nhọn, một đầu tóc dài mềm nhẹ lượn sóng, khiến anh liên tưởng đến một làn mây mềm mại.

Cô màu sắc rực rỡ, đứng ở một bên bãi đỗ xe, không có ra tiếng, lại làm cho người ta cảm thấy cảnh tượng đẹp mắt, không khỏi bị cô thu hút.

Ôn Hà Phi đang chuyên chú trừng mắt nhìn cái máy bán nước nuốt mất 10 xu của mình, hoàn toàn chưa phát hiện ra phía sau có người. Cô kéo cao ống tay áo, một bộ dáng tính toán đánh nhau với người ta. Cái máy này chẳng lẽ chỉ để trưng cho đẹp? Dám lừa tiền của cô à?!

Lương Chấn Y khụ khụ, cô hai vai chấn động mạnh xoay người, trong chớp mắt, đồng tử của anh bỗng dưng co rụt lại, kinh ngạc nhìn lại đôi mắt đẹp đến mĩ lệ kia.

Ánh mắt của cô như sao trên trời, vừa to lại vừa sáng, phi thường hữu thần, như cất chứa bao lời muốn nói. Khuôn mặt của cô nho nhỏ, làn da trắng hồng; cô mím môi, đôi môi hồng nộn giống như quả anh đào, không phải bởi vì thoa son. Trên mặt cô không chút son phấn, cả người tươi mát khiến anh liên tưởng đến hoa nhài trong mùa xuân. Một bộ quần áo xinh đẹp như vậy, lại đối lập làm tôn lên khuôn mặt thanh tú phi thường trắng trong thuần khiết.

Bởi vì công tác, Lương Chấn Y đã gặp qua không biết bao nhiêu đại minh tinh, nhưng chưa bao giờ một người phụ nữ nào sẽ làm tim anh đập nhanh giống như giờ phút này. L*иg ngực anh thậm chí là hơi hơi xiết chặt lại, anh bỗng nhiên có chút thất thần. Cô chỉ là ngửa đầu nhìn chăm chú anh, anh nhìn thấy lại một trận tim đập loạn nhịp. Cô mặc dù không lên tiếng, nhưng một chớp mắt này nhìn nhau, ánh mắt của cô dường như đã muốn nói với anh bao lời. Anh không biết vì sao lại có cảm giác như vậy, anh chưa bao giờ là một người lãng mạn, nhưng cô gái xa lạ trước mắt này quả thật cho anh một loại cảm giác tâm động. Anh chớp chớp mắt, phảng phất như đang đối diện với người trong mộng, đợi chút. . . . . . Anh đang nghĩ miên man cái gì chứ?

Ôn Hà Phi nhìn chăm chăm chàng trai xa lạ cao lớn trước mắt, trong đầu đều là nghĩ đến cái máy bán nước chết tiệt quỵt tiền của mình. Cô đột nhiên duỗi tay trước mặt anh, hỏi nhanh. "Anh có 10 xu không?"

Lương Chấn Y giật mình, với vào túi áo lấy ra 10 xu cho cô. Cô tức khắc cầm.

"Cảm ơn!" Tiếng nói trong trẻo, giống như ánh mắt của cô.

Lương Chấn Y nhìn cô cầm 10 xu lao nhanh đến máy, nhíu đôi mày nhỏ hung tợn nói. "Ta lại cho mi một cơ hội nữa." Đút tiền xu vào, ấn nút.

Một giây, hai giây. . . . . . Lương Chấn Y im lặng, xem cô bắt đầu không kiên nhẫn dùng mũi giày nhịp nhịp trên mặt đất "cộp cộp" như gõ phách nhạc. Ba giây, bốn giây, mắt cô lộ ra hung quang, năm giây, sáu giây ——

"Shit!"

Lương Chấn Y kinh ngạc, thấy cô cúi người rút ra bốt dài, bộ dáng bạo lực, đem máy bán nước đánh cho rầm rầm chấn động, đồng thời không quên mắng: "Đáng giận, đáng chết, còn không nhổ ra cho ta ——"

"Cạch cạch!" Một lon cà phê lên tiếng trả lời lăn xuống dưới.

Lương Chấn Y há hốc mồm nhìn, nghĩ thầm cô gái này tính tình ghê gớm thật!

Ôn Hà Phi mặt đỏ như lửa, thở hổn hển.

"Thật là, phải để người ta đánh mới nghe lời!" Cô khom người đi giày vào, cầm lấy cà phê. Lúc này mới đột nhiên nhớ lại người đàn ông bên cạnh kia, thực xấu mặt! Cô bên tai nóng lên, ngẩng đầu nhìn anh. Mắt to chớp lại chớp, biểu tình thập phần xấu hổ.

"Ừm. . . . . . 10 xu của anh, tôi. . . . . ."

Lương Chấn Y thấp giọng trả lời: "Không cần trả lại."

Ôn Hà Phi nhún nhún vai, cầm cà phê quan sát anh, lúc này mới phát hiện chàng trai ở trước mặt quả thật đẹp mắt.

Lông mày anh ta đen thẫm, ánh mắt thâm sâu, dáng người cao thẳng trong bộ âu phục tối màu trông lại càng tôn dáng. Anh ta có một đôi vai rộng lớn sẽ làm phụ nữ không khỏi tưởng dựa dẫm vào. Ôn Hà Phi có một lúc thất thần, không thể trách cô được, dù sao cô cũng chưa bao giờ thấy qua người đàn ông nào có thể giống anh mặc tây trang vừa vặn anh tuấn như vậy. Cô lại chú ý đến ánh mắt của anh. Ánh mắt của anh thực thâm thúy, lại mơ hồ lộ ra lõi đời khôn khéo. Hiện giờ đôi mắt đen huyền kia đang lóe ra ý cười, ý cười? Hà Phi mặt đỏ, ý thức được chính mình nhưng lại nhìn chòng chọc anh ta, hoàn hồn, lại vì chính mình luống cuống mà xin lỗi.

"Thực xin lỗi." Cô kéo nắp lon liền uống một ngụm thật lớn. "Chút nữa phải phỏng vấn, thật căng thẳng quá. Cố tình cái máy này lại trục trặc, tức chết tôi . . . . . ." Cô nói xong, thở dài một hơi, lại vội vàng vén vén tóc, cố gắng thả lỏng cảm giác căng thẳng.

Lương Chấn Y để ý thấy cô có đôi tay thon dài, trắng noãn không tì vết. Khi cô vén tóc chiếc vòng trên tay phát ra tiếng vang thanh thúy, thẳng khua vào lỗ tai anh.

"Cô tới phỏng vấn?" Lương Chấn Y nhíu mày hỏi. Nói như vậy, cô ấy hẳn là đến tuyển ở công ty bọn họ.

"Đúng vậy a." Cô nhíu nhíu mi, đè thấp giọng, thì thầm với anh: "Là V.J ở tầng 10. Công ty quảng cáo. Nhân viên loại công ty này rất giỏi, tôi không kinh nghiệm lại không phải đúng chuyên khoa chính quy, anh nói có hi vọng hay không?"

Zero! Cô hoàn toàn không có khả năng trúng tuyển. Lương Chấn Y nhún nhún vai, lên tiếng: "Cô thật sự cần chút may mắn." Không phải một chút, mà là thật nhiều.

Cô trái lại hoàn toàn không tiếp thu mà lại cùng anh tán gẫu tiếp. "Hi vọng bọn họ sẽ không ngốc đến để ý cái gì lý lịch, khoa hệ, dù sao tôi là có thực lực. . . . . ." Nói xong, lại thấy nói lỡ, bỗng dưng ngẩng đầu trợn mắt nhìn anh, vẻ mặt đột nhiên sợ hãi. "Anh. . . . . . Anh là nhân viên tòa cao ốc này sao?" Thảm, cô lắm mồm không nhịn được.

Lương Chấn Y mỉm cười nhìn cô, phát hiện vẻ mặt căng thẳng của cô rất thú vị. Anh lắc đầu nói: "Không, tôi không phải là nhân viên."

"Vậy là tốt rồi." Cô nhẹ nhàng thở ra, cầm lon cà phê uống xong ném vào thùng rác, xoay người đi ấn nút thang máy. Quay đầu hỏi anh: "Muốn lên lầu sao?"

Lương Chấn Y xua tay, không tính đồng hành cùng cô.

Đèn túyp phía trên đầu bọn họ có chút trục trặc, chợt sáng chợt tắt. Thang máy vẫn đứng ở lầu 11, thật lâu không xuống đến, Ôn Hà Phi bắt đầu mất nhẫn nại, hai tay vòng trước ngực phê bình.

"Thật là, sẽ không phải ngay cả thang máy đều trục trặc đi?" Cô ra sức ấn nút. "Còn không xuống dưới!" Lại nhịp nhịp mũi giày, cộp cộp vang đáp lại.

Lương Chấn Y sau lưng cô nheo lại mắt. Nguy hiểm, cô ấy sẽ không phải ngay cả thang máy đều muốn đá đi?

Ôn Hà Phi đương nhiên sẽ không ngốc đến đá thang máy, đá hỏng phải đền tiền nha. Bình thường cô là có khả năng đá vài cái cho bõ tức, nhưng bây giờ. . . . . . Cô quay đầu liếc nhìn chàng trai mặc âu phục đang đứng thẳng tắp kia, cũng không dám lỗ mãng, chỉ cúi đầu mắng.

"Đáng chết! Mình bị muộn rồi." Dứt khoát thong thả đi tới cầu thang bộ.

"Xin hỏi ——" Lương Chấn Y gọi lại cô.

Ôn Hà Phi quay đầu, nghe anh nghiêm túc hỏi: "Cô thật muốn tuyển vào V.J?"

Cô không chút do dự gật đầu. "Đúng vậy!"

"Nghe nói bọn họ chỉ dùng đúng chuyên ngành, cô học ngành gì?"

Ôn Hà Phi thả tay, nhún nhún vai. "Tôi à, lịch sử."

"Lịch sử?" Trong mắt anh hiện lên một chút kinh ngạc. Lịch sử? Căn bản cùng quảng cáo chả liên quan gì với nhau!

Thấy ánh mắt anh hiện lên vẻ không thể tin, cô vội vàng thêm vào một câu: "Tôi biết không có khả năng, nhưng dù sao cũng phải thử một lần đi?"

Anh bật cười, thấy được cô có bao nhiêu ngây thơ. "Đúng, đúng là nên thử xem." Bỗng nhiên, anh gợi ý cho cô. "Quảng cáo chính là bất luận sản phẩm tốt xấu, chỉ để ý đến đóng gói thành công bán được ra ngoài. Đơn giản một chữ, chính là ‘lừa gạt’. Cô đi lừa quản lý công ty này, cô nếu lừa thành công, tương lai khẳng định là nhân tài quảng cáo phi thường kiệt xuất."

Vốn không quen biết, lại một phen nói làm Hà Phi sáng tỏ thông suốt. "Lừa?" Cô mở to mắt, nở nụ cười, ánh mắt lóe ra giống như ánh sao, vẻ mặt sinh động chân thật của cô lại hại Lương Chấn Y một trận tim đập nhanh. Cô che miệng cười đến vui vẻ, đảo mắt. "Cũng đúng, liền đi lừa bọn họ, trước vớ được công việc rồi nói sau." Làm không tốt thực bảo cô đủ đầu óc ngu độn đi! Hà Phi như được ăn thuốc an thần. "Cảm ơn nha!" Cô vẫy tay chào liền lập tức chạy vội lên lầu, nhanh như gió biến mất trước mắt anh.

Lương Chấn Y nghe tiếng bước chân nhanh nhẹn kia, nhếch lên khóe môi. Quay đầu chăm chú nhìn máy bán nước, thấy vết lõm trên thân máy, chậc chậc lấy làm kỳ.

"Cô gái này dữ tợn thật!" Máy từ lâu đã sớm hỏng rồi, hôm nay xem ra là gặp được khắc tinh.

Lương Chấn Y sờ sờ caravat, từ túi áo lấy ra 10 xu, bỏ vào khe đút tiền. Đèn sáng, anh chọn cà phê. Đợi vài giây không thấy nhúc nhích, anh nhìn quanh bốn phía —— không có người. Vì thế bóp tay răng rắc, lui lại từng bước, nâng lên một quyền bổ xuống máy.

"Rầm!" Thân máʏ яυиɠ lên bần bật, rồi im bặt, đồ uống cũng không có rơi xuống.

Không được?! Aiz! Anh quay đầu bước đi, bỗng nhiên phía sau vang lên tiếng cạch cạch, nhìn lại, nhưng lại rớt xuống bốn, năm lon đồ uống, dừng ở miệng máy.

Lương Chấn Y ngạc nhiên trừng mắt nhìn đồ uống rơi ra. . . . . . Chiêu này thật dùng được?!

Thêm Bình Luận