Chương 29: Tắm

“Thế mà chị bảo em thi được 90 điểm sao!”

“Thật ra là trên 90 điểm, gần như là đạt đến 100 điểm rồi.”

“Em không thể làm được.”

“Em làm được hay không làm được thì phải xem em có cố gắng hay là không rồi.”

“Ơ này, cô giáo Ninh.” Mạnh Thần Hi xen vào nói: “Chị có thể không biết rõ em ấy rồi, nó như một đống bùn vậy, làm sao có thể chống được bức tường cứng như vậy cơ chứ.”

Nghe chị ba nói như vậy, Mạnh Thần Tuấn đột nhiên nhảy dựng lên: “Ai nói em là một đống bùn cơ chứ!”

Ninh Vân Tịch chen vào giữa hai đứa trẻ để ngăn chúng tranh cãi lại, sau đó quay sang Mạnh Thần Hi nói: “Hay là chúng ta đánh cược xem lần này Thần Tuấn làm bài như thế nào, nếu em ấy đạt được thành tích mà em mong muốn, sau này em phải tiếp tục phụ đạo cho em ấy đấy, thế nào, được không?”

“Cược thì cược thôi.” Mạnh Thần Hi nổi nóng đến nổi muốn đánh Tiểu Tứ một trận.

Nếu như vậy thì, trong khoảng thời gian này, em có thể đến nhà để phụ đạo cho em ấy không? Anh Mạnh?”

Nghe thấy giọng nói của cô, Mạnh Thần Hạo chuyển ánh mặt từ hai đứa em của mình sang cô, nghiêm túc hỏi: “Như vậy thì có tiện cho em không?”

“Tiện chứ. Yên tâm đi, mọi thứ đều sẽ được sắp xếp ổn thỏa.”

Giọng nói kiên định của Ninh Vân Tịch vang vọng trong nhà họ Mạnh, những người trong nhà họ Mạnh chỉ có thể ngẩng đầu lên nhìn vào cô.

Ăn xong buổi cơm tối, Ninh Vân Tịch tiếp tục xoa xoa đầu của hai đứa nhỏ rồi mới bắt đầu ra về.



Bây giờ trời đã tối như vậy rồi, Mạnh Thần Hạo lại càng không thể để cô đi bộ về trường một mình được, vì vậy anh lại mượn xe đạp của hàng xóm để tiễn cô về.

Mạnh Thần Chanh đang nằm gần cửa sổ nhà mình, một đôi mắt nhỏ đang chăm chú nhìn bóng lưng của Ninh Vân Tịch, cái miệng nhỏ nhắn lẩm bẩm: "Cô giáo là mẹ mình."

“Tiểu Ngũ ngốc ơi, làm sao là mẹ mình được chứ, là cô giáo Ninh.” Mặc dù nói như vậy, Mạnh Thần Tuấn vẫn đến nằm bên cạnh em gái mình, nhìn về phía Ninh Vân Tịch.

“Cô giáo nói ngày mai sẽ lại đến.” Mạnh Thần Chanh quay đầu nhìn Tiểu Tứ cười vô cùng vui vẻ nói.

Mạnh Thần Tuấn cũng nở một nụ cười như vậy nhìn em gái Tiểu Ngũ: “Làm như vậy, em có thể vừa gặp cô giáo Ninh ở trường, vừa có thể gặp ở nhà rồi.”

“Cô giáo Ninh phụ đạo bài tập cho chúng ta, nấu cơm cho chúng ta, anh ơi, chúng ta kiếm được rồi!”

Yeah! Hai đôi bàn tay nhỏ vỗ tay.

Mạnh Thần Hi đi qua đi lại ở trong phòng, suy nghĩ không biết có nên gọi điện thoại cho anh hai không.

Lúc trở về trường học thì cũng đã không còn sớm nữa rồi, Ninh Vân Tịch lúc vừa bước vào kí túc xá nơi ở của thực tập sinh thì đèn vẫn đang sáng rực rỡ.

Vì trường tiểu học số 2 đường Nhân Dân là trường tiểu học trọng điểm vô cùng nổi tiếng của cả quận và thành phố, đồng thời đây cũng là cơ sở đào tạo trọng điểm của những sinh viên sư phạm, cho nên số lượng sinh viên đến đây để thực tập không chỉ là bao gồm sinh viên thuộc trường của Ninh Vân Tịch. Lúc trước khi đến trường để báo cáo thì có thể vẫn sẽ không thể gặp hết được tất cả mọi người, bây giờ đến lúc nghĩ ngơi vào buổi tối thì mọi người đều trở về kí túc xá, tất cả mọi người chen chúc đều với nhau. Như vậy có thể thấy những sinh viên nhà ở trong thành phố thì cũng đều ở lại kí túc xá và không trở về nhà.

Cái gọi là kẻ thù ngay trước mắt, không thể tránh khỏi cùng chung một mối thù. Các bạn học cùng trường với Ninh Vân Tịch hiển nhiên đã không còn để ý tới Ninh Vân Tịch nữa rồi, bọn họ ở trong kí túc xá đứng trước mặt Ninh Vân Tịch bàn tán xôn xao về những sinh viên sư phạm của những trường khác, tùy tiện bình phẩm người khác, cũng không sợ liệu rằng sau bức tường đó có ai nghe lén mình hay không.

Ninh Vân Tịch không thích nói xấu sau lưng người khác, liền cầm quần áo đi tắm. Trong phòng tắm công cộng, Ninh Vân Tịch vừa đặt thùng nước xuống, một cô gái từ cửa bước vào.