Chương 3: Cây Trâm Vàng Cổ

Cậu đang làm cái gì vậy?

Một giọng gắt gỏng, khó chịu phát ra từ phía sau lưng Tú Uyên.

Tú Uyên giật mình quay lại.

Đôi mắt của Tiểu Mai đằng đằng sát khí nhìn về phía Tú Uyên, rồi lại đưa mắt xuống nhìn tay cô đang cầm chiếc cặp sách.

- Bỏ nó xuống ngay lập tức.

Tiểu Mai gằn giọng, trừng mắt, bước tới nhanh về phía Tú Uyên đang đứng, nhanh tay giật lại cặp sách.

Lúc này, nét mặt Tú Uyên vô cùng lúng túng, không biết giải thích thế nào, gượng cười.

- Xin… Xin lỗi, mình nhầm chỗ.

Tiểu Mai liếc nhìn cô, lúc rồi lại thôi.

- Lần sau thì để ý vào, không ai thích người lạ động vào đồ của mình đâu.

Người lạ sao?

Lời nói giống như đang ám chỉ, răn đe Tú Uyên vậy, cô chỉ biết cười trừ, nhưng rồi nụ cười lại vụt tắt khi thấy Tiểu Mai lấy thứ đó đem cất trên người mà rời đi.

- Tiểu Mai, nếu đêm nay thấy không ổn thì lập tức gọi cho tôi, tôi cũng ở trong nhóm lớp đấy.

Tiểu Mai đứng lại rồi lại bước đi không trả lời.

Tú Uyên thở dài một cái, tự nói chuyện với bản thân.

- Cây trâm đó đã được uống máu rồi, vụ này coi bộ khó rồi đây.

Sau khi kết thúc buổi học, Thanh Thanh hí hửng kéo Tú Uyên đến câu lạc bộ bắn cung để ngắm hotboy Từ Dương của trường, ai cũng biết cậu ta có một nhan sắc cực phẩm, thu hút rất nhiều nữ sinh, nhưng Tú Uyên chả thèm quan tâm, bị bất đắc dĩ kéo đi vì Thanh Thanh.

Cô lạnh giọng nói.

- Về được chưa?

- Trời ơi! Thêm chút nữa đi Tú Uyên, trai đẹp không phải dễ ngắm đâu, mau mau nhìn kìa… Trời ơi đẹp trai quá đi.

Tú Uyên cười khẩy.

- Trai đẹp ăn được sao? Cũng chỉ là ngắm mà thôi, chỉ được cái vẻ bề ngoài.

Bất chợt hình bóng của nam nhân nằm trong quan tài băng ấy, bỗng chốc hiện lên trong đầu của cô.

Sao lại nghĩ tới anh ta nhỉ?

Tú Uyên ngây người, suy nghĩ trong đầu.

- Tú Uyên… TÚ UYÊN.

Cô giật mình.

- Hả? Ờ! Gì?..

- Cậu bị làm sao thế? Như người mất hồn vậy, đang nghĩ đến thứ trong cặp của Tiểu Mai sao?

Cô khẽ gật đầu.

Thanh Thanh liền khua tay.

- Thôi đi Tú Uyên, cậu để ý làm gì, không phải ông chồng đẹp trai của cậu cấm học pháp thuật và dùng mắt âm dương sao?

- Đó là chuyện của mình, anh ta cản được sao? Dù có giấu hay đốt tất cả mọi thứ về pháp thuật, trừ quỷ, bắt ma, mình cũng sẽ tự thân tìm ra và một ngày nào đó nhất định mình sẽ cứu cha.

- Tú Uyên à…

Thanh Thanh nhìn cô trìu mến, thông cảm ôm cô vào lòng.

- Cậu có làm gì thì Thanh Thanh cũng sẽ ủng hộ cậu hết mình.

Tú Uyên khẽ mỉm cười.

- Cảm ơn cậu, Thanh Thanh.

Tối hôm ấy Tú Uyên về nhà, vẫn như mọi ngày tắm rửa, ăn xong lại leo tót vào phòng, không thèm để tâm đến Cảnh Minh vẫn đang ngồi ở đó, anh chỉ nhẹ nhàng dặn dò người làm.

- Mang sữa và ít đồ ăn, tôi sẽ đem lên phòng của cô ấy.

- Vâng!

Cảnh Minh cũng không muốn ăn nữa, anh chỉ ăn khi mà có cô mà thôi.

Lúc sau tiếng gõ cửa vang lên.

- Vào đi.

Cảnh Minh bước vào tay cầm cốc sữa và đĩa bánh mà cô thích ăn nhất. Tú Uyên thấy anh cũng dừng bút lại, tay chống cằm , bắt đầu dùng giọng diễu cợt anh.

- Chân to, anh ngày nào cũng vào đây để canh em ngủ mới ra ngoài sao? Bây giờ em 18 rồi, anh không định có ý nghĩ gì với một cô gái xinh đẹp như em chứ.

Đôi mắt sáng long lanh nhìn vào mắt Cảnh Minh, khoé môi cong lên nụ cười gian.

Cảnh Minh cũng không thay đổi sắc mặt, kéo cái ghế ngồi bên cạnh bàn cô đang học, bình thản rồi lấy laptop ra vừa bấm chữ, vừa nói.

- Ăn đi lấy sức để học, rồi ngủ.

- Hứ.

Tú Uyên tỏ vẻ không vui khi thấy anh không có chút thay đổi sắc mặt, nhàm chán, thật ra cũng như cơm bữa, mới đầu còn ngại ngùng nhưng bây giờ bị chọc riết rồi cũng quen.

Vừa ăn cô vừa liếc nhìn anh.

Dáng người cao to, cách nghiêm túc làm việc của Cảnh Minh làm Tú Uyên không thể rời mắt, kể ra anh cũng rất đẹp, dáng người chuẩn, mũi cao môi đẹp, các ngũ quan thanh tú, sắc xảo như khắc tượng, đúng là hoàn mĩ.

Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên làm cô giật bắn mình, lúng túng, vội tìm chiếc điện thoại, bắt máy lên nghe.

- Alo.

- Giúp… Giúp… Tú Uyên… Cứu… Tôi…

Giọng nói đầu bên kia cứ ngắt quãng, kèm theo sự hãi, run rẩy, Tú Uyên liếc nhìn anh, nhẹ nhàng bật âm lượng thấp xuống nhất có thể như không muốn anh nghe thấy.

Cảnh Minh mặc dù không nhìn, nhưng đôi tai của anh vẫn cố dỏng lên để nghe ngóng, cô quay vào một góc che đi nói nhỏ.

- Tiểu Mai, là cậu sao?

- Đ…đúng… Giúp… KHÔNGGGG…ĐỪNG QUA ĐÂY…

Tút Tút Tút…

- Alo, Alo, Alo… Tiểu Mai.

Đầu bên kia đã tắt ngủm, Tú Uyên nhớ đến cây trâm bạc hồi sáng thì lại rất lo lắng, muốn cấp tốc chạy đến chỗ Tiểu Mai ngay bây giờ, nhưng Cảnh Minh còn đang ngồi đây, đây không phải là sự trùng hợp, ngày từ khi Tú Uyên bắt đầu nhập học trường mới, thì cũng là lúc cô đã tham gia vào việc bắt ma rất nhiều, không những vậy còn suýt chết, nhẹ thì bị thương khắp người, trốn anh ra ngoài, thậm trí còn nửa đêm cũng chạy đi bắt ma.

Cho nên kể từ đó Cảnh Minh đêm nào cũng vào canh cô, thấy cô ngủ say anh mới yên tâm rời đi.

Tình hình bây giờ rất cấp bách, cô liếc nhìn anh, anh bắt gặp ánh mắt nhìn lại cô, cô giật mình, lúng túng lập tức né tráng ánh mắt của anh.

- Sao? Chuyện gì nữa?

- À… Không… Không có gì.

- Không có gì thì ăn cho xong, đánh răng rồi ngủ đi.

- …

Tú Uyên im lặng, trong đầu cô bắt đầu chuẩn bị lên kế hoạch trốn ra ngoài, dáng vẻ tập trung này cũng không qua khỏi mắt anh, nhíu mày xoay qua nghiêm túc nói.

- Em đừng nghĩ tới việc dùng con mắt âm dương đấy nữa, cũng đừng tìm cách trốn ra ngoài, tôi sẽ không để em đi, chờ em tốt nghiệp chúng ta sẽ làm đám cưới.

Cô bĩu môi.

- Hứ, ai thèm lấy anh, có cho tôi cũng không thèm.

Cô hầm hực, mắng trong lòng " Đồ chân to đáng ghét".

Nhìn thấy ánh mắt bất mãn của cô, Cảnh Minh không nhịn được mà bật cười.

Tú Uyên tức tối.

- Chân to, anh cười cái gì?

Anh mỉm cười, tay chống cằm, nghiêng đầu nhìn cô dìu dàng.

- Bộ dạng trẻ con, bướng bỉnh khó chiều của em.

Mặt Tú Uyên bỗng đỏ bừng lên, anh như vậy là đang chêu ghẹo lại cô sao? Thật chẳng giống thiếu soái lạnh lùng, đáng sợ thường ngày chút nào.

- Anh… Anh…

Đột nhiên phía bên ngoài của sổ, thoáng chốc vụt qua một bóng đen sau lưng cô, cảm giác ớn lạnh lướt qua theo tự nhiên cô xoay người lại nhìn ra phía cửa sổ, ánh mắt cứ nhìn ra ngoài, trần tư.

- Sao vậy? Nhìn thấy gì sao?

Cảnh Minh nhẹ nhàng hỏi cô.

- Không, chắc nhìn nhầm thôi… Muộn rồi tôi ngủ đây.

Nói xong cô nhảy một phát lên giường, lấy chăn trùm kín người, Cảnh Minh thấy thế cau mày.

- Lâm Tú Uyên, em mau đi đánh răng cho tôi.

im lặng, không một chút động tĩnh đáp lại, anh tiếp tục gọi.

- Lâm Tú Uyên.

Cô nằm gọn trong chăn, cười khúc khích, nằm bất động giả vờ như đang ngủ, chờ đợi anh đi ra rồi cô sẽ lập tức trốn đi đến nhà của Tiểu Mai.

Anh thở dài, than thở trong lòng “thật đúng là nghịch ngợm.”

Mười phút, ba mươi phút, rồi một tiếng trôi qua, một âm thanh lạ vang lên. Đó là tiếng ngáy khò khò của Tú Uyên, không biết cô đã ngủ say từ khi nào, ngủ còn rất ngon.

Cảnh Minh chợt mỉm cười, gấp laptop lại, nhẹ nhàng đứng lên, cất chiếc ghế đi đặt lại chỗ cũ hết sức cẩn thận rất sợ cô thấc giấc và cũng như mọi lần Cảnh Minh âm thầm hôn nhẹ lên trán của Tú Uyên nói nhỏ trong miệng.

- Ngủ Ngon, nhóc bướng bỉnh.