Chương 33

Chi Mĩ lại rất sảng khoái đồng ý gặp mặt. Hứa Niệm vô cùng bất ngờ, vốn tưởng rằng đối phương ít nhiều sẽ có chút do dự. Cho nên vấn đề tiếp theo cô cần giải quyết chính là… làm thế nào bỏ tài xế lại?

Hứa Niệm nói với đối phương muốn đi dạo

phố, đến cửa hàng thì không để anh ta đi theo: “Tôi mua đồ dùng cá nhân, anh theo không tiện.”

Vị tài xế kia dường như càng khó nói

chuyện hơn so với chú Hoa, chỉ thấy anh ta mím môi, ngay cả biểu cảm

cũng không đáng yêu tí nào, đứng ở đó đanh mặt: “Tiên sinh đã thông

báo…”

“Dù sao anh cũng không đến mức muốn cùng

tôi đến cửa hàng bán đồ lót đi.” Cô như cười như không nhìn đối phương,

tài xế kia quả nhiên không lên tiếng.

Thời gian cấp bách, may mắn hẹn được địa

điểm cách đây cũng không xa, Hứa Niệm từ cửa sau đi vòng qua, xuyên qua

mấy cái ngõ nhỏ mới tới được quán cà phê.

Đối phương đã sớm chờ ở đó.

Kỳ thật trước đây Hứa Niệm chưa từng gặp

vị trợ lí đặc biệt này, nhưng rất kỳ lạ, ngay cái nhìn đầu tiên cô đã

nhận ra đối phương, thậm chí có chút cảm giác mơ hồ giống như đã từng

quen biết: “Tôi cảm thấy nhìn cô rất quen mắt.”

Chi Mĩ mặc chiếc áo lông màu hồng đặc

biệt chói mắt, bộ mặt thoạt nhìn trắng trẻo nõn nà rất xinh đẹp, nhấp

miệng chất lỏng màu nâu trong ly, lúc này mới thấp giọng cười cười: “Có

thể trước đây chúng ta từng gặp ở dưới lầu công ty.”

Hứa Niệm gật đầu, tuy rằng còn nghi hoặc

nhưng cũng không muốn làm rõ, mục đích hôm nay cô tới cũng không phải vì việc này, trầm ngâm một lát, rốt cuộc cũng mở miệng: “Tôi muốn cùng cô

nói một chút chuyện về Lục Sơn.”

Theo lý thuyết làm nhân viên của Đường

Trọng Kiêu, nghe được cái tên này nên lý trí lảng tránh mới đúng, Chi Mĩ lại hết sức bình tĩnh: “Tôi đã đoán được, nhưng mà tôi cùng luật sư Lục cũng không quá quen thuộc, đại khái không thể giúp được gì, nhưng tôi

biết gì thì sẽ nói.”

Trong lòng Hứa Niệm rất cảm kích: “Cô chỉ cần nói cho tôi biết những gì mà cô biết. Lục Sơn và Đường Trọng Kiêu

khi đó, có phải bất đồng trong công việc không?”

Có lẽ vì cảnh sát đã sớm loại bỏ Đường

Trọng Kiêu khỏi đối tượng tình nghi, cho nên Chi Mĩ trả lời rất nhanh,

hầu như không có chút do dự: “Ít nhiều cũng có chút bất đồng ý kiến, thế nhưng ông chủ rất tín nhiệm luật sư Lục, huống chi cũng chỉ là vấn đề

nhỏ. Điều này rất bình thường không phải sao? Một chút xung đột cũng

không có mới là đáng nghi.”

Nói cách khác, mâu thuẫn trên công việc cũng không lớn.

Chi Mĩ thấy cô thất thần, nhịn không được thấp giọng nhắc nhở: “Kỳ thật cô nên tin tưởng cảnh sát, ông chủ xuất

hiện tại hiện trường cũng bởi vì đã hẹn với luật sư Lục, không phải còn

có cuộc điện thoại ghi lại chứng minh sao? Hơn nữa cá nhân tôi cho rằng

chuyện này cũng không có khả năng liên quan đến ông chủ, ngài ấy luôn

đối đãi với luật sư Lục rất tốt.”

Thành thật mà nói, một ông chủ có lòng

đưa nhân viên về nhà, thấy thế nào cũng không giống có mâu thuẫn. Trước

kia cô quá tin tưởng lý do thoái thác của Lục Sơn, hiện tại lại cảm giác dường như cái gì cũng không đúng.

Chi Mĩ còn nói: “Lúc ấy án tử liên quan

đến ông chủ, nhân viên trong công ty tất cả đều bối rối. Hứa tiểu thư

nếu không tin tôi, cô có thể tìm người khác hỏi thăm. Tất cả mọi người

rất tin tưởng thái độ làm người của ông chủ.”

Hứa Niệm không tiếp lời, lại do dự hỏi một chuyện khác: “Vậy Lục Sơn ở công ty, có bạn bè nào có quan hệ rất tốt không?”

Lời này ngược lại khiến Chi Mĩ trong chốc lát trố mắt: “Anh ta rất tốt với người khác, quan hệ với mọi người cũng không tệ, nhưng muốn nói đặc biệt thân thật đúng là không có. Luật sư

Lục là người cuồng công việc, rất nhiều lúc đều ở lại công ty tăng ca.”

Cô nói xong như là nhớ tới chuyện gì,

cười khẽ: “Kỳ thật khi đó rất nhiều cô gái vụиɠ ŧяộʍ ái mộ anh ta, cuối

cùng Lục Sơn trực tiếp đổi hình nền desktop thành Hứa tiểu thư, khiến

cho những đồng nghiệp nữ kia kiếm cớ tiếp cận anh ta tất cả đều rút

lui.”

Như thế giống chuyện Lục Sơn sẽ làm, Hứa Niệm nghe xong thì không nói gì. Như vậy xem ra, trước đó là cô quá khẩn trương.

Chi Mĩ thở dài rồi khẽ an ủi cô: “Tôi

hiểu cảm nhận của cô, nhưng chuyện cũng đã qua nhiều năm như vậy, mỗi

người vẫn nên hướng về phía trước. Hứa tiểu thư, hi vọng cô có thể sớm

vượt qua.”

“Cám ơn.”

Trên đường trở về, Hứa Niệm tổng kết nội

dung cuộc nói chuyện ra hai kết luận: thứ nhất, chuyện có lẽ thật sự

không liên quan đến Đường Trọng Kiêu, ngoại trừ việc cô nhìn thấy đối

phương ở hiện trường ra, đối phương căn bản không có động cơ sát hại Lục Sơn. Thứ hai, Lục Sơn không làm bất cứ chuyện gì có lỗi với cô.

Thoạt nhìn chuyện này rõ ràng có tiến

triển, cũng không biết vì sao Hứa Niệm lại không vui vẻ nổi, quá thuận

lợi, thuận lợi khó có thể tin. Mặt khác, Chi Mĩ giống như biết cô đang

hoài nghi điều gì, tất cả câu trả lời đều hướng tới giải thích nghi hoặc của cô.

Như có chút cố ý dẫn dắt đến.

Hơn nữa Hứa Niệm còn nghĩ đến một việc,

chính là nguyên nhân năm đó bị bắt cóc. Cô thật sự không thể nghĩ được

ngoại trừ khúc mắc trong công việc ra, còn có chuyện gì đáng để Đường

Trọng Kiêu vì uy hϊếp Lục Sơn mà bắt cóc mình?

Lúc này cô mới đột nhiên ý thức được một

chuyện, lúc ấy rốt cuộc uy hϊếp Lục Sơn cái gì chứ? Cô sống sót sau tai

nạn trở về nhà, Lục Sơn chỉ nói cho cô là bị anh liên lụy, hoàn toàn

không có liên quan gì đến Đường Trọng Kiêu.

Khi đó cô rất tin tưởng mà không nghi

ngờ, cũng quên hỏi một câu rốt cuộc khúc mắc bên trong là gì? Hiện tại

nghĩ đến, dường như đó chỉ là một lý do thoái thác để trấn an sự mơ hồ

không rõ ràng của cô mà thôi.

Nghĩ đến xuất thần, khi Hứa Niệm qua

đường bị tiếng còi một chiếc xe dọa đến, lúc này mới ý thức được mình đã vào nội thành. Xung quanh quảng trường đều là người, cô thở dài tiếp

tục đi về phía trước, đoán chừng tài xế đang sốt ruột chờ.

Nhưng cô rõ ràng đi trên lối đi bộ, còn chưa đi được bao xa, xa xa lại

có xe thẳng tắp vọt lên, tài xế như uống say, lái thẳng về phía trước

hướng bên này chạy tới.

Đám người xung quanh thét lên trốn khắp

nới, Hứa Niệm ngay từ đầu không phản ứng kịp, ý thức được xe không khống chế được liền vội vàng chạy tới bên kia, song xe này như cố ý, đánh tay lái ngược lại chạy qua chỗ cô.

Cô rốt cuộc ý thức được, xe kia là hướng đến phía cô!

***

Hứa Niệm tim đập thật nhanh, may mắn nơi này gần quảng trường, cô một

đường chạy lên bậc thang, xe kia rốt cuộc ngừng lại, sau đó nghe được

tiếng còi của cảnh sát giao thông…

Chiếc xe màu đen kia nhanh chóng lao đi.

Cô chưa hoàn hồn, lúc này mới phát hiện

chân của mình đã mềm nhũn, người trong xe rốt cuộc là ai? Ở đây cô không quen nhiều người, hơn nữa đều là quen biết lúc học ở trường mà cô cũng

không có đối thủ nào.

May mắn hậu quả không nghiêm trọng lắm,

không có người qua đường bị thương, Hứa Niệm theo cảnh sát về lấy khẩu

cung, khi hỏi gì cũng đều lắc đầu. Là một người bình thường, trải qua

chuyện như vậy dù là ai cũng sẽ kinh hoảng. Cô cầm một chén trà nóng

ngồi tại chỗ, ngón tay không ngừng run rẩy.

Cho đến khi cửa bị lực lớn đẩy ra, người

đàn ông kia vẻ mặt khẩn trương xuất hiện tại cửa. Anh giống như rất vội, trong áo choàng chỉ mặc áo sơmi rất mỏng, ánh mắt nhanh chóng đảo qua

đại sảnh, dừng ở trên người cô mới từng chút một trầm tĩnh lại.

Hứa Niệm ngơ ngẩn nhìn anh.

Đường Trọng Kiêu bước tới, một tay ôm chặt vai cô, đem cô ôm vào trong ngực, hồi lâu mới nói: “Không sao rồi.”

Rõ ràng bàn tay kia lạnh đến khó tin,

nhưng lại làm cho tim cô cảm nhận được một tia ấm áp. Cô dán lên nơi

trái tim anh, nghe được chỗ đó nhảy lên dị thường kịch liệt, một câu

“Không sao rồi” kia không biết rốt cuộc là đang an ủi ai?

Hứa Niệm nhịn một đường không rơi lệ rốt

cuộc cũng không kiềm chế được nữa, ngón tay siết chặt góc áo của anh,

đem mặt hoàn toàn chôn trong l*иg ngực cứng rắn kia.

Có thể nói hoàn toàn không có hình tượng.

Cô nghe được cảnh sát kia đang cười, thấp giọng nói gì đó cùng Đường Trọng Kiêu.

Người đàn ông ôm cô cũng từ l*иg ngực nhẹ nhàng tràn ra một tiếng cười, dùng tiếng Italia thuần gốc trả lời đối

phương: “Cô gái nhỏ của tôi bị sợ hãi.”

Đoạn đường này cô đều bị người đàn ông kia ôm thật chặt, dựa vào trong lòng anh không nói lời nào, trong đầu rối bời.

“Hẳn là do rượu điều khiển, đừng nghĩ lung tung.” Anh trấn an vỗ vỗ đầu cô, như vậy thật giống như đang dỗ một đứa trẻ.

Hứa Niệm chỉ lắc đầu, lầm bầm thốt ra một câu: “Không phải.”

Đường Trọng Kiêu cũng không nói chuyện,

ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía ngoài cửa sổ, chỉ là hai tay vòng lấy cô

càng thêm chặt chẽ.

***

Buổi tối Hứa Niệm ngủ không được an ổn, nhưng mỗi lần tỉnh lại đều có

thể nhìn thấy người bên cạnh đang im lặng đọc sách, thấy cô mở to mắt,

liền đưa tay tới ôm sát cô: “Có anh ở đây, sẽ không có chuyện gì.”

Ban đêm ánh sáng biến tất cả đều trở nên

nhu hòa, ngay cả giọng anh dường như cũng dịu dàng không ít, cô lần nữa

nhắm mắt lại, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không ngủ được, vì thế nghẹn

họng hỏi anh: “Anh có thể trò chuyện với tôi không?”

Đường Trọng Kiêu mặt đối mặt với cô nằm xuống, cánh tay rắn chắc để ngang bên hông cô: “Muốn nghe chuyện gì?”

“Gì cũng được.”

Kỳ thật yêu cầu này có chút ép buộc, anh

không phải là người nói nhiều, ngoại trừ thỉnh thoảng độc miệng ra. Thấy anh cau mày suy nghĩ hồi lâu, mặt lộ vẻ khó xử, Hứa Niệm nhịn không

được nở nụ cười: “Vậy nói chuyện trước đây của anh đi.”

Đường Trọng Kiêu như cũ một lúc lâu cũng

chưa lên tiếng, Hứa Niệm nghi hoặc nhìn anh, lúc này mới nghe anh gắng

gượng nói: “Đọc sách, luyện chữ, học xem thị trường chứng khoán.”

“…”

“Rất nhàm chán đúng không?”

Hứa Niệm thực sự không muốn gật đầu, nhưng vẫn đành thành thực nói: “Không có tiết mục giải trí sao?”

Đường Trọng Kiêu như lao lực suy nghĩ thật lâu: “Đánh golf có tính không?”

Cô đã hoàn toàn không nói tiếp được, vậy

thơ ấu của họ cũng quá không giống nhau. Hai người nhất thời đều rơi vào trầm mặc. Hứa Niệm lặng lẽ nghĩ, quả nhiên là hoàn toàn không có tiếng

nói chung.

Đường Trọng Kiêu nhìn chằm chằm vào cô,

như đang đợi cô chủ động phá vỡ cục diện bế tắc, cô đành phải ho khan

một tiếng hỏi tiếp: “Vậy anh không chơi với bạn tốt sao?” Không phải nói từ nhỏ đã quen biết với Thẩm Lương Thần, Chu Kính Sinh, hai người kia

thấy thế nào cũng không giống như người nỗ lực học tập.

“Bà nội tương đối nghiêm khắc, không

thích anh tùy tiện kết bạn.” Anh nói điều này ngữ khí hơi trầm, “Bác cả

trong nhà có một đứa con cùng tuổi, nhưng cũng chỉ khi tụ họp mới có thể gặp gỡ.”

Tưởng tượng những cảnh tượng đó, trong

lòng Hứa Niệm sinh ra vài phần thông cảm với anh, khó trách người này

tính cách luôn hỉ nộ vô thường, chắc có lẽ lúc còn nhỏ phải kìm nén tật

xấu .

Đường Trọng Kiêu bỗng nhiên niết phần thịt mềm bên hông cô: “Trong lòng em đang cười anh?”

Hứa Niệm bị anh quấy nhiễu phải lui về

sau, nhịn không được thật sự cười ra tiếng: “Bị chứng mơ mộng hão huyền

nghiêm trọng rồi, anh nên đi gặp bác sĩ đi.”

Đáy mắt người đàn ông kia cũng có ý cười, nghiêng người chặn cô, từ trên nhìn xuống cô: “Người khác nghĩ thế nào

anh không thèm để ý, anh chỉ để ý đến em.”

Lời này rõ ràng có ý khác, Hứa Niệm lại giả vờ không nghe hiểu, nhấc chân đá anh: “Nặng chết, xuống dưới.”

“Dù sao cũng không ngủ được, không bằng

làm chút gì khác?” Giọng anh bắt đầu khàn xuống, ngữ khí mập mờ bên tai

cô, tay từ bên hông cô đã chậm dãi dò xét vào trong.

Hứa Niệm muốn chạy trốn, lại bị anh ngăn

chặn vớt trở về một lần nữa, ngón trỏ để ở bên môi ý bảo cô đừng lên

tiếng: “Tiểu Kỷ sẽ nghe thấy.”

Hai người cũng đã làm rất nhiều lần,

nhưng hôm nay người này rất kiên nhẫn, khúc dạo đầu dài lâu mà dày vò,

khiến toàn thân cô đều toát ra một lớp mồ hôi mỏng.

Hứa Niệm chịu đựng thật sự vất vả. Nhưng

Đường Trọng Kiêu cũng không biết có phải cố ý hay không, mỗi lần lên lên xuống xuống khiến cho cô nhanh điên rồi, nhưng từ đầu đến cuối không

cho cô thống khoái, chậm rãi cọ sát – nghiền nát, còn có lòng đùa giỡn

cô: “Ngoan, nhìn anh.”

Cô không thuận theo, anh lại càng dùng

lực, từng chút chống đẩy khiến cô đau, đành phải mở đôi mắt thấm ướt,

kết quả lập tức chạm phải đáy mắt đen tối của anh.

Lúc này anh mới hài lòng cười, như đứa trẻ được ăn kẹo, thỏa mãn vui sướиɠ nhẹ nhàng hôn lông mi cô : “Em có muốn sờ anh không?”

Trong lời nói có ý trưng cầu, nhưng tay

đã bắt cô dò xét tới nơi đó. Hai người gắn bó nối tiếp thật chặt chẽ,

anh còn cố ý để cô cảm thụ, kết quả vừa chạm được một trận ẩm ướt kia

liền sợ tới mức lui về.

“Tất cả đều là của em.” Anh cười ở bên tai cô, tiếp tục cắn lấy thùy tai hồng đậm của cô, “Tiểu Niệm lớn rồi.”

Lần này toàn thân cô đều nóng lên, cầm lấy gối đầu bên cạnh che mặt, thật muốn tìm cái lỗ chui vào.

Dường như Đường Trọng Kiêu tâm tình càng

tốt, lôi kéo cô cùng nhau chơi trốn tìm, thấy cô vẫn không chịu lộ mặt,

dứt khoát nhấc chăn lên cùng nhau che hai người lại, sau đó hôn môi cô

từng tiếng gọi cô “Nhím con” .

Hứa Niệm lộ ra đôi mắt tối như mực, hai

người trong chăn bốn mắt nhìn nhau, cách gần như vậy vốn cái gì cũng

không thấy rõ, nhưng cô lại thấy rõ đáy mắt dịu dàng của anh, hoàn toàn

khác biệt với trước đây.

Động tác của anh chậm lại, hôn cô, mỗi

một lần đều đâm vào chỗ sâu nhất, miệng còn mơ hồ nói: “Đây là lần đầu

tiên em cảm thấy hứng thú với chuyện anh đang làm.”

Hứa Niệm thừa nhận một khắc kia đáy lòng

có chút tình cảm khác thường lướt qua, quá nhanh, căn bản không kịp bắt

giữ, sau đó liền bị anh mưa rền gió dữ đưa lêи đỉиɦ.

***

Hôm sau Hứa Niệm định về nước, trong công ty còn rất nhiều việc phải xử

lý, trên bàn dùng bữa sáng cô do dự hỏi anh: “Anh muốn cùng về không?”

Lúc trước thấy thế nào đều là anh vội vội vàng vàng chạy tới, có lẽ còn có kế hoạch khác… Mơ hồ lại nhớ tới đứa

bé kia, nhưng cô không thể nhìn thẳng vào mắt anh, vội vàng cúi đầu ăn.

Đường Trọng Kiêu không phát hiện ra sự

khác thường của cô, xếp chồng báo xong, trên mặt quả nhiên có chút chần

chờ: “Có thể phải muộn một chút.”

Hứa Niệm “Ừ” một tiếng tỏ vẻ đã biết.

Cơm trưa xong Tiểu Kỷ cùng tài xế dọn

hành lý lên xe, Đường Trọng Kiêu hình như có việc gấp, cũng không đưa cô đi sân bay mà đã rời đi.

Dọc trên đường đi Hứa Niệm cũng từ từ

nhắm hai mắt lại ngủ, hoàn toàn không chú ý tình hình giao thông xung

quanh, cho đến khi xe bị bắt dừng lại. Có chiếc xe hơi màu đen đứng ở

phía trước, chặn ngang đường đi của họ, sau đó có người phụ nữ bộ dạng

quản gia trầm ổn đi tới, ngược lại nói chuyện vô cùng khách khí: “Hứa

tiểu thư, phu nhân có lời mời.”

“…”

Đường gia, gia tộc này Hứa Niệm trước đây từng nghe nói tới, trong giới người Hoa bản địa đặc biệt có tiếng,

trước đây cô chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ bị “Mời” đến nơi đây.

Xe chạy thật lâu mới đến, một trang viên

lớn đứng sừng sững trong tuyết, giống như cung điện thông thường, nhưng

nó được giữ lại rất nhiều yếu tố Trung Hoa, càng đi vào bên trong càng

có kiến trúc xưa cổ.

Hứa Niệm một đường theo vị quản gia mặt

không chút thay đổi kia đi vào trong, Tiểu Kỷ cũng không biết bị đưa đi

nơi nào. Đoạn đường này cô ngược lại đi cực kỳ bình tĩnh. Lão phu nhân

kia vì sao mời cô đến, quả thật cô có hứng thú nghe một chút.

Rốt cuộc theo người phụ nữ kia đến đại

sảnh. Bài trí của đại sảnh cũng là kiểu Trung Quốc, còn đốt một loại

hương thơm mát lạ kì.

“Phu nhân lập tức tới ngay, Hứa tiểu thư xin chờ.”

Cũng là điệu bộ của gia đình giàu có, cho dù không thích đối phương cũng phải lễ phép chu đáo. Quản gia rót trà

cho cô mới rời đi. Hứa Niệm chỉ có thể kiên nhẫn mà chờ.

Không phải “Lão phu nhân” trong truyền

thuyết kia đến đầu tiên, mà là một đứa trẻ, đứa bé đó vài ngày trước Hứa Niệm mới nhìn thấy trong di động của Đường Trọng Kiêu.

Tiểu gia hỏa một chút cũng không sợ hãi,

nghiêm trang ngồi xuống đối diện cô, đôi mắt đảo tròn đánh giá cô, còn

không quên tự giới thiệu: “Cháu là Cầu Cầu.”

Hứa Niệm sửng sốt xong, thái độ tàn khốc

mười phần như vậy nói ra hai chữ này thật đúng là không thích hợp, nhưng mà cô cũng không chê cười nó, cũng đặc biệt chính thức chào hỏi: “Cô là Hứa Niệm.”

“Cháu biết.” Cầu Cầu híp mắt, ôm cánh tay nhỏ tới gần trong sô pha, đôi chân ngắn lúc ẩn lúc hiện, “Cô là bạn gái của cậu cháu.”

Đường Trọng Kiêu là cậu của bé… Hứa Niệm

tiêu hóa những lời này một phen, mới hơi thu vẻ mặt lại: “Cô không phải

bạn gái anh ta.”

Cầu Cầu nghe xong lời này nhất thời trừng mắt to, như là giật mình: “Nhưng cậu về nước vì tìm…”

Tiểu gia hỏa chưa nói xong, có người từ cửa bước vào, nó nhất thời thè lưỡi, quay đầu từ cửa sau chạy ra ngoài.