Chương 5-2

"Một điều nhịn chín điều lành." Nghĩ đến cậu Alpha tóc vàng kia, Trần Thần vẫn còn sợ, trực giác nói cho anh ta biết đối phương không dễ chọc tí nào: "Tốt hơn hết không nên kích động người khác, dễ chuốc phiền phức lắm."

"Được." Dung Thời đồng ý cho có lệ.

Ký túc xá của Trần Thần ở khu C, còn Dung Thời ở khu A, trước khi tạm biệt, hai người bổ sung thông tin liên lạc của nhau.

"Đúng rồi, để tôi đưa cậu vào trong nhóm."

Danh sách thông tin của Dung Thời rất nhanh nhiều thêm một cái group với tên gọi "Đại soái bức liên minh".

Trong group Trần Thần gửi các biểu tượng chào mừng thành một dãy dài, kéo theo hàng loạt các biểu tượng cảm xúc khác.

"Wow! Thế mà là chủ tịch Dung! Thất kính thất kính!"

"Ông bạn Trần thật có triển vọng, ngay cả chủ tịch Dung cũng mời chào được."

"Dung chủ tịch xuất hiện, cộng đồng chúng ta tất sẽ tỏa sáng! [vỗ tay]"

"Gió táp mưa sa, liên minh chờ cậu, sáng trưa chiều tối, liên minh hoan nghênh cậu. [vẫy cờ màu]"

Trần Thần hào hứng giới thiệu: "Anh em trong nhóm đều là những thanh niên ngoan ngoãn yêu tự do."

Nghe anh ta bô bô thuyết trình cho tới khi bước đến dưới tầng lầu ký túc, cuối cùng Dung Thời cũng hiểu rõ, đây là group học viên nổi loạn.

Với số lượng thành viên lên tới ba nghìn người, quy mô chẳng nhỏ chút nào.

Hắn không hề biết trong trường có tổ chức này, và phụ tá nghiêm khắc đáng tin cậy của mình trong tương lai là quản trị viên group.

Dung Thời: "..." Ai mà không có chút lịch sử đen tối cơ chứ.

Sắp tới đợt huấn luyện đầu tiên, kiểm tra viết xong sẽ tham gia chiến đấu, đồng nghĩa với một tuần không liên lạc với bên ngoài.

Trở lại ký túc xá, Dung Thời mở chương trình trông trẻ, trên camera giám sát lúc này là đêm khuya, cậu nhóc con trên giường hôm nay không đạp chăn, sắc mặt đỏ bừng, ôm chú thỏ bông ngủ say sưa.

Dung Thời mở tài khoản, nạp chi phí trong thời hạn một năm và để lại lời nhắn thoại.

Thiết bị đầu cuối khẽ rung, cửa sổ thông báo nhảy ra.

Đây là đơn hàng hắn đặt trên thị trường chợ đen vào hôm qua, phía trên hiện rõ ba chữ đỏ thẫm "Đã hủy bỏ".

Địa phương sản xuất B384 phần lớn là tinh cầu hoang cấp bốn mức độ nguy hiểm rất cao, nơi nơi đều có phóng xạ hoặc mãnh thú biến dị, cá nhân hay tổ chức nhỏ đào quặng vô cùng khó khăn mà chi phí lại cao.

Mười lăm năm sau, quân đội mua một đơn vị B384 với giá một vạn tinh tệ, một đơn vị là một trăm gam, kích thước bằng ngón tay út.

Hắn đặt giá gấp một ngàn lần mà vẫn không có ai nhận.

Buổi tối đăng nhập game, không bao lâu bé mèo cũng online.

Dung Thời mở phòng huấn luyện, tiếp tục dạy cậu kỹ năng chiến đấu.

Nghỉ giải lao, Dung Thời và cậu sóng vai ngồi bên võ đài: "Trong trò chơi chỉ có thể học kỹ năng, muốn nhuần nhuyễn thì phải thường xuyên luyện tập để tăng khả năng phản ứng của cơ thể."

Mèo ba tư chống tay ra phía sau, chậm rãi rung chân: "Ừ."

Hai người quen biết nhiều năm, cảm xúc biến hóa rất nhỏ cũng không thể gạt được đối phương.

Dung Thời: "Có gì phiền lòng thế? Gần đây ba ba không khen ngợi ông hả?"

Mèo ba tư khịt mũi: "Ngày nào ông ấy cũng đem tôi ra khoe với bạn bè mình."

Dung Thời khó hiểu: "Vậy sao ông rầu rĩ thế?"

Còn không phải buổi chiều bị tên Alpha chết tiệt kia chọc tức sao, mèo ba tư nhủ thầm, buồn bã nói: "Gương mặt quá xinh đẹp đúng là gánh nặng."

Dung Thời: "..."

Mèo ba tư quay đầu đi, ánh mắt do dự, đệm thịt mềm mại vỗ nhẹ lên đầu vai hắn: "Thỏ Thỏ, hiện giờ tui đang ở..."

Dung Thời: "Hử?"

Mèo ba tư há miệng thở dốc rồi thu móng vuốt trở về: "Không có gì, chúng ta tiếp tục đi."

Hai người trò chuyện hơn một giờ, trước khi offline, Dung Thời đột nhiên nghĩ tới gì đó bèn hỏi: "Nhà ông có sản nghiệp ở chòm sao Tiên Nữ hay không?"

Mèo ba tư khó hiểu: "Có, sao thế?"

Dung Thời tìm từ để diễn tả: "Người bạn của tui muốn tìm một loại tinh thể màu xanh biển, nghe nói tinh cầu B009 ở chòm Tiên Nữ có sản xuất, nhưng hắn không tìm được nơi bán."

"B009 hả?" Mèo ba tư chống móng vuốt xù lông lên cằm: "Hẳn là có, nhưng nhà tui có rất nhiều tinh cầu ở chòm Tiên Nữ nên tui không nhớ rõ, chờ tui xem lại, lần sau báo cho ông biết."

Dung Thời gật đầu: "Một tuần kế tiếp tui sẽ không online."

Mèo ba tư đột nhiên cười: "Trùng hợp thế, tui cũng vậy."

Cặp mắt mèo xinh đẹp hơi nheo lại, đôi tai tuyết trắng khẽ rung.

Thật là một cậu nhóc đáng yêu, Dung Thời xoa xoa đầu cậu: "Một tuần nữa gặp lại."

-

Thoát game xong, Tống Du từ trong phòng đi ra, Tần Lạc đang dọn dẹp phòng khách.

"Anh, anh đoán Alpha kɧıêυ ҡɧí©ɧ anh vào buổi chiều kia là ai?"

Tống Du rót ly nước, uống một ngụm rồi lạnh nhạt hỏi: "Ai?"

Tần Lạc đeo tạp dề dựa vào quầy bar, hào hứng: "Tân chủ tịch! Kỳ thi đạt điểm tuyệt đối, áp đảo con trai của Lục Hữu Khải! Đù, thật là trâu bò!"

Trước mắt hiện lên cặp mắt đen sâu thẳm, Tống Du đặt ly xuống, ngón tay nhẹ nhàng gõ trên quầy bar: "Dân thường à?"

"Khá thú vị!" Tần Lạc phấn chấn mở thiết bị đầu cuối cá nhân, tra tư liệu: "Cha hắn cũng là quân nhân, nhưng anh xem này..."

Tống Du đọc lướt qua, đôi mày đẹp hơi nhăn lại.

Thiết bị đầu cuối chợt rung lên, cậu tiện tay gạt một cái, hình ảnh thực tế ảo của trợ lý đặc biệt xuất hiện trước mặt.

Trợ lý: "Ngài đi đường thuận lợi chứ?"

Tống Du: "Ừ, ngày mai bắt đầu đợt huấn luyện khảo sát, có chuyện gì anh xem rồi xử lý, tình huống khẩn cấp thì tìm Tần Quang thương lượng."

Tần Quang là cha của Tần Lạc.

Trợ lý báo cáo sự việc theo thường lệ, Tống Du đột nhiên hỏi một việc chẳng liên quan: "Anh đi tra xem tinh cầu B009 ở chòm Tiên Nữ đã có ai sở hữu chưa, không có thì lấy danh nghĩa cá nhân tôi mua nó."

Tần Lạc quái lạ ngó qua: "Anh mua tinh cầu ở góc xó xỉnh đó làm gì?"

Trợ lý cũng không hiểu: "Chòm Tiên Nữ phần lớn đều là tinh cầu hoang, không có giá trị du lịch, chi bằng..."

Tống Du giơ tay ngắt lời: "Lập tức làm đi, càng nhanh càng tốt."

Trợ lý đặc biệt và Tần Lạc liếc nhìn nhau, vẻ mặt mờ mịt.

Tống Du uống nước xong thì vào phòng.

Sớm hôm sau, Dung Thời đúng giờ tỉnh lại, như thường lệ rèn luyện trong một tiếng đồng hồ, sau đó tắm rửa đổi đồng phục, chuẩn bị lên trường thi.

Vừa đẩy cửa thì phòng ký túc xá đối diện cũng mở ra, cậu Alpha tóc vàng hôm qua mới gặp đứng đó, tầm mắt hai người đối diện nhau qua dãy hành lang.

Tần Lạc từ phía sau ló ra rồi phun một câu: "Trùng hợp quá đi!"

Quả thực oan gia ngõ hẹp, không hiểu sao lại xui xẻo mà ở đúng hai phòng đối diện nhau.

Nghĩ đến sự việc hôm qua, Dung Thời bèn bước tới chào hỏi trước: "Tôi là Dung Thời, tân sinh viên năm nay."

Thấy người từng kɧıêυ ҡɧí©ɧ mình chủ động lên tiếng, cảm giác thành tựu như vừa đánh thắng một trận, tâm trạng không tồi, Tống Du bắt tay hắn: "Tống Du, cũng là tân sinh viên."

"Tống Du?" Danh từ riêng này làm Dung Thời nhớ tới một vài sự việc, hắn thốt lên: "Chả phải cái tên hay."

Tống Du: "..." Đệch.