Chương 7

"Nguyệt Nương, cô có ở đó không?"

Trong lòng ta căng thẳng: nếu để cho ma ma phát hiện ta và Nguyên Hoài ở cùng chỗ, thanh danh của ta sẽ bị huỷ hoại mất.

"Ma ma, vừa rồi ta không cẩn thận làm đổ nước trà, đang thay quần áo, đợi lát nữa sẽ tới."

"Ừ, cô cẩn thận một chút."

Nghe tiếng bước chân của ma ma, ta thở phào nhẹ nhõm.

Nguyên Hoài cười khẽ: "Mới nửa năm không gặp, nàng đac có thể nói dối trơn tru như vậy, mặt không đỏ tim không đập..."

Hắn đưa tay quấn một ít tóc sau lưng tôi, vòng quanh ngón tay: "Đúng là ta có vợ, nhưng... giữa ta và nàng thực sự có thể cắt đứt được sao, nàng rời xa con lâu như vậy, thật sự không nhớ nó sao?"

Lời này làm cho ta đau đớn.

Du Nhi...... Ta quả thật rất nhớ nó......

Nguyên Hoài tiếp tục thờ ơ nói: "Nếu muốn cắt đứt, nàng định về sau sẽ như thế nào? Tìm một sơn thôn dã phu khác gả cho hắn, để cho con ta theo các ngươi trải qua cuộc sống nghèo khổ sao?"

Câu hỏi này lại giáng vào lòng tôi một đòn nặng nề nữa.

Đầu ta cũng càng lúc càng nặng nề, cúi xuống......

Lúc trước, ta bụng mang dạ chửa, ngồi ở trong sảnh chờ Nguyên Hoài trở về.

Lúc hắn bước vào, mùi máu tanh trên người nồng hơn bao giờ hết.

Sau đó bà lão bà ở nhà bên cạnh chạy tới nói cho ta biết, nói phu quân ta, là một người điên, tàn sát thôn trưởng, còn chôn sống một nhóm nam tử tráng niên trong thôn.

Chỉ trong chốc lát, trong thôn máu chảy thành sông.

Bà lão bảo tôi chạy đi...

Nhưng ta là một cô gâi lớn lên trong núi, mắt mù đã đành, còn mang thai, làm sao trốn thoát khỏi lòng bàn tay Nguyên Hoài đây?

Ta mặc dù không biết thân phận của Nguyên Hoài, nhưng cũng có thể đoán được địa vị tôn quý của hắn.

Mà điều ta có thể làm, chỉ là để cho ta và thai nhi trong bụng được sống sạch sẽ một chút mà thôi...

Cho dù sau này thế nào ta cũng không muốn có bất cứ liên quan gì với Nguyên Hoài.

Vì thế, ta bảo cháu trai của lão bà bà viết cho ta một phong thư Hòa Ly, giấu trong ống tay áo một con dao nhỏ, đề phòng bất trắc.

Khi Nguyên Hoài đứng trước mặt ta, ta đưa thư hoà ly cho hắn.

Ta cũng không biết tay của ta đưa ra bao lâu, đúng lúc cánh tay đau nhức sắp không chịu nổi, không biết tại sao Nguyên Hoài đột nhiên đoạt lấy phong Hòa Ly Thư của ta, nắm lấy bàn tay cầm dao giấu trong ống tay áo đâm thẳng về phía hắn.

Bị hành động bất thình lình này của hắn dọa khiến ta lập tức buông lỏng tay, dao rơi trên mặt đất.

Một khắc kia phòng khách yên lặng như tờ......